Hành quân qua xóm Gò Bồi…

1.
Hành quân qua xóm Gò Bồi
Xem nhà Xuân Diệu có còn hay không
Tôi qua chiếc cầu  Đại Hàn
Chắc nhà thơ cũng từng qua chốn này
LÒng dưng rất nhẹ như mây
Thấy trên sông những đám mây in trời
Thấy lòng rất đổi bồi hồi
Nhớ bài thơ thuộc chép thời học sinh

2,

Hành quân qua xóm Gò Bồi
Nắng trưa đổ lửa trên đồng cỏ khô
Xa xa xanh thẩm hàng dừa
Bao quanh xóm,  những bụi bờ khả nghi
Quân dừng đợi lệnh chuyển di
Máy truyền tin cứ  rù rì  ỉ ôi…

Bỗng nhiên một tiếng súng rời
Xé lên từ xóm Gò Bồi bên sông
Và rồi, là một thằng con
La lên một tiếng, gục đầu, súng buông
Đạn AK phá thịt xương
Làm tan nát cả tấm lòng với thơ

Giờ này, ngoài Bắc, nhà thơ
đang vắt óc để  phanh thây  ngụy thù
Giờ này, ở tại Gò Bồi
Có tôi  chuẩn bị  đội hình xung phong

Còi tàu hụ, nhớ Đinh Cường

còi tàu hụ
nhớ giang hồ
lên ga khuya lạnh
gió mờ mịt xa
(thơ Đinh Cường)

 

Kể từ  bạn  bỏ  đi xa
Con tàu vẫn đến  nhà ga mỗi ngày
Còi  tàu vẫn vút lên mây
Cớ sao thưa bạn hôm nay  qúa buồn !
Tàu  ngừng, chở tiếp  hoàng hôn
Làm sao chở hết nỗi buồn  của tôi ?

 

 

 

Trời thổ mật vàng

Trích lời bình xủa một thân hữu. 

Nước lên, trời thổ mật vàng
Nửa lan mây núi
Nửa tràn bãi sông
Nước lên rực một trời hồng
Trường giang lai láng một giòng hoàng kim

(THT – Nước lên)

……..

“trời thổ mật vàng”  

 

Chữ dùng rất hay, rất khéo, rất cũ mà rất mới.  Mật của trời, nghe vừa thấy rừng rực lửa, vừa thấy cay đắng, xót xa, lại vừa thấy thân tình, thổ lộ cả tâm can tỳ vị.

吐  thổ
1. Thổ ra. Vì bệnh gì mà các đồ ăn uống ở trong dạ dầy thốc ra gọi là thổ.
2. Nói năng. Như thổ từ phong nhã 吐詞風雅  nói lời phong nhã.
3. Nở ra. Như hoa nở gọi là thổ tú 吐秀.
4. Thổ lộ. Như thổ lộ chân tình 吐露真情

Nước lên

1.

images

Nước lên, trời thổ mật vàng
Nửa lan mây núi
nửa  tràn bãi sông
Nước lên rực một trời hồng
TRường giang lai láng một  giòng  hoàng kim
2.

Nước lên, quân lội qua sông
Đầu thì đội súng, mình trần, tay bơi
Khúc sông vang động nói cười
Hồn thanh niên bỗng một thời tuổi thơ
Nước lên, bờ tả đã mờ
Chỉ còn bờ hữu nắng vàng níu chân
Nước lên trời sắp tối dần
Quân qua đã hết
Sao ta còn không bơi ?

 

2.
Nước lên, đêm sắp buông màn
Qua sông,  những bóng âm thầm qua sông
Không đò dọc, không đò ngang
Chỉ có chăng là   hình nhân lờ mờ
Với đầu đội chiếc ba lô
Với  poncho làm chiếc bè chiếc phao
Súng nòng chỉa mủi lên cao
Thương cho  ông thượng sỹ nùng thoát y

 

3
Nước lên, ngày đã tàn rồi
Mặt trời đã ngủ sau đồi Kỳ Sơn
Chỉ có ta là dẫn con
Qua sông tìm mấy mả mồ  viếng thăm

 

4.

Chiều chiều thiếu úy qua sông
Hầu Kinh Kha qua đất Tần giết ma
Bây giờ chẳng có dân đưa
Ba nghìn tân khách chỉ  là sậy lau
Ngày xưa   cả xứ đàng sau
Bây giờ tháp cổ  cúi đầu   đìu hiu

5.

 

Con sông vòng dưới chân đồi
Tháng năm nước cạn, tháng mười nước dâng
Nhà em ở cuối đường làng
Tôi  lội sông, không đò thuyền mà vui

KHói  nhà em thả lên lên trời
Tôi cũng thả sợi tình này cho em
Cho em đôi mắt mơ huyền
Tôi xin phà khói thành hình trái tim

Hỡi người  đồng đội truyền tin
Chờ tôi một lát, tôi còn đang mơ///