TQBT số 74 bắt đầu chuẩn bị

Tòa soạn tạp chí TQBT trân trọng thông báo:
TQBT số 74 sẽ phát hành vào đầu tháng 4-2017.
Chủ đề số 74 là giới thiệu nhà văn Triều Sơn (1921-1954) và báo sinh viên (đặc biệt là nguyệt san Tình Thương của Sinh viên Y Khoa SG).
Quí bạn thân hữu xin vui lòng gởi sáng tác mới trước ngày 15-3-2017. Đề tài tự do, không nhất thiết nằm trong chủ đề.
Chúng tôi cũng xin quí bạn nào còn giữ những tạp chí thời Sinh viên SG xin vui lòng chụp và gời đến chúng tôi để chúng tôi có thêm tài liệu cho số chủ đề này. Xin được cám ơn trước.

Chủ trương TQBT

Trần Hoài Thư

Lái xe khi trời bão tuyết

img_1176

Đường dẫn đến Nursing home lúc trời bão tuyết …. Không một xe xuất hiện sau lời cảnh cáo của thống đốc tiểu bang…

 

Vậy mà tôi lại lái xe đến thăm mình
Nghĩ đến buổi trưa mình không có tôi, chắc mình nhịn đói
Tôi biết tôi điên khùng mới dám rồ máy xe
Mới giữ chặt tay lái, và cái chân kèm thắng

Không đâu, tôi biết tôi sẽ đến với mình
Như ngày xưa, lênh bắt tôi phải trèo lên một ngọn đồi đầy bụi gai mắt mèo
Hạ sĩ nhất Y Đao, vừa vạch đường vừa phát những cành cây
Mồ hôi vàng thấy lăn trên vầng trán
Và đôi mắt lộ vẽ sợ hãi tột cùng

Vậy mà tôi vẫn lên đường
Đâu có nghĩa gì
Dù tuyết có hung hiểm bao nhiêu cũng không bằng lđám du kích chặn đường ở trên đèo Nhông
Sẵn sàng kê vào màng tang và bóp cò người lính về phép
Du đường có trơn trột bao nhiêu
có ngjĩa lý gì với những mìn bẩy chông ngụy trang
Dù bầu trời có xám xịt âm u hay vần vũ  quay cuồng
vẫn còn những bông tuyết khiêu vũ
Còn hơn là bầu trời trên đồi mười, Tam Quan, An Lão
nồng nặc mùi tử khí

Cuối cùng tôi vẫn đến  với mình
Vẫn mở cửa xe và trèo lên bốn bậc thềm nhà dưỡng lão
Thiến hạ nhìn tôi
Một lão cựu chiến binh Mỹ thấy ta, chào tay và nói Captain với tất cả sự nễ trọng

Cuối cùng tôi đã đến với mình
Cuối cùng tôi dọn đồ ăn lên khay
tròng vào cổ mỉnh chiếc yếm bằng plastic
Mang ra những thức ăn tôi nấu cho mình
Lòng tôi bây giờ rật rào tình yêu
Bởi vì tôi giúp cho một người không được may mắn

Không phải mình là vợ tôi
Mà chính những chiếc đinh trăm phần đóng lên tay chân mình đã làm tôi cũng đau nhức
Có người hỏi tôi ông là lính thám kích ông giết bao nhiêu VC rổi
Tôi trả lời, tôi cứu họ hơn là giết họ
Tưởng tượng chỉ cần một trái lựu d8ạn là ca7n hầm bị nổ tung và bao nuêu người núp dưới hầm banh xác
Nhưng mà tôi lại quăng trái lựu đạn khói màu,
Tưởng tượng một tên tù binh tôi mời điếu thuốc Pall Mall
vừa hút vừa chửi tôi là lính của Jon song
Vậy mà tôi lại tha chết…

Tôi nói thật lòng, chính vì vậy tôi mới viết nhiều về lính thám báo
Bởi nó làm đôi chân tôi mạnh thêm, lưng tôi thẳng thêm
Bởi tôi khỏi  cần ăn chay niệm phật đọc kinh…
Bởi tôi biết tôi sẽ lên thiên đàng
Vì đã từng sống trong địa ngục
Bởi mình đã chịu tôi dùm tôi
Để tôi còn lái xe dưới trời bão tuyết

 

 

Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi…

 

Trong  chiến tranh  sống được là may
Tôi vẫn nói trăm ngàn lần tôi là người may mắn
Khi tên địch tìm bia tôi để nhắm
Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi

vet seoRảnh sẹo hy hữu: cách tim chỉ một phân. (Lần bị thương thứ nhấtkhi mang quân giải cứu Qui Nhơn ngày mồng một Tết Mậu Thân)