Thơ Lâm Hão Dũng: Trên đồi 935 (sưu tập từ tuần báo Khởi Hành số 109 ngày 17/6/71) –

Trên đồi 935

đầu tiên mới biết mình bại trận
mới súng cùng dao ném xuống đồi
nhìn xác thằng Khai năm vấy máu
ai còn thương bạn để thương tôi

đành thôi, Khai nhé mày vô phước
quê ở Cà Mâu hay Sóc Trăng
Dakto, Tân Cảnh đề như thế
Cũng chết âm thầm như ánh trăng

đêm ở rừng sâu đêm chẳng sáng
một trời Banhet mãi xa xăm
âu ơi sao cứ như là gió
rung mãi ngàn năm núi biết không

lớn lên ta chẳng mơ làm lính
chỉ thích loanh quanh ở cạnh nhà
nghe tiếng mẹ hiền ru mãi miết
bên vườn em hát hái bông hoa

(Khởi Hành số 109 ngày 17/6/71)