Những niềm vui bát ngát

Hôm nay tôi có những niềm vui. Niềm vui thứ nhất là tìm được lời giải cho Cell, column và table  bằng phương pháp toán học. Từ đây tôi có thể áp dụng để tiết kiệm mực và giấy đến một phân nửa.
Niềm vui thứ hai là sáng kiến về lay-flat của tôi đã thành công. Tôi đã thực hiện một cuốn sách mới nhan đề “truyện ngắn thời chiến”  dày 612 trang (chưa kể bìa), với 65 truyện ngắn mà tôi viết trước năm 1975. Dày như vậy, nếu muốn lay-flat (lật sách nằm ngay trên bàn)  chỉ có cách duy nhất là khâu chỉ. Còn perfect binding thì lật sách ra, sách trở thành nàng hoa trinh nữ, khép ngay  sách lại. Muốn giữ đọc tiếp phải chặn, phải đè sách ra…

Bạn thử lật bất cứ một cuốn sách dày hay mỏng nào nếu đóng bằng keo nóng bạn sẽ thấy điều này.

Với sáng kiến của tôi dùng tổng hợp keo nóng và keo lạnh, khỏi cần khâu chỉ, mà sách nằm ngoan ngoản trên bàn. Dưới đây là ba tấm hình  chụp cuốn sách mới ra lò nóng hổi  dày 612 trang, bìa mềm. Tấm thứ ba chụp khi cuốn sách được lật, nằm yên trên bàn.

IMG_0359IMG_0358IMG_0357

Niềm vui thứ ba là sau khi TQBT số 79 chủ đề ” Trần Hoài Thư : Vẫn còn mãi đam mê” do nhà văn Phạm văn Nhàn và bằng hữu thực hiện, tòa soạn đã nhận rất nhiều e mail khen ngợi nồng nhiệt. Khen về cái bìa làm nổi.  Về  chủ đề thật độc đáo. Xin được cám ơn Phạm văn Nhàn.

IMG_1038

( bìa  lấy từ nguồn: Blog phamcaohoang) 

Dưới  đây là e mail của một nhà văn :

Tôi mới nhận được TQBT Số 79 Tháng 04.2018 với
chủ đề Trần Hoài Thư, đọc ngay bài viết Tình Bạn 
với Trần Hoài Thư, cảm động lắm Hai Anh ạ; phải nói 
là rất hạnh phúc để có được một tình bạn lâu năm và  
tri kỷ đến như vậy. Tôi cũng rất thích tấm hình chụp 
THT & PVN thanh thoát đứng trên đỉnh Washington Rock
NJ của anh Tô Thẩm Huy. 

Coi chừng bạn bị lừa mị !

Những ngày qua, thiên hạ bàn tán hơi nhiều về Hoang Phủ Ngọc Tường với những lời tự thú của ông ta về vụ thảm sát tại Huế vào năm Mậu Thân.
Mô Phật. Lạy Chúa. Bây giờ ông mới tự thú. Như Chế Lan Viên đợi đến sắp xuống lỗ rồi mới ăn năn hối cải về sự thật của những bài thơ ông làm.
Ở đây, tôi không bàn về những lời tự thú này. Bởi có quá nhiều người bàn. Tôi chỉ  muốn đề cập đến phía người đọc.

Một câu hỏi là: Tại sao người  đọc lại tin những gì mà mấy ông/bà nhà văn nhà thơ kia  là đúng?. Tại sao  cứ mang cái câu: “Nói có sách, mách có chứng” ra để mà chứng tỏ rằng hễ là  sách  thì phải  viết đúng, nghĩ đúng ?
Bộ tác giả là bậc thầy vĩ đại hay sao ?

Thế thì làm cách gì để người đọc khỏi bị lừa mị ? Làm cách gì  phân biệt được ánh sáng và bóng tối  trong một tác phẩm?

Dễ lắm. Đừng tin. Đừng xem tác phẩm là thầy. Đừng nói có sách. Đừng nghĩ tác phẩm là trung thật.

Nhà văn là kẻ nói láo. Ông ta có biệt tài thổi phòng, đánh bóng. Ông dùng văn tài để xây dựng nhân vật bằng hàng mả.

Ngay cả một sản phẩm nếu muốn ra ngoài công chúng, phải thử lên thử xuống, thử đi thử lại,  vậy  mà còn bị “recall”,  còn văn chương thì lấy ai mà thử ?

Vậy mà có kẻ lại tin. Mấy cô gái đọc văn tôi, ghê rét tôi vì tôi viết về binh chủng thám kich nên không nhận làm em gái hậu phương nữa . Lại còn lôi ông bạn Phạm văn Nhàn của tôi ra mà hành sau khi đọc Nỗi Bơ vơ của Bầy Ngựa hoang của tôi ( nhà văn PVN có viết về chuyện này). Mặt khác, có một ông bạn đọc một truyện của tôi xong. gọi điện thoại chửi tôi xối xả vì nghĩ rằng tôi viết xỏ ông ta. Dù biện giải cách mấy, họ cứ tin là tôi viết thật.

Vâng, hôm nay tôi xin viết thật, chắc chắn là không có ai hiểu nhầm để mà chửi tôi nữa:

Anh cúi xuống, hít hà mùi của cứt
Giữa đống quần, đống áo của hiền “queen”
Anh cúi xuống, và thấy lòng đại bác
Làm khuyển người  để  ngửi kiếp nhân sinh

Khi lời cảnh báo trở thành sự thật (bổ túc thêm)

 

Hôm nay, một viên chức cao cấp thuộc cơ quan NSA, trong một cuộc phỏng vấn với FOX NEWS đã cảnh cáo:

” Nga, Trung Quốc, Iran và Bắc Hàn là 4 địch thủ hàng đầu của Hoa Kỳ về “cyberspace”, và không có gì giới hạn về cuộc chiến trên mạng này gồm có vũ khí nguyên tử ”

(The United States’ top four nation-state cyber adversaries are Russia, China, Iran and North Korea, and nothing is off limits, including the nuclear arsenal, a senior NSA official told Fox News in an exclusive interview.)

Bằng chứng thứ hai là cách đây hai tháng, Hawai phải sống trong kinh hoàng vì  còi hụ báo động cho biết có một cuộc tấn công bằng phi đạn hạch nhân. Nhưng  đó là báo động “lèo” (false alert).
Khủng khiếp !
Điều này chứng tỏ là hệ thống điện toán về quốc phòng hay nguyên tử  không phải 100 % tuyệt đối.

Tháng 1-2017, tôi có  post bài post tựa đề “Sau Hacking đến gì”, để cảnh báo về những nguy hiểm đe dọa nhân loại từ cái thế giới Cyber này. Nay xin post lại những cảnh báo mà tôi đã  gióng lên  cách đây 6 năm, nay TT Trump mới đề cập là “space army” và viên chức NSA chánh thức gióng lên những nguy hiểm vô hình nhưng khốc liệt này:

 

Sau Hacking  đến gì ?

(post lại bài post ngày 5 tháng 1-2017)

(Tác giả Trần Hoài Thư  đã làm việc cho AT&T và IBM trong vòng 25 năm với nhiệm vụ: programming, software testing, và software security . )

Hiện nay, chúng ta nghe rất nhiều về Hack. Chính quyền Obama trục xuất 35 nhà ngoại gia Nga, đóng cửa hai cơ sở mà chính quyền cáo buộc là dính líu trong vụ Hack.

Bài này không dính dáng gì đến vụ đột nhập để chôm những dữ kiện quan trọng mà tổng thống Obama đã cáo buộc chính phủ Nga, nhưng đưa lên một vấn đề khác, có tầm mức vô cùng nguy hiểm cho nhân loại, gây bởi computer. Bài này được viết và post cách đây  5 năm.
…Ví dụ một tay programmer tài ba được giao viết một program  bao gồm những phần hành trong việc bắn một hỏa tiễn đầu đạn hạch nhân, chẳng hạn khi nào bấm nút, khi nào phi đạn sẽ được phóng lên về mục tiêu, sau khi phóng lên, làm sao phi đạn được hướng dẫn, và hướng dẫn cách nào…
Sau khi hắn viết xong, kết quả từ  bước “development” sẽ được chuyển giao đến một bộ phận khác. Bộ phận này gọi là bộ phần test hay nôm na gọi là quality assurance – bảo đảm tốt chất lượng – để  xem thử những yêu cầu được thỏa mãn không.


Có điều giữa hàng triệu giòng của ngôn ngữ điện toán, ví dụ C, C++, hay Unix v.v… mà người programmer dùng để thảo những chương trình, người phụ trách thử  ấy (tester) làm sao biết, có thể có một vài giòng được giả trang, giả hình, ngụy trang với một ý đồ đen tối nào đó. Người test chỉ thử kết quả (output) chứ không ngồi mà đọc từng giòng, từng chữ trong program do kẻ khác viết, để nêu ra tra vấn, truy nguyên tại sao. Trong nghề nghiệp chuyên môn, việc chạm tự ái kẻ khác là điều bất đắc dĩ.

Mục đích của bài viết này là cố đưa mặt trái, mặt phải của điện toán.
Computer chỉ là con chó tuân phục tuyệt đối. Chính những bộ óc mới lèo lái computer theo chỉ thị của con người.

Cầu cho mọi sự tốt đẹp trôi qua trên quả đất này. Nhưng mà, nếu chúng ta tin ở luật tương đối, thì cái gì cũng tương đối. Nếu chẳng may, phần hành ấy lọt vào bộ óc của kẻ gian hay kẻ thù, thì chắc sẽ kinh hoàng cho cả loài người nếu hắn thảo ra một mệnh lệnh như sau:

Nếu đúng vào ngày giờ xyz, backup !!! (F5)

Với con mắt trần của chúng ta, chúng ta nghĩ rằng, cái mệnh lệnh kia không có gì đáng để ý. Chỉ là click vào cái key F5 trên bàn phím để  copy những dữ kiện trong máy và lưu vào một cái đĩa khác hay hard drive khác để đề phòng  máy bị hư… Nhưng với kẻ gian, hắn có thể định nghĩa backup là “bắn”,”nổ”,”ngòi nổ nguyên tử chạm” v.v..
Và dùng cái key trên bàn phím nào đó để che giấu những mệnh lệnh mà hắn thảo. Ai mà biết được!

 

Có phải vậy không?