Blog Trần Hoài Thư

Month

September 2018

Thơ của lão già sống một mình

Một chỗ nằm đặt lưng Xung quanh là kệ sách Trên đầu những trang thơ Dưới chân không cần nhớ

Có mặt

(Bài viết cách đây 5 năm) Nhớ lại những buổi điểm danh. Từ lớp học của thời trung học. Vừa tay giơ lên, vừa trả lời Có Mặt. Rồi trong trường lính. Có mặt. Nhưng phải la phải hét. Và… Continue Reading →

Ngủ…

Với em bây giờ một vạn lời kinh Cũng không bằng Hà Nội Ngày Tháng Cũ Một vạn lời cầu nguyện Cũng không bằng một giấc ngủ để  em quên đi những khổ nạn cuộc đời Em có hay là… Continue Reading →

Mắt Bão

Con mắt bão của nàng Florence hay bất cứ con mắt bão nào ngoài Đại Tây Dương Vẫn được thông báo  trước cho mọi người để tìm đường chạy trốn Giờ đây nàng Florence đã nguôi cơn giận Bỏ  đất… Continue Reading →

Khi nhớ về Bà gi (11)

  NHỮNG BỮA ĂN TRONG MẬT KHU   Mục tiêu 1 Hạt cơm, hạt ngọc của trời Tôi nhai, mòn cả, hai hàm răng tôi Tôi nhai, gian khổ ngọt bùi Chia năm xẻ bảy dưới trời chiến tranh Tôi… Continue Reading →

trang 147…

Trang 147 là trang gì, có gì để mà nhắc  nó chứ ?. Xin thưa nó là trang mà nhà thơ Xuân Sách cho là đầu dây mối nhợ để  tác phẩm Phá Vây bị tịch thu và tác giả… Continue Reading →

Khi nhớ về bà gi (10)

  Người ta  mừng chiến tích Bằng súng ống tịch thu Ta mừng được bửa  cơm Để  lót lòng  đở đói… Người ta khoe giàu có Toàn yến tiệc cao lương Ta thì khoe nồi cơm Giữa mật khu Bình… Continue Reading →

Sau mười ngày im lặng…

Bài này được viết cách đây 5 năm.   Tự nhiên tôi nổi máu khùng, đóng cửa Blog của mình. Tánh tôi vẫn vậy. Trước đây có lần tôi cho nó nổ.  Nhưng bây giờ thay vì cho nó tận… Continue Reading →

Người rừng trung quốc, người rừng việt nam

Lời chũ Blog:  Mấy hôm nay, tôi đọc Linh Sơn của Cao Hành Kiện (Nobel về văn chương 2000), bản dịch của Trà Nguyễn. Tôi nhận thấy nhà văn họ Cao đã chú tâm đên một nhân vật  là Người… Continue Reading →

Khi cho vợ ăn…

Mình khoe hôm qua tổng thống Trump đến thăm Ông hứa ông sẽ cho mình một triệu Tôi chúc mừng mình. nhưng lòng tôi đứt đoạn Nè, mình hãy  hả miệng ra,  hãy gắng mà ăn Nếu mình muốn ông … Continue Reading →

Ở một nơi không quen mà rất quen

Nơi  có những  người xa lạ mà như đã quen thân Nơi có những người chưa gặp nhau mà ngỡ gặp nhau như từ tiền kiếp Nơi có một sợi dây vô hình nhưng vững bền nối kết Từ thời… Continue Reading →

Bài thơ đầu tiên

Tôi đến với văn chương khi tôi là sinh viên đại học khoa học Huế năm thứ nhất. Bài văn đầu là Nước Mắt Tuổi thơ được chọn đăng trên tạp chí Bách Khoa vào năm 1966. Và bài thơ… Continue Reading →

Lục tỉnh anh về

Lục Tỉnh anh về trước lạ sau quen Em mở cửa đón mời một tên du thủ Đêm qua, anh nghe hoài sóng vỗ Bỗng nhớ miền Nam, đất của tình người Để khi xa nhà thèm tô cá lóc… Continue Reading →

Khi nhớ về bà gi (8,9)

Khi nhớ về bà gi (8) Tháng chạp, làm ăn  đêm Mang lại chiếc áo jacket màu olive Thêm một trái lựu đạn Một chiếc bản đồ, và địa bàn Và khẩu súng trường Và cả một con tim Chẳng… Continue Reading →

Thắng hay thua ?

.


Khi nhớ về bà gi (7)

…Tôi nói với ông Tướng, trung đội phó của tôi: “ Ông cho anh em dùng cơm, bố trí tại chỗ. Có lẽ chiều về.”  Ông Tướng không đáp, vác súng chậm rãi bước rảo quanh các tổ trung đội…. Continue Reading →

Lộc…

.


Ngày này con lên 17 tuổi…

Con sinh dưới hầm lạnh Ngày nước Mỹ thảm sầu (*) Giờ con 17 tuổi Ta ngỡ mình chiêm bao !!! Từ số đầu èo uột chỉ trên dưới trăm trang Nay con đã hiên ngang Gần 300 trang  văn… Continue Reading →

Sẹo, nợ

Sẹo Một thân thể chưa đầy 50 ký lô Vậy lại  đầy vết sẹo Ngoài da là vết sẹo “made in”  Nga,Tàu, Tiệp Khắc, Việt Cọng Trong lòng là vết sẹo em dịu dàng cho ta trong thời mới lớn  … Continue Reading →

Khi nhớ về Bà Gi (6)

  Ngày đầu tiên gặp em Anh si tình mà không dám ngỏ Em đứng giữa vườn, tưới cà tưới cải Anh ngẩn ngơ nhìn như phải chiêm bao Sân nhà em lấm tấm hoa ngâu Khế cũng trổ hoa… Continue Reading →

© 2019 Blog Trần Hoài Thư — Powered by Powered by WordPress.com.

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: