Thơ Cao Thoại Châu sưu tập từ tuần báo Khởi Hành

Quà tặng con

Tặng cho con trái tim đau của bố
đã ngậm ngùi muốn khóc thay con
muốn nằm thay vào chỗ con nằm
chỗ ẩm ướt nhà bảo sanh miễn phí

Con sinh ra tám giờ đêm tỉnh lẻ
Đời âm u cũng tựa như đèn
Gió lên đầy hai dãy hành lang
Cũng tối ám như lòng của bố…

Tặng cho con những kẻ quen người lạ
Sống lang thang như bố một phường.
Cả gia tài chỉ có đôi chân.
Quà của trời tặng cho miễn phí.

Tặng cho con cuộc đời không yên nghỉ
đời gập ghềnh, khúc khuỷa, lênh đênh
như tên lao, bố chẳng ngập ngừng
dù nơi đó, lửa hơ rát mặt

Khi lớn lên hẳn con sẽ biết
sự thật nay trả giá bao nhiêu
nút ngón tay chẳng thấy ngọt ngào
Đâu là sữa ở trăm đường mộng ảo ?

tặng cho con những người cha người chú
những người xâm đổ vỡ trên tay
những người mang núi lớn sông dài
mang tổ quốc dấu trong hồn cô độc

và những lương tâm đã mài cho nhẵn
những mặt bàn mặt ghế không hơn
những lòng người chẳng còn hối hận
cất dấu lâu ngày, bố tặng cho con

Cũng cho con tấm bản đồ Việt Nam
bố lớn lên dưới gầm trời đó
nơi đầy dẫy những hình thù quái dị
những hình thù lạ nhất năm châu

tặng cho con những tiếng động ồn ào
thay tiếng hát ru nôi con ngủ
ở Việt Nam giờ không còn nữa
lời ca dao như lụa lúc sinh ra

Lyly hỡi những đêm dài nhất
trăm nỗi buồn rúc tỉa trong xương
ai thét lên những tiếng kinh hoàng
nghe hoảng hốt như lời của bố

nghe tha thiết như nỗi đau của mẹ
trong nhà thương miễn phí, lúc sinh con
giờ phút ấy tự nhiên bố nghĩ
có thêm người cho bớt cô đơn

thôi hãy cố thản nhiên mà sống
sống từng giờ từng phút hân hoan
sống như cây mọc ở trên rừng
như tảng đá mặt buồn muôn kiếp
(Khởi Hành số 136 ngày 23/12/71)

Trả lời một đôi mắt                    

 (Mon temps n’est pas le vôtre. G. Marcel )

Hỡi đóa hồng một sáng nào nở muộn 
của con đường rợp bóng cây xanh… 
hồn tôi bay những tiếng thơ vàng 
đã lướt thướt trên triền dốc mộng

Hỡi đóa hồng trẻ như chiếc bóng
của hồn tôi ngào ngạt chút hương xưa 
em trẻ như một ý tưởng bất ngờ 
đã khơi dậy những hồi tuyệt vọng 

Em biết đó tôi ngồi như chiếc bóng
đêm cũng sâu như tiếng hú quanh thềm
hỡi đóa hồng mà lòng tôi rất mến 
thôi trễ rồi đã hết cuộc yêu đương

Tôi vẫn sống như làn khói bếp 
chiều đông nào ngại rét chẳng bay cao
vẫn bơ vơ như những toa tàu
ngại đưa tiễn nên khởi hành thật sớm

Có thể nào tôi hóa thân thành bóng
để yêu tôi khi bóng chiếu lên tường
để gần tôi như một mùi hương
vẫn thoang thoảng ngòai hành lang mỗi tối 

Đóa hồng muộn, tôi là loài ngựa trắng 
em có buồn xin hãy cỡi lưng tôi 
hãy chia nhau những phút giây rời
của cuộc sống đã tròn một khối

Ôi mộng mị suốt đời không nỡ dứt 
khi giật mình trễ hết cuộc yêu đương

(Khởi hành xuân Nhâm Tý 1972)

Động cánh dơi chiều

                   tặng Hoàng Khởi Phong

1.

Áo em phơ phất đôi tà trắng
trắng cả hồn tôi lúc cuối chiều
là lúc lên cơn buồn bứt rứt
chân về trên mỗi bước hư hao

2.

Thung lũng hồn tôi nhiều khói quá
để mắt tôi buồn như tháng đông
để em đứng ngẩn trong trời tối
nghe động dơi về đôi cánh nghiêng

3.

Tôi nằm như mộ nghe trời gió
chợt thấy hồn mình đôi cánh hư
chợt nghe mình hát như lời khóc
một bản nào không thuộc lời ca

4.

Giữa cõi đêm này tôi sợ lắm
sợ cánh tay tìm phải quãng không
sợ gương trời tối không soi được
không thấy mình tôi rất cô đơn.

Pleiku 1970

(KH  số 98 1-4-71)