Uncategorized

Đêm xuống tóc

 

Thơ Trần Hoài Thư


(nguồn: Internet)

Em đắp mình anh tóc em cô phụ
Để ngàn đời em còn ở bên anh…



 

Đêm tức thở như hầm đêm huyệt địa
Đêm dậy mồ, đêm đặc quánh, ma trơi
Đêm ôi đêm, đêm tội quá, chôn Người
Thân thể ấy , cả buồng tim rỉ máu
Đêm tội quá, em theo chàng xuống tóc
Em cắn răng, ấm ức với lòng đêm
Trời đêm không sao, không lửa không đèn
Đâu ánh sáng, để soi Người nhắm mắt
Tội nghiệp quá, Người nằm trong huyệt đất
Đây lá cờ em đắp trái tim anh
Núi sông đây có những lũy những thành
Những châu thổ,
Những thảo ngàn,
Những đồng bằng
Trường Sơn, 
Bình Long,
An Lộc
Những Tân Cảnh, Chu Pao, Hạ Lào
Bồng Sơn, Ba Mê Thuột
Những Đồng Tháp Mười, Cai Lậy, Trèm Trẹm, U Minh
Những bờ rừng, bờ bụi, bờ kinh 
Từng thước đất, máu ứa trào mạch đất
Từng thị trấn hôm qua còn xanh ngát
Thì hôm nay, đêm mộ khúc căm căm
Thì đêm nay, từng nhát cuốc âm thầm
Đất đừng lạnh, đất ơi, xin đừng lạnh
Đá đừng cứng, đá ơi, xin đừng cứng
Để thân Người, tủi xót ngập trời cao
Để trăng còn quấn quít những vì sao
Hương tổ quốc còn đậm đà huyệt đất
Em đắp cho anh cánh đồng lúa máu
Máu sinh linh đỏ thắm cả miền Nam
Em đắp thêm cho anh áo núi mền sông
Sợ anh lạnh, không hòm không nhang khói
Sợ anh tủi, không mộ bia, thăm hỏi
Sợ anh hẩm hiu, cháo lú, ăn xin
Em kêu gào cùng ma quỷ âm binh
Xin hàng ngũ âm hồn về che chở

Em đắp mình anh tóc em cô phụ
Để ngàn đời em còn ở bên anh…

.