Nhỏ nhoi như hạt bụi…

Có phải thân xác này cuối cùng trộn lẫn vào cát bụi, để cát bụi trở thành một biểu tượng của một kiếp  người cuối cùng ?

Không đâu.

Cát bụi vẫn có đời riêng của cát bụi. Trong cõi trần gian này, có bao giờ có cái chung đâu. Có âm thì có dương. Có nóng thì có lạnh. Có mạnh thì có yếu. Có nam thì có nữ. Cát bụi đâu có cho phép thân xác vữa rả hôi thúi vào lòng đất. Nước sẽ làm tan loãng đi. Bùn sẽ làm sền sệt lại. Và sông sẽ mang da thịt kia đi, tắp cõi nào, không biết. Hay có thể biến thành vi trùng, vi khuẩn không chừng.

Cát bụi tuy nhỏ nhoi, nhưng mà đừng khinh thường. Một hạt bụi vô tình lọt vào mắt. Hay một hạt cát lọt vào giày. Và hôm qua, hằng hằng lớp lớp  hạt tuyết điên cuồng trút xuống để xe phải bật đèn, người phải ở nhà, lưu thông phải ngưng trệ.

Nhỏ nhoi như hạt bụi. Câu  thơ của Luân Hoán. Nhưng mà có khi gây kinh hoàng. Như muôn vạn ức tỉ hằng hà sa số những hạt tuyết nhỏ nhoi, thi nhau trút xuống trần gian. Chĩ 19, 15 phút sau là kính xe tôi dày thêm một lớp…
Nhỏ nhoi như một hạt bụi bay vào mắt, khó chịu làm sao !
Nhỏ nhoi như một hạt cát lọt vao trong giày khi lội qua sông Côn tại Bình Định, Không thể ngồi lại cởi giày rũ cái hạt chó đẻ này ra trong khi đơn vị bắt đầu được lệnh chiếm mục tiêu… Va cái đau xé ấy  như nhói cả tim, mãi đến bây giờ như một kỷ niệm không sao quên được.

Cát buịi vẫn có đời riêng của cát bụi. Cát bụi tràn ngập cả trần gian, hỏa lẫn trong không khi, gây tai họa nhiều hơn là mang lợi ích…
Còn  thân xác của con người làm sao mà gọi là cát bụi chứ?

Ngay cả ánh sáng cũng không có cái chung. Hồng ngoại tuyến. Tử ngoại nguyến.  Hay ánh sáng mặt trời. Mỗi loại có một quang phổ riêng. Nào có cái chung đâu.

Ngay cả mùi cũng có mùi thúi, mùi thơm, mùi tanh, mùi lợm…

Rõ ràng là một sự ví von không có  lý. Vậy mà nó trở thanh một đặc trưng.
Mới là lạ.

Một ản dụ từ thời thượng cổ, khi triết gia không có kính hiển vi để nhìn.

Có phải vậy không ?