Hai bài thơ tình tiền chiến ít được biết…

Nhắc đến thơ tiền chiến,   các nhà nhận dịnh hay những vị tự hào là nghiên cứu văn học vẫn thường lấy Hoài Thanh Hoài Chân ra mà dẫn chứng.  Tuy nhiên đâu phải Hoài Thanh Hoài Chân có  cặp mắt thần để nhìn thấu tất cả. Có những bài thơ mà bây giờ,  tôi được đọc lần đầu phải lạnh mình, để chịu hết nổi, tức tốc đánh máy  hầu chia sẻ cùng  bạn hữu.

Ví dụ:
Đường nhẹ khép trong tay thiếu nữ tôi

Hay:

Đường  lơi lơi, đường cứ chảy lơi lơi…
Quán trong chiều lần mở đấu nơi nơi,

hay:

Lòng lạnh dợn  nghe lan tràn  ý gió.

(Chiều trên đường)
Xin nhớ là bài thơ này làm cách đây 78 năm ! (1941)

 

CHIỀU TRÊN  ĐƯỜNG
tác giả: Huy Vân

 

Đường nhẹ khép trong tay thiếu nữ tôi,
Sầu im trôi qua phím lá xôn xao.
Nhạc chiều nay tưởng rót tự chiều nào,
Đường trải mới, lòng còn vương cũ.

Người sắn bước lên hằng nghìn tinh-tú,
Đường  lơi lơi, đường cứ chảy lơi lơi…
Quán trong chiều lần mở đấu (??)  nơi nơi,
Như ngăn đón muôn hồn thu bước lại.

Nghe êm êm qua nội hồn trống trải,
Chuông theo chiều dần xuống…  xuống run sương.
Lời mơ cao nhẹ giãi trên tay đường,
Lòng lạnh dợn  nghe lan tràn  ý gió.

Đây, đến lúc như thuyền không bến đổ,
Người luôn qua trên những dặm đường dài.
Chiều mang mang còn dấu một ban mai,
Chiều trái nhớ  qua đường mơ ánh sáng.

Ôi! tất cả đưa hồn về chán nản.

HUY VAN

nguồn:   tuần báo Đồng Thanh ngày 22-2-1941
Tòa soạn: saigon, chủ bút: Thiết Luận

 

MỜi EM XUỐNG THUYÊN
Tác giả Lương An

Mời em xuống thuyền,
Trăng vàng chưa ngã,
Bình – minh chưa lên
Ghé sang bờ lạ

Mái chèo  song song
Sông dài dặm thẳm
Em có nghe không
Mùa hoa đương thắm.

Em ngồi bên tôi,
Nâng tay nhè nhẹ,
Nhìn lên đôi môi;
– Yêu cho nhiều nhé !

Sương còn giăng êm
Là ngày chưa đến
Tôi say tình em
Biết gì bờ bến .

Sóng vàng dâng cao
Em vịn  vào  mạn
Giòng nước thao thao; 
Tình tôi vô hạn

Mời em xuống thuyền,
Trăng vàng chưa ngã.

Lương An

nguồn:   báo Tràng An  số 772  ngày 16-6-1941.
(Tràng An có tòa soạn ở Huế, chủ nhiệm : Bùi Huy Tín, chủ bút: Phan Khôi, tuần lễ ra 2 kỳ)