Con nai vẫn đến vườn xưa

Bài thơ sau đây tôi làm vào ngày 1 tháng 10 năm 2013, lúc Y. còn ở nhà.
Vậy đã hơn bốn năm rồi. Con nai xưa thỉnh thoảng vẫn đếnvườn  xưa, nhưng không còn có Y. nữa. Còn cây sứ xem như đã chết vì chắc quá buồn …Hình chụp từ cửa sổ của căn phòng Y. nằm.

Căn phòng có bao nhiêu ô cửa
Mỗi ngày tôi sẽ mở rộng cho em
Mỗi ngày tôi sẽ cho em thấy màu xanh
Màu cỏ màu mây màu tràn trề lá biếc
Tôi sẽ mời nắng  vào thăm chiếc giường, kệ thuốc
Sẽ trải nền, lót thảm, thắm cả  tường ngăn
Bước em dù lê, dù nhấc quá khó khăn
Nhưng đôi mắt em sẽ thắm tràn ánh nắng
Tôi sẽ dìu em về bên khung  cửa sáng
Để em nhìn một chùm sứ nở bông
Để em nhìn những chậu kiểng em trồng
Cây điệp, cây lê, cây hồng, cây táo
Cành lá xum xuê căng tràn nhựa sống
Dù thu  đã về – trời rất lạnh hồi đêm

Em xem kìa, có một con nai quen
Ghé lại thăm vườn đang  nhởn nhơ gặm cỏ
Nai đến viếng là nhà mình đâu có khổ
Giàu lộc đất trời giàu lộc trần gian
Lộc của bạn bè không gặp mà quen
Lộc của nghĩa tình những ngày khốn khó
Lộc hoan hỉ  trên từng bàn chân tập bước
Lộc mừng vui ở chiếc gậy reo vang
Hãy gắng nắm tay ,  dù những sợi gân câm
Gắng  nắm lại, để giữ gìn em nhé…

Cây sứ  sau nhà chùm bông nở búp
Lộc của đất trời, vô lựong, cho em…

photo

 

Những bài thơ mùa thu

Thu xa người

Một người đi phương Bắc
Một người về phương Nam
Lá rừng thu chưa vàng
Sao nghe buồn vời vợi

Một người đi để lại
Một người về lại mang
Mang gì, một mùi hương
Quyện trong từng mắc xích

Người đi về dưới đó
Ta đi lên trên này
Mùa thu lá chưa bay
Mà đau thêm nội cỏ

Rừng lá vàng, tía, đỏ
Phiêu du, hề phiêu du
Mùa thu ơi mùa thu
Ta trở về chốn cũ

Cầu xưa dài vô tận
Gió lọt lộng đầy xe
Sợi tóc người hôm qua
Mùi hương người bỏ đó

Chờ ai, chờ ai đấy ?
Mà sầu lên rừng cây
Mùa thu lá chưa bay
Mà hồn ta heo may…

 

Một ngày tháng chin 

Thôi cũng tạ từ nhau tháng chín
Tạ từ. Người có nhớ gì không?
Một lần sum họp rồi hai ngả
Hai nhánh sông xa đến não nùng

Tháng chín. Trời ơi là tháng chín
Để đồi vàng lá ở bên sông
Để sông hun hút về vô tận
Để nhớ nhung nhung nhớ chập chùng

Tháng chín. Tại sao là tháng chín
Dường như còn có dấu chân êm
Dường như có cả mồ phong diệp
Trên bãi lòng ta đang ngủ yên

Tháng chín. Có gì không để nhớ
Một ngày như hằng bửa. Thời gian !
Sao ta bỗng thấy lòng rưng rức
Tháng chín về, tặng một vết thương !

Tặng ta ánh nắng hoàng hôn lụa
Tràn ngập vào xe, ấm chỗ ngồi
Tặng ta cái bóng thời si dại
Bờ vai gầy, đôi mắt sáng, bờ môi…

Giờ đây, tháng chín vàng bên ấy
Bên này, có kẻ lại bâng khuâng
Cầu xưa mấy nhịp nhìn sông nước
Có nối dùm một nỗi nhớ nhung…

 

 

Bãi lạnh

Bỏ ngoài bãi đậu xe vơi
Với rừng phong lạnh xám trời tịch liêu
Mênh mông trời đất buồn hiu
Chưa tàn thu mà ngậm ngùi ủ ê
Bỏ ngoài cây lạnh tê tê
Tôi vào cánh cửa não nề áo cơm

 

thu

Nghe gió chuyển mùa thu về hôm trước
Sẽ lên đường, tháng chín tháng mười ơi
Cây sẽ đứng, lạnh và buồn tóc ướt
Lá thay màu, mây ủ xám âm u

Trên những lá đang cựa mình nhức buốt
Là sắc màu đẹp nhất của thiên thu

 

Giới thiệu một số báo Hiện Đại cách đây 57 năm chủ đề về SG ban đêm.

Muốn “khoe” với bạn tài mọn của Kim Mao Sư vương THT. Dưới đây là hai cái bìa. Một cũ mèm, và một mới retouch dùng Software free: Infanview.
Infanview  free này có thể download từ web gốc nên không sợ virus hay hacker. Một điểm son cho Infanview là chúng ta có thể edit những file format acrobat (.pdf) nhưng  với điều kiện phải install Plugin (free) .  Nhanh lắm.
Tôi xữ dụng nhu liệu này cả mười mấy năm nay, và rất bằng lòng. Nhớ rằng nó free.

Mặt khác nếu bạn muốn đọc Ebook số báo đặc biệt này (phát hành tháng bảy năm 1960, chủ nhiệm chủ bút: Nguyên Sa)  để thấy được một Saigon về đêm  an bình như thế nào, vui chơi như thế nào,  thì click vào bìa mới.  Nếu quí bạn muốn có một số báo để đời  in giấy xin gởi $30 vè địa chỉ tòa sọan. 

bia-2             bia bw red

Khi mặt trời không còn thấy ban ngày…

Những bài thơ viết về  chuyến vượt biển 1979 của tôi

 

Đêm Từ biệt Việt Nam

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch
Có những con người lại cách ngăn

Chào những đường thân, những lối quen
Những hàng cây rũ lá bên thềm
Chào cây cầu đá qua thành phố
Chào những bờ hiên, những cột đèn

Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh
Cơn gió giao mùa chớm lá xuân
Người về cho kịp đêm đoàn tụ
Ai lại lên đường. Ai lặng câm

Vẫn biết lần đi là bỏ hết
Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn
Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ
Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông

Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt
Rồi thắp giùm anh một nén nhang
Con có hỏi anh. Em hãy chỉ
Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông

Về đi để tiếp đời cô phụ
Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung
Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc
May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân

Về đi để trả bài ma quỷ
Những đau thương câm nín chất chồng
Em hãy lấy ngày này giỗ kÿ
Một ngày nào chim đã bặt tăm

Về đi, kẻo máy tàu đã nổ
Như những người ôm ngực con tim
Trong khoang chật, nghe chừng nín thở
Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh

Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá
Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh
Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở
Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm
Một chút rưng rưng bật xé lòng

Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa
Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang
Một nỗi buồn như đông đặc lại
Một nỗi vui oà vỡ cả hồn

Là lúc biết mình như thoát nạn
Sáng chân trời, hồng rực vầng dương
Là lúc, thấy mình như bất hạnh
Sắp làm người không có quê hương

Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi
Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng
Như thể trong một trời chuyển động
Một giọt sương cô độc tận cùng

 

Khi thuyền đụng hàng đáy ở cửa biển

Dây giăng cản thuyền không cho đi
Chong chóng quấn nhùi lưới nhợ
Một dây cáp chặn mũi thuyền
Thuyền chồm lên, vượt qua
Một hàng nữa,
Như quả đấm ngàn cân
thuyền  hự ,  hộc máu mồm, bất tỉnh
Chúng tôi kẻ chống, người nhào xuống biển
Cùng đẩy thuyền qua hàng đáy nghiệt oan
Máy tàu lại nổ dòn tan
Như lòng chúng tôi rộn ràng lao vào biển chết…

 

Khi mặt trời không thấy ban ngày

Một tiếng kêu mà dội cả đất trời
Tôi cúi xuống nhìn biển nằm thin thít
Bỗng từ nơi nào – đông tay nam bắc ?
Một tràng sấm rền như  pháo lênh hành quân
Rồi gió ào làm  cau mặt đại dương
Rồi ngùn ngụt mây lọan cuồng vần vũ
Mây chắn mặt trời không còn sáng tỏ
Chỉ thấy bốn bề lóe sáng vây quanh
Biển bổng đen ngòm, sóng dữ hung hăng
Chụp lấy con thuyền khảo tra tới tấp
Con thuyền nhỏ. Ván đập mình răng rắc
Một tiếng kêu Trời, nước đã tràn vô
Lạy Chúa, lạy Bà lạy Phật Nam Mô…

Đêm trên biển

Đêm trên  biển,  đêm dậy đàn đêm tuyệt mộ
Đêm lạy Trời lạy Phật lạy Ba Ngôi
Đêm lên thiên đàng hay địa ngục, đêm ơi
Đêm chới với lằn ranh miền sống chết
Đêm rất lặng mà đêm tru thảm thiết
Đêm hiền từ  mà đêm nổ lòng ghe
Đêm sóng gào mà đêm lại nín khe
Đêm gió dữ mà bình an nhắm mắt
Đêm nước mặn mà ngọt ngào nỗi chết
Đêm quá dài mà ngắn chớp tử sinh
Đêm ơi đêm, một cõi u minh
Đêm bật khóc nhìn chúng tôi tự sát…