Restore

Bất cứ một OS (Operation system)  nào cũng đều có  một phần hành quan yếu để hồi phục lại những file ngỡ bị mất
Đó là restore
từ Unix đến PC
từ  Windows đến MAC
Cám ơn nó như vị cứu tinh
ban cho một phép lạ
Nhờ nó mà toàn bộ file Sáng Tạo từ số đầu đến số cuối ngỡ đã  mất
nay được hồi phục

Nhưng mà tại sao ta không thể áp dụng phần hành này cho đời Y. bây giờ
Dù chỉ cần một bước đi
Dù chỉ cần một bàn tay được nắm
Dù những ngón tay được co giản
Dù bàn chân trái được thoải mái khi đặt trên nền…
Làm sao ta có thể thuyết phục những gì Y. nói là sai, là lầm, là lẫn…

 

Đã gần năm  năm rồi

Restore restore đù má cứ restore hoài

mà vẫn không thể  gặp một hy vọng nào như ta đã làm cho chiếc máy của taTại sao vậy hả ?

Không đâu,  Y. hồi phục rồi
Y. đang nghe con đường cái quan của Phạm Duy
Vừa nghe vừa khóc
Khi thấy hình ảnh của giòng sông quê nhà
Khi nghe câu ca dao, Y. đọc theo
Đôi mắt nhắm nghiền
tôi tưởng là ngủ
nhưng thật ra đang liệm thiếp trong tiếng nhạc lời ca

Vâng, Y, hồi phục rồi
Dù chỉ nửa tiếng đồng hồ
Nhớ đến từng lời
Thuộc đến từng chữ
Ôi,  cám ơn người nhạc sĩ họ Phạm
Tôi có dị ứng với ông từ lâu
Nhưng bây giờ thì hết rồi
Ông đã giúp tôi run (chạy) cái phần hành (utility) Restore này
bằng Nghệ thuật
Ông làm tôi cũng say mê như Y.
Hai vợ chồng già cùng nhìn vào màn ảnh Iphone
Vợ khóc
Chồng bồi hồi
Ôi con đường cái quan chạy qua ba miền đất nước
Giờ tôi mới thấy là tuyệt vời
Khác với một thời tôi chỉ thấy toàn mìn chông cầu sập, đường đáp mô, đào hầm đào hố

Bài hát chấm dứt
Nhạc sĩ Phạm Duy lên sân khấu nhận bó hoa
Đại diện ban hợp xướng Ngàn Khơi nói lời cám ơn
Command Restore đã chạy hết bài rồi
Tôi thu dọn đồ ăn, bỏ áo quần dơ vào bọc ni lông mang về nhà
Y.  nói theo:
Ông làm ơn chở tôi đi chợ  để tôi mua cái đồng hồ
Tim tôi lại  đâm quặn thắt.

 

 

đẹp…

Cái đẹp không phải chỉ đến bằng mắt, mà còn cả tâm hồn. Một vạn lý trường thanh chỉ là một cảnh tượng vĩ đại, nhưng nó vô cảm, không khiến ta bồi hồi. Một hòn đảo nghỉ mát cát trắng phau, chòi lá xinh xinh, nước biển trong xanh, nhưng làm sao để ta mang theo trọn đời ? Đó chỉ là cái  đẹp do công ty du lich muốn kiếm nhiều tiền.

Nhưng ta vẫn không bao giờ quên được những đầm bông súng ở vùng Trà Tiên ấy. Cả một đầm ngợp rộ búp hay bông, có bông màu hồng nhạt, có bông màu trắng bạch, có bông nở trọn vẹn, có bông thì mới e ấp nhú. Có bông căng như bầu vú đôi mươi, cũng có bông như còn ở tuổi dậy thì. Chúng vươn lên giữa những chíếc lá hình tròn trịa, phủ ngập mặt nước.
Mắt tôi bị choán ngợp bởi một vùng màu sắc kỳ diệu. Màu hồng của bông, màu xanh cùa lá. Tôi không còn nghĩ tôi là tên tội đồ đang chịu cái án của lịch sử nữa. Tôi không còn cắn răng, run rẩy, hai chân cố nhón lên, và cái cổ buộc vào sợi dây choạy để cố kéo bè tràm nữa. Tôi ngồi lại trên bờ kênh. Mắt nhìn đầm súng vào mùa hoa nở. Chỉ có một mình tôi.

Bây giờ tôi phải cám ơn thằng thi sĩ Trần Hoài Thư. Hắn đã thay tôi – TQS. Hắn đã lột cái áo lính tả tơi, chiếc quần bằng vãi bao cát, những vết bầm dập trên thân thể của một tên tù, để tôi thấy mình quá đổi hạnh phúc. Thật vậy, có bạc triệu cũng chưa chắc được như tôi lúc này.

Vâng, được làm thi sĩ là cả một niềm hạnh phúc. Hắn đến với tôi lúc tôi vào rừng đốn cũi, thay trâu bò kéo cày trên những cánh đồng đầy phèn ở Trà Tiên, hay đi đào trùn ngoài chợ Kiên Lương để về nuôi đám vịt của quản giáo. TRời ơi, giữa lúc tôi cặm cụi đào những bãi phân, bãi rác, hai bàn tay dính đầy phân bò, phân heo để tìm những con trùn trâu, trùn hổ, thì em xuất hiện. Em cầm chiếc sào lùa bầy vịt  xuống hồ. Má em đỏ hồng như màu bông súng.

Thì chính lúc đó, tên THT lại đến:

Em thị thành chăn vịt
Tôi tù binh đào trùn
Gặp em lòng muốn hỏi
Sao miệng đành lặng câm

Hồ xanh, bèo không thấy
Vịt đói chẳng buồn bơi
Nắng hồ sôi bốc khói
Mây trời chẳng muốn trôi

Đây phần trùn tôi đào
Hổ, cơm, trâu và đất
Đây căn phần người tù
Tôi xin làm tặng vật

Lũ vịt trên hồ xanh
Chen nhau dành mâm cỗ
Em nhìn tôi, ô hay
Cúi đầu đôi má đỏ

Tôi không nghe em nói
Tôi chỉ nghe trái tim
Để đêm nằm biệt giam
Tôi đau vì hạnh phúc

 

 

 

 

Lời kêu gọi đã được chúng tôi đáp ứng

 

Cách đây 52 năm, trên tạp chí Văn số 34 chủ đề Truy niệm Triều Sơn phát hành ngày 15-5-1965 có đăng lời kêu gọi thành lập một ủy ban sưu tầm và tập trung bài vở sáng tác và bản thảo của nhà văn Triều Sơn:
loikeugoi

 Mặt khác, Damau.org vào ngày 20-1-2010 cũng kêu gọi sưu tập những trang sách tiểu thuyết Nuôi Sẹo của Triều Sơn :

“Ngay từ số báo đầu tiên, Tình Thương đã cho khởi đăng cuốn tiểu thuyết xã hội của nhà văn Triều Sơn. Triều Sơn là bút hiệu của Bùi Văn Sinh (sinh năm 1921; mất năm 1954 lúc chỉ mới 33 tuổi).  Khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ 1946, mọi người phân tán, Triều Sơn thì dấn thân đi làm thợ mỏ than Hòn Gai một thời gian trước khi vào Sài Gòn làm báo và viết sách. Con Đường Văn Nghệ Mới là một cuốn biên khảo do nhà xuất bản Minh Tân (Paris) phát hành vào đầu thập niên 1950. Riêng tiểu thuyết Nuôi Sẹo vào thời điểm Tình Thương xuất hiện vẫn còn ở dạng bản thảo, báo Tình Thương đăng chưa hết thì bị đình bản và bản thảo duy nhất viết tay ấy thì nay đã bị thất lạc. Hiện giờ, chúng tôi chỉ mới sưu tập được một chương VIII duy nhất từ Tình Thương số 9.  Hy vọng qua Da Màu, với những số báo Tình Thương còn tìm thấy, từng trang sách tiểu thuyết Nuôi Sẹo sẽ được nối kết lại – cho dù chỉ còn là một tác phẩm dở dang nhưng đó vẫn là một mảng văn học độc nhất vô nhị của một thời kỳ biến động nhất của đất nước.”

Nay tạp chí Thư Quán Bản Thảo đã làm được phần nào việc này. Qua thư viện đại học Cornell, tòa soạn đã mượn được  những sách báo có liên hệ đến tác giả Triều Sơn. Đặc biệt là 29 số báo Tình Thương đã đăng 12 chương tiểu thuyết Nuôi Sẹo trước khi bị đình bản và tạp chí Văn số 34, với những luận thuyết về văn học, văn và thơ.

Tòa soạn đã ra công đánh máy và đăng lại toàn bộ 12 chương Nuôi Sẹo cũng như những luận thuyết về văn học rất quí hiếm này trong TQBT số 77 phát hành tháng 11 năm 2017 số đặc biệt chủ đề  nhà vănTriều Sơn.

bia 77

Và mùa thu, cám ơn

Tùy bút của THT

thu-1

Rõ ràng màu sắc đã làm tôi choáng ngợp. Mỗi ngày tôi cứ lái xe chạy theo những mảng màu ở hai bên đường. Cây này là cây dẽ nên lá vàng như màu nghệ tươi. Cây kia là cây sồi nên lá màu huyết dụ. Có khi cả một con đường thì hai bên là hàng cây như đội những chiếc dù mà sắc vàng đã ngã sang sắc đỏ. Những tảng màu ấy lại nổi lên trên nền trời xám kín ủ ê, hoạ hoằn lắm mới được nhuộm lên đấy những mảng nắng, nhất là nắng mai, khiến màu trở nên bừng lên đầy sinh động.

images

Cám ơn những sắc màu kỳ diệu tràn ngập khi lá đổi màu. Cám ơn một nền trời mấy xám ủ ê để càng làm nổi bật những tảng màu. Cám ơn những mảng nắng trân quí làm rực hơn màu vàng, làm thắm hơn màu đỏ, làm sậm hơn màu tím, màu nâu… Mỗi ngày màu sắc biến đổi mỗi khác. Mỗi ngày tôi hít hà, chắc lưỡi, ôi chao, trời ơi sao đẹp gì mà đẹp vậy… Mỗi ngày tôi miên man đuổi theo những tàn cây tàn lá. Hôm qua hàng cây ở con đường này lá vẫn còn xanh, nay đã trở màu đỏ nhạt, rồi đến một hôm tự dưng cả con đường hai bên bỗng nhiên thấy cả một biển màu đỏ huyết dụ mênh mông, khiến ta có cảm giác đang lạc vào một cõi nào tuyệt mỹ…

Thiên nhiên quả thật đã dành ưu đãi cho mùa thu. Dù vậy, mỗi lần nhắc đến nó, có lẽ Đông Phương chỉ liên tưởng đến chia ly, đến rơi rụng, đến lá vàng, lá khô. Nói tóm lại là nỗi buồn, nỗi ảm đạm. Có lẽ ở các xứ Á Châu, không có những cảnh mong chờ mùa lá như ở đây. Trái lại, chỉ thấy một ngày nào đó, lá trở nên vàng, rồi vàng úa, rồi rụng xuống mà liên tưởng đến thân phận chua chát của con người chăng.

 

 

Nhiều lúc không dấu được sự xúc động, tôi chắp tay đa tạ Trời Đất.

Tôi biết tôi bất lực cùng chữ nghĩa, nhưng cũng phải vinh danh và tung hô ca ngợi.

Và mùa thu, cám ơn