nhà mới

 

      4707110d13

 

Máy về nhà ta, máy có vui không
Thấy ta cô đơn chắc máy động lòng
Máy nhé, từ nay mình là bạn
Cùng vui vầy giữa cõi văn chương

(click vào hình, để thấy máy nhả giấy)

 

 

Zu lu ve vang victory

Chuyến đi thành công ngoài sự mong  đợi. Rời Nursing home lúc 12 giờ sau khi cho Y. ăn uống và nghe nhạc, rồi lên xe phóng ra Parkway. Mấy năm chưa hề đi xa lộ này giờ mới có dịp. Qua hai trạm trả tiền mãi lộ, mới đến địa điểm.
Đẩy máy ra ngoài driveway, rồi trổ tài “triptease”. Mắt ông Mỹ tròn xoe kinh ngạc quá sức. Hỏi ông làm gì mà có máy in? Ông ta nói quà tặng, người bạn cho tội. Tiệm ông đóng cửa.
Xem ông ta không biết gì về máy móc. Hình như tất cả đều như mới. Lời to. Nội cái tonter cartridge original của HP bàn  giá cả trăm rồi. Rồi fuser, rồi bao nhiêu bộ phận khác.

Tháo gở đến mức không còn gì nữa, rồi bỏ vào thân xe. Trót lọt. Bye. Bắt tay ông ta chúc một ngày vui. Rồi lại phóng ra xa lộ. Mở cửa kính để gió lọt vào. Ngày xưa nửa đêm kẻng dục quân ra trận, giờ thì giữa trưa máy dục ta ga đạp… Nhớ có nói với ông bán máy: Tao là nhà văn. Nhưng nhà văn nghèo nhất thế giới này. Bởi chẳng có ai mua sách tao. Vì vậy tao mới tìm đến mày… Ông trầm ngâm một đổi rồi nói: Tôi có một cái máy in banner, affix lớn, giá bán 10 ngàn đo la hiệu epson. Nếu ông muốn tôi tặng ông. Rồi ông dãn tôi vào nhà kho. Ông ta kể: Bạn tôi tặng tôi đấy. Giờ tôi tặng lại ông…

Cai máy lớn bằng nửa thân xe. Tôi cám ơn ông và nói sorry. Tôi không biết làm gì với cái máy khổng lồ như vậy. Ông nói đúng. Epson nói nhiều về cái máy mới in loại bich chương này. Mười ngàn còn rẻ.

Về nhà lại tìm cách mảng vào. Hơi mệt. Rồi lại vào bếp, tiếp tục sứ mạng “thiêng
liêng”.

liêng” …IMG_0715IMG_0712IMG_0710

Ngày mai lên đường

Ngày mai tôi có cái hẹn đến một nơi cách khoang 1 giờ đồng hồ lái xe để mang chiếc máy Laserjet HP 8000DN về nhà. Máy này là máy in hai mặt(Duplex) và có thể dùng NETWORK để in (N). Giá bán là $65 trên Ebay, với điều kiện là phải đến chổ người bán mang về (pick up only). Người bán không nhận gởi đi. Vì máy quá nặng. Phải dùng phương tiện truck.
Trên Amazon, tôi thấy giá máy HP 8000N (used) là  $1,887, vá tiền chuyển vận là $90: HP 8000n-2

Trong khi máy tôi  mua (nhưng chưa lấy về) chỉ có $65 !
hp 8000-65

Bạn thấy máy $65 có 4 ngăn để giấy trong khi máy rao bán ở Amazon chỉ có 2 ngăn !
Vậy thì sao mà không ham được !

Nhưng mà một vấn nạn cần phải giải quyết. Làm sao tôi có thể bỏ nó vào xe trong khi xe tôi quá nhỏ. Thứ hai là với sức nặng ít nhất là 130 lb, làm sao một lão già gầy nhoom  có thể khiêng một mình không ai phụ giúp. Tôi muốn cancel  để lấy tiền lại. Nhưng thú thật, tôi rất cần nó. Nó giúp tôi có việc làm. Nếu mà tôi không làm chắc tôi sẽ khùng.

Tôi đã nhờ người bán giúp chở nó về nhà tôi, và sẵn sang trả tiền chuyên chở, Nhưng người bán là một ông già. Ông không thể giúp tôi.

Vậy thì chỉ còn cách là nhờ vào trí tuệ. Tôi sẽ tháo hết, tháo đến tận cùng những gì có thể tháo được. Tôi biết tôi sẽ làm được. Như tất cả máy móc mà tôi sắm cho cái nhà in không giống ai này.

Ngày mai tôi sẽ lên đường. Và làm một cuộc thách dố trí tuệ.

Há miệng (2)

Tôi vừa đi sắm những thức ăn hạnh phúc. Nào là mì đại hàn. Nào là tofu. Nào là thịt bò lát mỏng. Quá rẽ. Chụp lẹ. Như vậy tôi có một bát phở trong đầu. Tôi vui khi tưởng tượng, đôi mắt Y. sẽ sáng, và miệng sẽ há ra để tôi đút. Nhưng niềm vui chắc nhỏ lắm, vì dạo này Y. không còn thích bất cứ món gì nữa.
Tôi muốn viết một program về niềm vui này. Input là những thức ăn. Output là miệng há. Hay há miệng. Processing là những cách giúp cái miệng phải há. Đè ra mở hai cái môi chăng. Không thể được. Else then… năn nỉ chăng ? Không thể năn nỉ vì người bệnh đâu còn cảm xúc gì nữa. Nói láo chăng ? Yes.  Món này được nấu bởi má (dù má đã chết từ lâu). Má thương bà lắm. Má nói nế con Y. mà không ăn má rất buồn…

Câu nói của ai. Tôi muốn trở thành nhà văn chân thật. Chân thật trọn đời. Ngó bộ câu này không hợp với tôi bây giờ. Tôi phải nói láo. Láo được chừng nào hay chừng đó. Láo nhưng chẳng hại ai. Trái lại giúp người bị khổ nạn, thì đúng hay không đúng ?. Tôi không cần biết.

Giờ đây, tôi trở thành một người lính. Tôi phải chiến đấu chẳng những cho Y. mà còn cho tôi nữa.
Chảy nước mắt hoài cũng quen rồi. Cứ nhắm mắt căn môi, và cúi đầu. Cứ nghĩ rằng, không phải người bạn đời bị loạn trí mà là đang nằm mơ. Và biến giấc mơ thành lời. Mà ai ngủ mà không mơ. Ai lại không mơ những điều hoang tưởng, huyển hoặc?  Y.  khác người đời, thay vì ngủ thì mở mắt. Thay vì chìm đắm trong một cõi bờ nào đó là giấc ngủ, thì lại biến cõi ảo thành cõi thật.
Nghĩ vậy nên tôi không còn buồn nữa.


Tôi gặp Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi tại nhà quàn trong dịp dự tang lễ B.L cách đây hai tuần tại một thành phố thuộc tiểu bang PA. Dễ chừng mấy năm mới gặp lại. Và anh khen tôi in cuốn Dặm Trường của Trần Doãn Nho quá đẹp. Được anh khen là cả một vinh dự. Vì ít khi anh khen ai. Tôi nói, khác với nhà in, họ chỉ có máy móc, còn tôi, tôi có sự say đắm, Kỳ lạ lắm anh Khôi à, không biết có bao giờ anh không bằng lòng với tác phẩm của mình không, chứ với tôi, tôi rất bằng lòng. Ngoài nghệ thuật, còn có một sự ngưỡng phục lấy mình. Tại sao mình lại có thể làm nên một cuốn sách? tại sao bìa lại laminate. Tại sao với bàn tay run rẩy, con mắt như mù lòa, mình lại có thể vượt tất cả để thực hiện một công trình nghệ thuật như thế.

Ít ra, sự kiêu hãnh cũng làm cái đầu mình ngẩng. Không ngẩng, thì sống như con chó thì sống làm gì.

 

 

há miệng

download (4)
Hình : Internet

Khi người mẹ đút đồ ăn cho con, như một phản xạ tự nhiên, người mẹ cũng há miệng theo (như tấm hình trên):

Không ăn sao há miệng ?
Không phải ! há để ăn
Những lộc vui Trời ban
Cho tấm lòng hiền mẫu

Trước đây, ta cứ nghĩ chỉ có người mẹ mới há miệng mỗi lần đút đồ ăn cho con, nhưng bây giờ qua kinh nghiệm nuôi vợ, ta mới hiểu hành động há miệng là một hành động phổ quát, Câu hỏi là tại sao ?
Một phản xạ tự nhiên ?
Không phải đâu.
Ngài ban ân điển mà mình không biết đó
Cần gì mả tập khí công, cần gì mà ép xác. Tất cả đề sắp xếp sẵn.
Không ai khổ đau như tôi. Nhưng cũng không ai hạnh phúc như tôi.

Mắt của mình  như ngời lên màu nắng tháng năm
Miệng mình há ra,  đợi chờ chiếc muỗng
Tay tôi hơi run vì thấy mình quá tội
Tự nhiên lòng tôi cảm thấy thật bao dung
Đây chính là tình yêu, và phần thưởng  Ngài ban
Ngài bắt tôi thay Ngài cứu người khổ nạn
Ngài không nói Ngài dùng miệng tôi an ủi
Và Ngài cho tôi quà tặng quí:  niềm vui

Vâng, niềm vui khi thấy mình ăn ngon
Khi  chiếc miệng như con chim con chờ mồi mẹ mớm
Từng muỗng đút, miệng tôi cũng hả theo hồi hộp
Tôi cũng đang được Ngài
mớm vào từng muỗng thức ăn vui !

tưởng niệm B.L

bichlam.png

Chị Y. rất thương B.L. Chị còn nhớ mỗi lần có những cuộc vui văn nghệ, BL vẫn hay hát bản Yêu của Văn Phụng. Với một người bệnh trầm kha, việc nhớ này chứng tỏ B.L đã để lại trong tâm thức của chị một dấu ấn rất sâu đậm. Nhớ BL là nhớ bài Yêu. Nay mượn tiếng hát của Khánh Hà để nhớ về BL, người mang tình yêu đến với mọi người.

      yeuvanphung-khanhha_7fu9

(Khánh Hà hát)
20181007_121542.jpg

 

 

Thơ của lão già ở một mình (3)

Chung phòng với Y. là một bà Tàu cũng bị bán thân bất toại, hai chân không thể  đứng vững, tuy nhiên hai tay vẫn còn mạnh. Con gái của bà hay đẩy xe đưa bà đi khắp hành lang. Sau đó đưa mẹ về phòng. Một hôm, thay vì nhờ nurse aid mang mẹ lên giường, nàng lại tự động làm việc này. Vì không quen nên người mẹ như muốn ngã té. Ta thấy vậy, nhào đến, chụp ngay thân bà Tàu đỡ bả lên. Bà ta ôm xiết cổ ta  như ôm chiếc phao….Vì bà ta nặng ký quá nên cả thân ta  chúi xuống. Dù vãy ta cũng cố kè bà về phía giường. Lúc này chịu hết nổi, ta ngã lăn nằm ngày trên nệm, bà theo ta, đè lên. Đứa con gái không biết làm gì, trừ việc ôm hai chân bà kéo ra khỏi thân thể ta…
Chống Tàu thì chống, nhưng ở trường hơp này là cứu giúp. Phài vậy không ?
Ta bỗng nghĩ đến những chiếc hầm ở Háo Lễ, Nho Lâm, An Cữu, Tân Dân… tại Bình Định. Bao nhiêu người dưới hầm chui lên, ló mặt trước những họng súng. Ta có thể ném lựu đạn xuống hầm mà. Nhưng ta không làm. Dù bây giờ những kẻ ta tha mạng ấy, họ có thể trở thành cai tù, hay ngồi trên bàn, quấn khăn sọc vằn để tuyên án xữ tử những người đã từng cứu họ ấy.
Nhưng mà chuyện cũ đã xếp lại. Ta đang cười lấy ta, Và hình như ta còn nghe cái mùi rất Trung Quốc China Rose nào đó vướng vít… 

 

Hôm nay phạm tội dâm tà
Để cho thân thể  bà Tàu  đè lên
Mặt sát mặt, thân xít riền
A nam mít lại đầu hàng Bắc Kinh

Cái giường sát cạnh xe lăn
Mà sao tiểu nữ khó khăn quá chừng
Bắt ta nổi máu anh hùng
Không ngờ ta cũng đầu hàng chịu thua
Nường ơi mở thịt dư thừa
Nặng ơi là nặng khiến cột dừa ngửa nghiêng
Nường đè ta nường nằm trên
Để ta không thể nào quên hơi Tàu

 

      canhhongtrungquoc-thanhlan_38meh

PHỎNG VẤN TÁC GIẢ TRẦN HOÀI THƯ VÀ TÁC PHẨM ‘HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CỔ TRẮNG’

bia co trang
Đọc  toàn bộ ‘HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CỔ TRẮNG’ (Talawas)

PHỎNG VẤN TÁC GIẢ TRẦN HOÀI THƯ VÀ TÁC PHẨM ‘HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CỔ TRẮNG’ ( Đài VNCR năm 2005)

  1. Thưa anh Trần Hoài Thư, chúng tôi vừa nhận được cuốn sách mới của anh, cuốn Hành Trình Của Một Cổ Trắng, và xin được thưa chuyện với anh về tác phẩm mới này. Thế nhưng trước hết xin anh cho thính giả của đài VNCR biết qua về tiểu sử của anh.

 

Tôi sinh năm 1942 tại Đà Lạt. Trước năm 1975 giáo sư đệ nhị cấp trung học Trần Cao Vân Tam Kỳ Quảng tín. Động viên khoá 24 Thủ đức, và phục vu ở đại đội 405 Thám Kích thuộc Sư đoàn 22 BB và phóng viên chiến trường vùng bốn. Bị thương trận 3 lần.

Sau 1975, đi cải tạo gần 4 năm, vượt biển và định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1980. Trở lại trường học lại, tốt nghiệp cử nhân điện toán và cao học Toán. Làm việc trong ngành điện toán ở các hãng AT&T, Lucent, và IBM.  Hiện về hưu vàdành thì giờ để nghiên cứu kỹ thuật in ấn theo phương pháp Book on Demand và chủ trương Thư Ấn Quán để in tác phẩm bạn hữu cũng như tạp chí văn học Thư Quán Bản Thảo, đã có mặt đều đặn hơn hai năm nay.

  1. Nhân đây cũng xin anh cho biết về các tác phẩm mà anh đã viết: gồm bao nhiêu cuốn, những đề tài anh thường đề cập đến trong các tác phẩm đó?

 

Tôi có 15 tác phẩm được xuất bản. Với 4 tập truyện truớc 1975. Chỉ trừ cuốn Hành Trình của Một Cổ trắng, tất cả các cuốn khác đều lấy chất liệu từ những kinh nghiệm chiến trường trong thời gian tôi là một trung đội trưởng thám kích.

 

  1. Bây giờ chúng ta quay lại với cuốn mới nhất, cuốn Hành Trình Của Một Cổ Trắng. Có thể đối với nhiều người Việt Nam cái tên này nghe hơi là lạ. Xin anh cho một vài lời giải thích.

Thưa anh, “cổ trắng” là White collar, dùng để chỉ những người làm việc bằng trí óc, trái với “cổ xanh” tức Blue collar, để chỉ những người làm việc bằng tay chân. Trọng tâm của cuốn sách là tiếng kêu trầm thống của một giới mà xã hội thường xem là ưu đãi.

 

  1. Đây là một đề tài khá mới lạ, tôi nghĩ không riêng cho một cây bút Việt Nam, mà ngay cả người Mỹ nữa. Vì vấn đề thuê công nhân xuyên quốc gia tương đối rất mới, được nảy sinh từ sự phát triển của nền kinh tế toàn cầu, từ sự toàn cầu hóa. Cuốn sách của anh vì thế có mang trong nó nhiều tính cách thời sự. Xin anh cho biết đây là một câu chuyện do anh quan sát các hiện tượng xã hội, hay là ít nhiều có tính cách tự sự trong đó?

Vâng, tôi nghĩ đây là một đề tài mới lạ và rất thời sự. Sau khi sách tôi phát hành chừng hai tháng, đài CNN không ngày nào lại không có chương trình Exporting America để nói lên những cay đắng ê chề của giới cổ trắng ở Mỹ và hiện tượng xuất cảng trí tuệ ra ngoại quốc. Tuy nhiên họ chỉ nói một phần. Nói như anh, họ chỉ quan sát, và đa số những người họ phỏng vấn, họ là chuyên viên về kinh tế, quản trị, ít người  ở trong cuộc và có kinh nghiệm về trận chiến… Bản thân tôi không những là chứng nhân mà là nạn nhân của sản phẩm outsourcing và offshore mà các ngài chủ hãng đang hết lời  tung hô. Như vậy, tại sao tôi lại không kề lại những kinh nghiệm cay đắng ấy ? Như ngày xưa, tôi vẫn dùng kinh nghiệm có thật của mình để viết về chiến tranh, lính tráng.

 

  1. Xin đưa vấn đề ra ngoài văn học một chút. Nhiều người đả kích hiện tượng Outsourcing và gần đây nhất là offshore, điều này dễ hiểu, vì chính nó là thủ phạm gây ra biết bao vụ mất việc làm cho công dân Mỹ. Nhưng cũng có người giải thích đó là kết quả tất nhiên của việc toàn cầu hóa, nền kinh tế Mỹ phát triển và bao trùm thế giới thì việc đó ắt phải xảy ra, và tự nó, nước Mỹ sẽ có công việc khác cho dân chúng của mình. Anh nghĩ sao?

Thưa anh, cách đây 8 năm, khi chúng tôi được thông báo thuộc thành phần outsourcing

chúng tôi đã được giải thích vì công ty cần tiết kiệm ngân sách, và bộ phận sẽ được bán qua một hãng khác, để tiếp tục công việc cũ. Như vậy, ít ra, những người bị outsource vẫn còn có công ăn việc làm. Bây giờ đến tình trạng Offshore, tức là làm việc ngoài nước Mỹ, thì giới IT cổ trắng vô phương hy vọng.

Dĩ nhiên, toàn cầu hoá là qui luật tất nhiên khi Internet đã phát triển đến cao độ. Bây giờ, biên giới biên thùy bị xoá. Chỉ một giây là những dữ kiện từ Ấn độ hay Trung Hoa được chuyển qua Mỹ. Người làm việc ở Ấn Độ thì cũng có thể làm tất cả những gì mà người ở Mỹ làm. Nếu kẻ ở Ấn Độ không có kinh nghiệm cũng không sao. Cấp vé máy bay qua Mỹ để được kẻ ở Mỹ huấn luyện trước khi hắn bị laid off. Bất mãn không chịu huấn luyện  kẻ giựt job mình ư ?  Hắn sẽ bị  tống ra ngoài không được hưởng quyền lợi gì hết. Những điều này chưa bao giờ được đài CNN nói đến, đều được trình bày trong Hành Trình của một cổ trắng. Không phải tôi bi quan đâu. Không thấy những việc làm khác tạo ra mà chỉ thấy hoàng hôn của một giới mà xã hội từ trước đến nay xem như thành phần được ưu đãi nễ trọng.

Xin  trích lại một đoạn thư tiêu biểu:

“…Tất cả những điều ông viết trong “hành trình của một cổ trắng” đều đã xảy ra với tôi, chồng tôi và nhiều người tị nạn khốn khó đã từng chiến đấu  với trí óc, thân xác của mình với hy vọng ngày nào đó retire được yên ổn vậy mà tất cả như chỉ là mới bắt đầu lại bằng con số 0. Buồn và cô đơn quá ông ơi.”

 

Cuối cùng xin thành thật cảm ơn quí đài đã cho tôi được cơ hội nói về tiếng kêu trầm thống này với hy vọng các bậc phụ huynh và các bạn trẻ có cái nhìn rõ hơn về tương lai của mình sắp chọn.

 

 

 

Thơ của lão già sống một mình (2)

Ngày bắt đầu bằng  niềm tri ân
Khi thức dậy
thấy bàn chân không bị Gout hành phạt
Khi  thấp khớp không còn bắt ta nhăn mặt
Ôm chân mình, la đau quá trời ơi..
Để hôm nay ta quá đổi tri ân
Thêm một cuốn sách ra đời dưới hầm nhà 719

IMG_0685

bagi

Xin tặng đời , một món quà hèn mọn
Tôi không biết lấy gì đền đáp chỉ thơ
Tôi đang ở tận cùng những mất mát tuổi già
Xin rộng lượng để bàn tay tôi khỏi vuột
Kim dù nhọn, mắt tôi dù không rõ
Keo dù lên hàng trăm độ phỏng thịt da
Nhưng lòng tôi thì chan chứa thiết tha
Trên từng trang, từng trang lòng tôi đó
Xin tặng em, bông búp tai, thơ tôi đã nở
Tím như màu giấy tím in thơ
Giấy classic laid writing  royal mauve 

bongbuptai

Xin tặng người, vì  người đoái thương ta quá thảm
Nhưng ta đâu  cần những giọt nước mắt xót thương
Bởi đời ta, ta không cần tìm lá diêu bông
Ta chỉ muốn chửi thề và  đã quen nghe  mùi đất bùn vương trên tóc.

Thơ ta viết:

“Mở hàng. Súng gát vào phên vách
Đôi giày bùn ướt còn bám đầy
Cô hàng ơi, xin ly xí nại
Mới ở mật khu về,
thèm quá cà phê

Quán chật, mấy thằng ngồi khum lại
Bỏ qua đêm trắng mắt băng đồng
Nghe như mùi đất còn vương tóc
Lính bụi mà, em có thương không ?