Vùng đồi

Trần Hoài Thư

18 năm trước đây, tập truyện Vùng Đồi của Phạm văn Nhàn đã được Thư Ấn Quán xuất bản.

vungdoi

Trong phần ghi nhận cảm nghĩ về tác phẩm này, tôi đã viết như sau:

Xin cám ơn anh chị PVN đã cho tôi được cơ hội tô điểm thêm màu xanh trên Vùng Đồi, một màu xanh kỳ diệu, mà khi tôi đọc xong, tôi lại càng cảm nhận hơn về ý nghĩa của nhân sinh, về màu áo trận, về những con người rất vô danh mà tâm hồn vô cùng lớn lao. Vùng Đồi đã cho tôi thiết tha hơn với cuộc sống, giúp tôi ngẩng mặt với chiếc áo trận xanh bạc màu từ lâu đã bị bỏ quên. ?
Hầm Thư An Quán
Ngày 15/7/2000

18 năm sau, kể từ khi tác phẩm ra đời, tôi nhận món quà mang tên Vùng Đồi cũng của Phạm văn Nhàn. Đó là CD gồm hai truyện đọc trên đài phát thanh tại Houston. Truyện thứ nhất là Vùng Đồi và truyện thứ hai là “Buổi chiều trong thành phố”.

Tôi say mê  biết bao giọng dọc của hai người nam nữ trong audio.  Một lần nữa, xin được cám ơn bạn ta về món quà văn nghệ đặc biệt này. Xin được chia sẻ cùng quí bạn trên cõi Ảo:

VÙNG ĐỒI

      lc3a9o-ferrc3a9-lopc3a9ra-des-rats

BUỔI CHIỀU TRONG THÀNH PHỐ

      lc3a9o-ferrc3a9-track-02

Cách Scan trang sách làm sao cho không ố vàng, lem luốc

  • Bạn đừng scan với option màu (color).  Nếu máy máy bạn có Microsoft office (tôi nghĩ là có), thì scan trang sách bằng option  “Black and white from Color page”.Microsoft Office ->MS tools -> MS document imaging hay MS document scanning
    –> file (click)  -> Scan new document ->Black and white from Color page

    Sau dó, bạn có thể dùng một software về graphic editor để bôi xóa những vết ố.  Tôi đề nghị nên dùng Irfanview (32 bit hay 64 bit). Đây là một software miễn phí, rất hữu dụng với nhiều utilities để có thể edit hay retouch (làm đẹp) bản scan của bạn.

Máy đã hồi sinh…

Báo tin cùng thân bằng quyến thuộc cùng bạn bè xa gần cùng người quen kẻ không quen là đứa con của tôi đã sống dậy, trở mình, rung chuyển ầm ầm, rồi từ từ những trang giấy nhả ra, mực vẫn còn lóng lánh.
Cám ơn cái register, cái roller assembly, cái nắp bằng nhựa, vậy mà ta không biết, tội tình chưa, vất đi mà không thương xót vô tâm….

Máy đã được mặc áo trở lại, sẽ nối trở lại vào một USB, và  cho một cái tên mới. HP-recovering. Và sẽ khai trương bằng một cartridge laser toner EOM chứ không phải refurbished nhập cảng từ Tàu rẽ mạt.
Để một lần submit, duplex. short edge là hàng trăm tờ giấy chữ nghĩa tiếp tục ra đời.
Vui ơi là vui…

IMG_0440 (1)

 

Vể một bản nhạc phổ thơ của Anh Bằng

Một thân hữu của tạp chí TQBT vừa cho chúng tôi biết là chị vừa tìm ra lời của bản nhạc “Áo Dài Quê Hương” của Anh Bằng hoàn toàn lấy từ bài thơ “thiếu nữ” của nhà thơ Cao Đông Khánh. Chị rất “upset” vì tại sao những show về trình diễn thời trang hay trên những album của Vũ Khanh, Ỷ Lan, Duy Quang, bài hát không thấy đề tên nhà thơ Cao Động Khánh, chỉ thấy tên Anh Bằng.
Có nên trách nhạc sĩ Anh Bằng không ? Bằng chứng ở đâu ?

Nhưng mà không sao. Nếu Đông Khánh có sống lại,  dù có nghe đi nữa, thì có lẽ ông chỉ cười xòa. Ông không bận tâm thì tại sao chúng ta lại bận tâm chứ ?

Tô Thẩm Huy – người bạn thiết của CĐK đã viết về ông như sau:

” Không hận thù, không oán trách.  Không đắc thắng, không vinh quang.  Được như thế, là bởi con người ấy nhìn khổ đau và hạnh phúc, thất bại và thành công, thịnh và suy, chỉ cách nhau một nhịp tim đập.  Cùng một lúc, Khánh nhìn thấy cả hai mặt của đồng tiền.  Cùng một lúc.  (Đây cũng chính là điểm làm thơ Khánh lung linh ảo diệu.)

Một cách rất là hồn nhiên như thế. 

Chỉ say đắm. Vui chơi. Tất cả, ngoại trừ thơ, là ne pas.”

(Tô Thẩm Huy- Cao Đông Khánh – Kẻ say đám hồn nhiên với cuộc đời, TQBT số 80 chủ đề Cõi thơ Cao Đông Khánh)

Dưới đây là bài thơ Thiếu nữ của Cao Đông Khánh  trích từ thi phẩm Lửa đốt ngoài giới hạn – trg 149-150  và lời của bài hát Áo Dài Quê hương:

Đễ thấy bài thơ hay tạo nên một bản nhạc hay. Và ngược lại, Thơ và nhạc hòa quyện nhau, chạy đuổi nhau, Quá tuyệt.

compare