Ghi vội (4): Nhớ Đinh Cường thực hiện flipbook Cào Lá Ngoài Sân Đêm gởi ĐC trong cõi vô cùng

Hình Blog hôm nay tôi bỏ vào “Header Image”  là  hình Đinh Cường và tôi được nhà thơ Phạm Cao Hoàng  chụp dưới basement, nơi tôi làm việc, khi anh và bằng hữu ghé thăm tệ xá của tôi cách đây 6 năm.

Lúc ấy nơi làm việc của tôi rất bề bộn. Kệ ngăn, sách vở, máy in, máy cắt, máy làm keo, giấy in…
Bây giờ tôi phải đưa một số máy in lên nhà trên vì chân bị yếu, thấp khớp và Gouy liên tục.
Tuy nhiên, kệ ngăn sách vở vẫn còn lại, vẫn còn nằm yên trong bóng tối của basement.

Hôm nay, tôi xuống hầm, mở đèn, và tiình cờ lấy ra cuốn thơ của Đinh Cường giữa hàng trăm cuốn sách.
Mở từng trang. Mở từng kỷ niệm. Mở từng trang lòng.

Thơ anh, tranh anh vẫn còn đấy: trong Cào Lá Ngoài Sân Đêm và trong tâm tưởng của tôi:

Kể từ bạn bỏ đi xa
Con tàu vẫn đến nhà ga mỗi ngày
Còi tàu vẫn vút lên mây
Cớ sao thưa bạn hôm nay quá buồn!
Tàu ngừng, chở tiếp hoàng hôn
Làm sao chở hết nỗi buồn của tôi?

Và như là một nén hương lòng, thực hiện Flipbook. Anh “phục” tôi chưa, anh ĐC ? “Sống bên em, chết bên bạn mà” !

(xin click vào  tranh bìa sách, để đọc toàn bộ tập thơ)

 

 

 

Thi phẩm mới nhất của Tô Thùy Yên


Chúng tôi vừa nhận quà tặng văn chương của nhà thơ Tô Thùy Yên: Thi phẩm Tô Thùy Yên – Tuyển Tập Thơ, Kẻ Sĩ xuát bản năm 2019. Sách được khâu chỉ, bìa cứng, bọc bìa láng. Dày 360 trang.
Cầm tập thơ, lòng quá xúc động. Không phải do từ tên tuổi mà từ một tấm lòng chung thủy với văn chương, nghĩa tình  với bạn bè, bằng hữu.
Để tôi phải chụp và thực hiện một flip book. Chúng tôi chỉ chụp những trang đầu và mục lục. Nội dung không chụp vì thời giờ không cho phép.
Xin click vào hình bìa trong dưới đây, để thấy “dung nhan” cuốn thơ đóng khâu in ấn từ Hồng Kông.

Quà Tết

Nhân dịp Xuân về, Tạp chí Thư Quán Bản Thảo  xin gởi đến quí bạn bè thân hữu món quà văn nghệ đặc biệt  mà chúng tôi ao ước có mặt trong tủ sách Di Sản Văn chương miền Nam.
Đó là tạp chí Vấn Đề.
Kỹ thuật thực hiện gồm flipbook và Ebook.
Chúng tôi chỉ thiếu hai số trong tổng số 56 kỳ báo phát hành. Ngay cả số 52 bị tịch thu cũng có mặt.
Hai số thiếu là số 1, lúc nhà thơ Thanh Tâm Tuyền làm thư ký tòa soạn. Số báo này có nhiều lỗi lầm rất lớn, như mất trang (từ trang 18 đến 32), xếp trang lộn, chữ mất nhiều. Tòa soạn Vấn Đề có xin lỗi ờ số sau. Đó là lý do chúng tôi không bỏ vào.
Riêng số 27 chúng tôi không thể tìm ra dù hỏi vài thư viện danh tiếng.

 

Xin click vào hình để  đọc

Ghi vội (4): Ông già khơi đám tro….

Hôm qua hàn thử biểu đã xuống đến 16 độ F, ( tức -9 độ C). Lạnh khủng khiếp. Lạnh đến độ ngoài đường vắng ngắt xe cộ. Lạnh đến độ mang găng, đội mũ trùm che cả mặt mày, vậy mà hơi thở như thể biến thành nước đá… Và muốn được ngồi trong lòng xe cho ấm, phải rồ máy mở heat sười cả năm mười  phút.
Lânh như vậy mà  tôi đã trải qua từ mùa đông này qua mùa đông khác, ngay tại vùng lạnh lẽo của nước Mỹ là vùng đông bắc này. Không thay đ8ổi. Bám trụ hoài. Như cây  người trồng chẳng ai muốn bứng.

Không phải muốn bám trụ, mà định mệnh xui khiến cuộc đời mình. Để rồi đôi chân phải biết bám vào vùng băng giá để mà bước. Tuyết phải xúc có khi cả thước che khuất cả bánh xe. Không xúc thì ai xúc đây. Còn nữa.  Còn một hai tai nạn suýt chết vì lái xe lên thư viện Cornell trong khi tuyết đóng băng. Có khi xe lủi vào bờ đường. Có khi xe không còn được điều khiển nữa, chạy tự do giữa đường….

Có khi từ  nursing home trở về,. Khi bước ra ngoài bãi đậu xe thì nghe âm vang réo gọi dậy cả một vùng trời của bầy ngỗng trời đang gọi bầy trốn tuyết… Thấy mình như một kẻ lạc loài nhất thế gian.

Giờ thì chỉ biết ngồi  để khơi đống tro tàn, may ra còn chút lửa để sưởi ấm mùa đông hiu quạnh này.

Không phải riêng ta mà người xưa cũng có một hoàn cảnh giống ta. Có nghĩa là cũng trải qua những mùa đông khắc nghiệt. Chỉ khác là một  đàng thì tự nguyện. Một đàng thì bị lưu đày. Cái mẫu số chúng cho một ông già hôm nay và ông già xưa là:

(Tuệ Sỹ “”cái giá đèn – Con chuột đói và hai đầu gối” – tạp chí Vấn Đề số 49 năm 1971)

 

Hai người đều khơi đống tro lạnh đêm đêm.  Một đàng thì nhớ quê nhớ bạn mà làm thơ cảm thán, còn một đàng.  bằng cách gõ hai ngón tay, và bằng đôi mắt như thể đui mù của mình. Một đàng làm làm thơ cảm thán. Một đàng nghe tiếng gõ reo vui:

Đêm ngày quạnh hiu tôi làm con chim gõ mõ
Cốc cốc hoài trên bàn phiếm keyboard
Ngón tay phải này gõ những nút lạnh trơ
Ngón tay trái kia sẵn sàng cntl, shift
Gõ, gõ, bao nhiêu ngày và đêm mãi miết
Tôi là  con chim gõ mõ già nua
Và ngón tay ngày xưa tôi dùng để bóp  lãy cò
Nay  làm phép để  biến thành những bit 1 và 0 yêu dấu
Gõ, tôi dang gõ trên keyboard hay vào tim mình rướm máu
Để những  linh hồn chữ chết được hồi sinh

Mừng quá đi thôi, con chữ đã lung linh
Và hai ngón gõ của tôi chừng như mầu nhiệm

 

con chữ đã lung linh. Mầu  nhiệm thật. Mầu nhiệm vì khơi tro để tìm ngọc và được ngọc . Như cuốn sách của Dương Nghiễm Mậu mà hôm nây ta biến nó thành Flipbook sau đây, do chính ta , tự miệt mài tìm tòi học hỏi. Tuyệt vời lắm bạn à. Chỉ click vào cái bìa là đọc cả cuốn sách, là thấy cả một thời văn chương lẫy lừng của  miền Nam. :

: