Cát sông Hằng

(Hình: Internet)

Bốn năm lấy đêm làm ngày
Lấy ma làm bạn, lấy gái giang hồ làm em
Bốn năm Mán Mọi Kinh Nùng
Mai  vàng cỗ áo cũng thành hắc mai
Bốn năm,  hết biển lại đồi
Chân như ống sậy mà cứ đùa hoài tử sinh
Bốn năm, cái bóng cái hình
Bỗng sáng nay hỏi:
của mình ? (hay) của ai ?
Của mình ? không ! của quê hương
Của ai, không ! chẳng có ai như mình !
Có chăng hạt cát sông Hằng
ngày xưa quên ngủ trong lần vượt sông

Mắc vào trong giày hành quân
Hôm nay thức dậy biến thành hạt Gout !
Ngày xưa vì lội qua sông
Ngày nay không lội mà hành hạ ta ?
Không, ta có lội mà
Con sông đời, con sông Hằng hôm nay !