Dương Nghiễm Mậu: Thần Thoại Từ Hải

(Sưu tập từ Tạp chí Văn Hoc số 35 ngày 1-4-1965)

Tôi muốn hỏi Tướng quân : Tướng quân đâu muốn ép thân thuần phục, đâu Tướng quân có kính nể nàng Kiều, đâu Tướng quân có coi bọn trí thức bộ hạ ra gì, nhưng sao Tướng quân lại nghe lời bàn của bọn họ ?.

– Sao anh lại cho rằng tôi không kính nể nàng Kiều, không kính nể mà sao tôi lại có thể cưới nàng làm vợ. Anh nghĩ tại nàng là một con điếm hay sao ? Nếu quả vậy thì anh đã nhầm, anh đã cho rằng du côn còn khá thì với tôi, ngày nay trong giới đàn bà cũng chỉ có bọn làm điếm là khá. Du côn dám nhận là du côn, làm điếm dám nhận là làm điếm. còn ai hơn thế nữa. Cả thiên hạ này đang làm điếm mà không dám nhận là làm điếm. Như vậy ai được quyền khinh họ. Chính là nàng Kiều, chính là kẻ làm điếm có lương tâm với nghề làm điếm của mình cung phụng cho khách làng chơi. Ta chẳng sợ gì mà không nói với anh: Ta kính nể con điếm là vợ ta đó.

DNM-Vanhoc so 35-1DNM-Vanhoc so 35-2DNM-Vanhoc so 35-3jpgDNM-Vanhoc so 35-4DNM-Vanhoc so 35-5

Nhà văn Hoàng Ngọc Hiển (1942-2014)

(Nguồn: Tạp chí Thư Quán Bản Thảo số 65 phát hành tháng 7-2015 chủ đề Tưởng niệm nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.Xin dùng link ở phần Mục Lục để đọc)

Nhà văn Hoàng Ngọc Hiển sinh năm 1942 và mất vào ngày 27-12-2014 tạiNam Cali.

que huong luu day

Về mặt văn chương, năm 1969, tạp chí Văn xuất bản truyện dài “Quê Hương Lưu đày” của ông. Sách bán hết sau hai tháng phát hành. Bị tù 14 năm 7 tháng, qua Mỹ, ông vẫn tiếp tục viết với 5 tác phẩm được xuất bản hay tự xuất bản . Đó là chưa kể hai tập truyện còn trong dạng bản thảo và một tác phẩm gồm 18 bài đọc sách chưa in

Về mặt đời, trước khi bị động viên, nhà văn Hoàng Ngọc Hiển là một giáo sư triết, văn chương và sử địa. Năm 1967, bị động viên (Khóa 25 Thủ Đức).  Rời quân trường, ông chọn  đại đội 399 tiểu khu Bình Long – đơn vị được xem là thiện chiến nhất và “dữ” nhất  của tiểu khu,  có mặt tại những hiểm địa tử thần như Lộc Ninh, An Lộc, quốc lộ 13…. . Ông ở đơn vị này từ trung đội trưởng lên đến đại đội phó.

Nhà nhận định Nguyễn Vy Khanh nhận định về thái độ dấn thân của ông như sau:

“Hoàng Ngọc Hiển đã viết thành tác-phẩm, chắc chắn ông đã khởi đi từ ý thức, từ tâm tình yêu nước cụ thể cùng những tâm trạng băn khoăn, những kinh nghiệm sống chết thực-hữu. Ông viết như để xác định thái độ phải nói, phải viết đề nói lên từng ý nghĩ đã đến khi hành quân, thám kích, từng sự việc đã thực sự xảy ra – một lựa chọn can đảm để những tâm tư, sự kiện đó đến với người khác. Một thái độ dấn thân khi đang theo hướng đi của tập thể (miền Nam), của lịch-sử, ở thời đại đang sống. Như vậy, thái độ sáng-tác và dấn thân như vậy quả thật đáng trân quý dù chính ông tự nguyện đóng một vai trò có thể ông tự xem là khiêm tốn.”

Vậy mà sự ra đi của ông thật âm thầm, không thấy một diễn đàn văn học nào ( đất cũng như mạng) nào đưa tin  hay cho vài dòng thương tiếc như họ đã rầm rộ làm  cho nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, Nguyễn Mộng Giác…

Đó là lý do tại sao chúng tôi thực hiện số tưởng niệm  này.

Mục Lục
(click để đọc – click  Back backđể trở về trang chính)

sơ lược tiểu sử/5
Trần Hoài Thư: Viết về nhà văn HNH /7

Thái Kim Lan: Đọc Hoàng Ngọc Hiển /19
Nguyễn Lệ Uyên: Phận người trong “Quê hương lưu đày” của HNH /27
Nguyễn Vy Khanh: Nhân đọc trích đoạn Quốc lộ 13… / 33
Phạm văn Nhàn: HNH vẫn còn nguyên trong tâm thức của người lính ./48

 Trích văn  Hoàng Ngọc Hiển

Quê hương lưu đày /55
Quốc lộ 13 / 66, 78
Cơn say /87
Viên đạn định mệnh / 95
Em có về Cồn Phượng /100
Côn Sơn ngày về / 112
Thân phận “Tiếng súng cao nguyên” / 122
Bóng núi Tà Cú / 133
Ngã Ba Rừng Cần Lê /142
Rắn cắn vó ngựa / 160
Độc chiêu: “Lộng giả thành chân” /171
 
y /55

Văn liệu đặc biệt

Nguyễn Vy Khanh: Ghi nhận về giải Bút Việt 1974 /182
Hoàng Ngọc Tuấn: Chào mừng Hội Văn bút VN nhân ngày trao giải thưởng… / 185
Nguyễn Tử Năng: Tiểu thuyết “Đường Một Chiều” của Nguyễn Mộng Giác và sự tuyển trạch… / 190

 

RESTORE

Có những điều quá bất ngờ
Xãy ra làm ta không thể hiểu
Hôm qua
Không hiểu sao cái thư viện nhỏ của ta lại bị biến mất
biến mất thật rồi
Lần mò mới có thể copy những file may mắn vào được 10 CD.
hứa lòng sẽ không bao giờ ỷ y như vậy nữa…

Vậy mà bây giờ ta lại  có lại chúng…
Phép lạ chăng
Không. Không phải vì phép lạ
Tại vì ta không biết đấy thôi..

Restore

Cái command Restore từ lâu ta không bao giờ dùng
tự nhiên lóe lên lúc 1 AM

Ta hấp tấp chạy đến máy
run restore

chọn ngày 1.1.2014 để máy quay về, thời máy an lành, máy vui vẽ, máy thông thương, máy giữ gìn những gì ta cần gìn giữ…

Máy tốt rồi
Máy hồi sinh rồi

Ta bắt đầu làm bộ sáng tạo rồi

Mừng ơi là mừng

Nhưng mà tại sao ta không thể run command Restore cho đời Y. bây giờ
Dù chỉ cần một bước đi
Dù chỉ cần một bàn tay được nắm
Dù những ngón tay được co giản
Dù bàn chân trái được thoải mái khi đặt trên nền…

Đã gần bốn năm rồi

Restore restore đù má restore hoài

mà vẫn không thể nào lấy lại một hy vọng nào như ta đã làm cho chiếc máy của ta

Tại sao vậy hả ?.