Khi nhớ về Bà Gi (5)

 

Trong bóng tối có ai còn phân biệt ?
Có ai còn biết được người hay ma?
Chúng tôi lỡ sinh trong thời oan nghiệt
Chỉ chập chùng những bóng tối tha ma

Chúng tôi phải dùng tai thay đôi mắt
Chúng tôi phải dùng mũi để nhìn trông
Thần trí cứng, đuổi theo từng tiếng động
Tim như chừng vỡ dộng cả hư không

Chúng tôi sống, ngày là đêm, bóng tối
Trong hầm sâu, dưới địa đạo u minh
Hơi hụt hẫng, theo từng cơn địa chấn
Tai ù ù như bật vỡ âm thanh

Chúng tôi đợi, từng giờ như thế kỷ
Hỏa châu vàng oà vỡ cả màn đêm
Ngọn cứu rỗi, nơi này không Phật Chúa
Chỉ ánh sáng lòa,  rồi thảng thốt lặng im

Chúng tôi đã nghe nhiều hơn thấy
Tiếng côn trùng rên rỉ, tiếng mưa rơi
Cả tiếng mớ của một người lính ngủ
Rất an bình không thao thức suy tư

Chúng tôi sợ nhưng kềm cơn sợ hãi
Bóng đêm ơi, cõi lụy của hồn âm
Ngọn gió lạ, như nổi từ  địa phủ
Ông bà ơi, xin phù hộ đàn con

Khi nhớ về Bà Gi (4)…

Khi làm thơ tôi cứ nghĩ  về em
Nhưng tôi biết thơ tôi sẽ buồn biết mấy
Trên trận mạc tôi  điên cuồng gào thét
Nhưng với người, sao tôi lại nín câm
Gặp một lần mà cứ ngỡ trăm năm
Gặp hai ba lần thì biết kim đâm tim mình rỉ máu
Bởi buồn quá, tôi lên ngọn đồi Bà Gi nương náu


Cùng với tháp Hời xây  một ngọn  tình nhân
Để đêm ngày dõi về hướng Qui Nhơn

oOo
Ba ngọn tháp chàm thì khóc cho một Đồ Bàn
Cùng với lũ dơi  tàn binh còn trung với chúa
Còn tháp tôi, chỉ có mưa rơi trên tầng tháp cổ
Càng nghe càng buồn, càng nức nở
muốn phá cả Qui Nhơn

Qui Nhơn thành phó  có rất nhiều quán bar
Có nhiều con gái Saigon ra làm vũ nữ
Thành phố có em, chỉ mơ hoàng tử
trong khi tôi chỉ là thằng lính khổ thê lương

Vậy mà một mùa xuân tôi lại sợ mất Qui Nhơn
nên phải liều mình xung phong vào cửa phố
Bằng mọi giá phải nhổ đi cái chốt
Phải làm câm họng khẩu súng đại liên
Phải trả Qui Nhơn về lại cho Qui Nhơn
Cho  Hòa Bình Bồng Lai về lại  các cô nàng môi hồng  má phấn
Phải trả Qui Nhơn về cho em – người em  hờ hửng
Để em còn thả trái cầu tìm hoàng tử  trong mơ

Và tôi đã làm xong rồi,  ngày mồng một Mậu Thân
Chiếc xe cứu thương chở  tôi về phòng hồi sinh cấp cứu

Tôi đã làm xong nên  không còn gì để thắc mắc
Dù  bây giờ thua nặng, tôi cũng đã làm xong !

 

 

Hãy chỉ dùm tôi

o

 

Xin chỉ dùm tôi niềm vui  nào hoan hỉ
Chỉ tôi đi, để tôi tiếp tục con đường
Chỉ tôi đi tôi rất đổi cám ơn
Tôi cần, rất cần những lan can để vịn
Tôi cần, rất cần một nơi nương tựa
Bởi tôi khánh tận rồi,  biết cầu cứu ai đây?

Đừng dạy tôi  hãy đọc những lời kinh
Hay lên chùa ngưởi  trầm nhang hương khói
Bởi tôi đã quen rồi mùi uế ô cứt đái
Nên hương khói sẽ làm tôi chóng mặt mê man

Dạy tôi đi, đâu là cực lạc thiên đàng
Tôi chỉ cần, một giọt lệ nhỏ xuống vừng trán sốt
Đừng đọc tên tôi mõi đêm nhang khói
Tôi sợ nhang khói rồi,
sản phẩm của trần gian

 

Trách ai ?

Một câu hỏi: tác phẩm có cần “thử”  như sản phẩm trước khi được tung ra thị trường hay không ?
Theo nhà văn Trần Doãn Nho: “viết là bịa”. Và 3 chữ ngắn ngủi này được dùng thay Lời Mở trong truyện dài “Dặm Trường” do chúng tôi tái bản mới đây.
Tuy nhiên, có một số nhà phê bình, nhận định văn học lại không tin “viết là bịa”.
Ví dụ một số người xem truyện dài “nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh là tác phẩm trung thật nhất của chiến tranh VN.
Vậy thì làm sao để biết nó là tác phẩm trung thật hay không trung thật ?

Chỉ có cách là “thử”. Xin phép được dùng một danh từ chuyên môn tiếng Anh. Đó là testing.

Thử (Testing) là một yếu tố rất cần thiết để bảo đảm chất lượng của một sản phẩm. .
Từ việc thử một sản phẩm không quan trọng qua cái nhìn bằng mắt, đến việc thử một software hàng triệu giòng qua những program  do nhiều người viết.
Điều kiện ắt và đủ là người thử  phải hiểu công việc mình làm.

Nhưng còn người đọc thì sao ?
Họ cần những nhà nhận định, phê bình thay mặt họ.
Họ cần những ông thầy .

Nhưng mà nếu ông thầy kia  không có khả năng thì sao?
Hay người đọc không có khả năng để đắn do, suy luận những điều mà ông thầy kia viết thì sao.

Bài học lịch sử đã chứng minh.

Tác giả nói phịa, nói láo mà ai ai cũng tin. Thế mới lạ.

Để rồi cuối đời tác giả mới hối lỗi.

“Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu ? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ.
Tôi giết cái cánh sắp bay…
                  trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi
               cho được yên ổn trên bờ…”
(Chế Lan Viên – Trừ đi)

Vậy thì nên trách ai. Tác giả. Nhà phê bình. Hay dộc giả ?

 

 

 

 

Khi nhớ về Bà Gi (3)

 

Ta  đi, ta đi tìm mi để giết
Bởi  mi đang  đi tìm  để giết ta
Đừng sợ, ta là thằng thám kich
Ta đi đầu, cứ nhắm  ta đi

Ta đi, bình bát không còn gạo
Nước thánh với dần chỉ nước sương
Dao phạt mở đường  lên lạc cảnh
Cả mặt mày  gai xướt máu tươm

Ta  đi,  tráng sĩ hề con cặt.
Nó chửi thề bởi nó cũng run
Khi không bắt nó lên An Lão
Xa cái l. con nhỏ dưỡng quân

Ta đi, lời kệ vang trong miểu
Ông từ già nhắm mắt tụng kinh
Ông ạ, cho tôi nằm một lát
Để tôi mơ cực lạc  thiên đàng

 

(Quà tặng của  Sao Vàng dành cho THT vào mồng một Tết Mậu Thân)

seo

 

Tuyệt đẹp !

Tuyệt đẹp !
Đó là lời khen tặng của nhà văn Ngô Thế Vinh dành cho tạp chí Thư Quán Bản Thào số 81 tháng 9-2018.
Có thể nói không có một tạp chí nào dám chơi “bìa nổi” (ngay cả Mỹ) như tạp chí TQBT. Thứ hai. chưa có một tạp chí nào hay một trang mạng nào lại làm một chủ đề gai góc nhất, để nói lên sự có mặt của một đội ngũ bị bỏ quên nhưng đã đóng góp tích cực cho nền văn chương thời chiến. Đó là chủ đề Nguyễn Kim Phượng: người lính viết văn và dịch giả ở tiền đồn.

NTV-1
NTV