Tẩy trần (2)

Sáng sớm nào thằng con từ tiểu bang cạnh cứ gọi hỏi thăm bố nó, Nó lo cho tôi vì một mình không có ai bên cạnh, lỡ có chuyện gì xãy ra trong đêm chăng. Nó hỏi tôi có gì lạ không ba, Tôi nói, ba có ý định tặng hết  mấy cái máy in cho cơ quan từ thiện.. Con cần cái nào không? Nó la trong máy: Ba không được làm vậy. Con biết ba buồn, nhưng đó là niềm vui của ba.

Tôi nghe lời nó, Nhưng tôi đã dấu chuyện tôi vét hết quần áo của tôi, lớn, nhỏ, tay ngắn tay dài, len hay vãi… để mang đến một cơ quan từ thiện địa phương. Tôi đã dấu đảng sau nhà, tôi vất cả một  đống bàn ghế, kệ, tủ, những vật dụng mà chúng tôi đã mang mồ hôi để gầy dựng và biến chúng thành “sản nghiệp” của chúng tôi.

Đối với tôi bây giờ chúng không còn là của tôi nữa. Mà là nỗi buồn hơn là nỗi tự hào. Những chiếc tách, bình trà quí giá mà Y. lặn lội đi NY mua, bậy giờ có ích gì chăng, khi chủ của chúng phải nằm ở một nơi “tẩy trần” là nursing home ? Những chồng sách báo mà bạn bè tặng, có chữ ký lưu niệm, liệu có còn ở với tôi mãi mãi ?

Tôi đã vất, thảy, quăng, ném khyông một chút gì tiếc nuối. Đủ rồi. Đồng hành với tôi bao nhuiêu năm dài dủ rồi. Không có cái gì trường cữu bất biến. Ngay cả lịch sử. Danh thơm. Ngay cả những tiếng tăm lẫy lừng. Một cõi lặng im khủng khiếp, và để chuẩn bị cho cõi lặng im này chính là tuổi già, chính là nỗi bất lực, tuyệt vọng như tôi bây giờ hay như Y. trong nursing home kia.

Hôm qua, bạn  gọi khi tôi đang ở trong nursing home. Bạn tôi tán tụng số TQBT  65 chủ để tưởng niệm Hoang Ngọc Hiển. Tôi hỏi bạn tôi, vậy bạn có buồn không khi tôi nói lên sự thật về NMG ? Không, bạn tôi trả lời. Bạn phải viết lên sự thật. Sự thật là su6 thật. Tình bạn là tình bạn. Giữa mợt người dự thi với hy vọng kiếm vài trăm để mua sữa cho con và một người dự thi vì muốn tạo danh tiếng, tôi vẫn thích người trước. Đằng này Đường Một Chiều  không phải là tác phẩm có tầm cở để trúng giải. Tôi đã đọc Đường một chiều, và bây giờ qua TQBT số này tôi có cơ hội đọc bốn chường trong Quốc Lộ 13. Khiếp đảm, HNH là một nhà văn tự trọng, tài hoa. Nhưng vì tự trọng nên không được trúng giải….

Chẳng những bạn khen ngợi HNH, mà một số thân hữu của TQBT đã chia sẻ với chúng tôi về tài hoa của HNH. Điều này giúp tôi càng hiểu, r9àng, tôi vẫn có công việc để làm. Không phải cho bản thân mình. Mà cho những bạn đọc thân mến của TQBT.

Tôi không bao giờ hé lộ số  lượng người đọc TQBT. Ngàn người cũng vậy mà vài người cũng vậy. Điều quan trọng là họ còn tha thiết với văn học miền Nam, và luôn luôn ở bên cạnh chúng tôi, dù trong hoàn cảnh nào.  Giữa lúc tôi muốn submit một command “erase” hay “delete all”.

Tẩy trần….

Trong thời gian qua, tôi chẳng khác một tội đồ. Tôi mang những khối đá, trên ngực, Tôi mang những gông  xích vô hình nơi cổ chân. Tôi bướv nhưng không hăm hở, Y. thì có mái nhà riêng. Một nơi mà xã hội gọi là nhà dưỡng lão. Hay Nursing home. Tôi gọi là nhà khổ nạn. Không ai có nụ cờởi khi vào đây. Chẳng ai vui khi có  mặt tại nơi này. Nói như nhà Phật là nơi cái nghiệp phải trả.

Bây giờ Y. không còn hy vọng gì để mang lại đôi giày hay chiếc áo dài, hay vòng trang sức, hay trang điểm má mội… Vậy thì ở nhà tôi còn giữ làm gì. Thấy càng buồn thêm. Bây giờ tôi không còn cần nấu nướng, cứ ghé đâu ăn đó, Bqo nhiêu tiệm Fast Food, bao nhiêu tiệm ăn Tàu… Dễ và tiện quá mà. Vậy thì cần gì chén bát nồi niên. Lâu lắm xe rác không dừng nhà tôi. Nếu có, là xe Recycle, tức xe chỉ lấy những đồ liên quan đế recycle như giấy báo, thủy tinh, chai lọ, hay những bịt quần áo, mến chăn….Y. rất thích sắm sửa. Hễ rẽ áà mua. Mua rồi cất đó, không hề xài, hoặc dùng. Ví dụ nồi niêu xoang chảo, bình thermos, hay những lon hộp nấm, súp, hay gói bún đủ lọai…Không có Y. thì  lấy ai sờ tới chứ ?

Mệt mõi. Tôi thấm mệt. Một mặt phải đến nursing home để nghe những gì mà một người rất tỉnh, không còn ai d8ể trút bao nhiêu đau đớn, phẫn nộ, ước mơ, trừ tôi.  Và một mặt phải về nhà đúng cho81i với giữa một cõi mà mình biết sẽ không còn ở bên mình nữa.

Bây giờ, tội không còn sống cho tôi, mà cho Y. Nếu ngày nào thấy Y. nhếch nụ cười, mắt sáng niền vui khi thấy bóng tôi xuất hiện, là lòng tôi cũng vui. Tôi bắt đầu mang khay đồ ăn, chẩun bị đĩa muổng, bỏ ống hút vào những ly juice, hay xé, ca71t những niếng thịt hay cá cho nhỏ ra… Lấy khăn lau miệng. Tôi lam như một tên đàn ông thấp hèn nhất thế gian này, lo miếng ăn có ngon miệng Y không… Tôi có thể bỏ không vào. Tôi có thể nhắm mắt để cho người nursing home săn sóc mà. Vậy mà tôi vẫn vào, đều đân, bền bỉ. Mỗi ngày ba lần, sáng trưa và chiều. Vào vì một trách nhiệm lương tâm.

Hôm qua, người coi về bảo trì nhà dưỡng lảo này vào phòng Y. sửa lại TV. Ông ta hỏi Y. bà là người VN ? Y. mừng quá. Vậy ông là người VN ? Ông gật đầu. Câu than đầu tiên của Y là: Tôi muốn về nhà. Nhưng ông ta nói: Làm sao ông có thể chăm sóc bà. Bà thấy ở đây mỗi lần đưa bà xuống giường hay lên giường, bất cứ việc gì cũng cầ hai người. Còn ở nhà chỉ có một mình ông… Làm sao mà ông làm nổi.

Y. không đáp. Y. cũng d8ã hiểu.

Trước khi ra về, tôi mở Iphone để Y, nghe những bản nhạc. Biệt Ly của Doãn Mẫn. Tự nhiên Y. hát. Giọng thều thào vì ảnh hưởng của stroke kỳ này.

 

Từ một trang sách, nhớ những đồng đội cũ

405thamkich

Trên đây là trang sách rút từ tác phẩm “ Nationalist in the Viet Nam Wars: Memoirs of a Victim Turned Soldier” của NGUYEN CONG LUAN, có nhắc đén đơn vị tôi: đại đội 405 thám kích thuộcsư đoàn 22 BB.

Qua cuốn hồi ký, tôi hiểu tác giả không phải là chỉ huy trực tiếp đơn vị tôi, nhưng là chỉ huy gián tiếp. Có thể đại đội tôi được tăng phái cho cuộc hành quân mà ông là người có thẩm quyền điều động. Một đọan ông đề cập nhiều đến thám kích là đọan ông kể về  hành động gan dạ của 2 người lính thám kích thuộc  đại đội 405 thám kích   trong việc diệt một hầm có 5 tên địch xâm minh.  Dù  ông đã xử dụng nhiều biện pháp như thuyết phục chiêu hồi, bắn M79 dọa dẩm với mục đích là để họ còn được sống…  nhưng đổi lại là địch vẫn ngoan cố, không chịu đầu hàng. Cuối cùng ông ra lệnh phải  diệt hầm. Nhưng vấn đề chính là giải quyết làm sao, tìm cách gì  trong khi hầm thì kiên cố ?, ngụy trang rất khéo, trong khi 5 tay súng dưới hầm chờ đợi sẵn ?.

Với một đơn vị súng ống đầy đủ yểm trợ tối đa thì chỉ cần một quả bom, một quả đạn pháo thì có thể tiêu diệt ngay, tuy nhiên với một đơn vị chỉ trang bị súng ống nhẹ như thám kích, thì rất khó khăn.
Trưốc tình thế như vậy, thì có hai người lính thám kich tình nguyện. Ông viết như sau:

…At last, two of the 405th troops, a corporal and a PFC, volunteered for a bold mission. The corporal asked just one thing: to help his wife and two children bring his corpse back to his home near Can Tho should he be killed. The PFC, who was a single boy, asked for nothing. The two, a Catholic corporal and a Buddhist PFC, prayed for a minute. Then they stripped to their underpants. Then crawling on the ground, dry grass would make no sound on bare skin. Each man held two M-26 hand grenades in his hands, with safety pins removed, and gripped a carbine bayonet between his teeth. (2)

Tạm dịch:

Cuối cùng, hai người lính thuộc đơn vị 405, một cấp bậc hạ sĩ, một binh nhất, tình nguyện làm nhiệm vụ gan dạ liều linh. Người hạ sĩ chỉ yêu cầu một điều: giúp vợ và hai đứa con anh mang xác anh về Cần Thơ nếu chẳng may anh bị giết. Người lính binh nhất chỉ là một cậu trẻ độc thân, thì không đòi hỏi điều gì. Cả hai, viên hạ sĩ người công giáo, và người binh nhất gốc Phật tử, đều cầu kinh một phút. Rồi họ cởi hết quần áo ra chỉ còn lại quần lót. Đọan họ bò trên đất, trên cỏ khô, gắng không gây tiếng động. Mỗi người tay cầm hai trái lựu đạn M26 đều rút chốt an toàn , miệng thì ngậm lưỡi lê…

****

Nhắc, nói lên sự thật, có phải là “chưa chịu giải ngũ” hay là vì lương tâm của một nhà văn ?

 trungdoithamkich

(Hình chụp trung đội tôi sau đêm đột kích. Thầy trò vui lắm trước ống kính của viên cố vấn MỸ. Viên cố vấn này sau đó đã tử trận.)

Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai…

IKEA

Hình chụp Y. lúc 11.30 AM tại IKEA. Nơi này có nhà hàng, bán những đồ ăn theo kiểu Fast Food. Rẽ. Và ngon. Hôm ấy Y. ăn rất ngon. Và tôi ăn cũng nhiều. Y. gọi Salmon. Tôi gọi Meatball và coffee.

Khi ra về, tôi nhờ một cô gái bán hàng chụp dùm tấm hình làm lưu niệm. Đây là lần đầu tiên tôi muốn chụp hình, vả lần đầu tiên tôi nhờ một người khác chụp. Tôi muốn các bạn thấy hình chúng tôi trên blog. Kkhông phải tôi  quắc thước, hay như lão tiên ông. Không phải Y. đẹp lão, nụ cười tươi rói mà ngược lại, tôi muốn để bạn tôi, người đọc blog của tôi nhận ra về một niềm vui , hThậy vậy, hôm ấy, chúng tôi vui lắm. Vui thứ nhất là tôi có thể tự mìnhh giúp Y. ra khỏi nhà, lên xe, và chở đến nhà hàng. Vui thứ hai là Y. ăn rất ngon miệng. Kể từ khi bị stroke thứ hai, việc đi đứng càng khó khăn, dễ chừng mấy tháng Y. chưa ra khỏi nhà trừ những lần đến phòng mạch do ambulance tới chở.

Nhưng không ngờ chỉ hai tiếng đồng hồ sau, là cả một thảm kich hung bạo khác ụp xuống. Một trận stroke khác lại đến tấn công Y.  Lần này  là lần thứ ba. Nó đánh xuống vào nửa thân người  phia phải. (trước đây phía trái).

Từ buổi ấy đến ôơm nay, có lẽ đã hai tháng rồi,!0 ngày đầu, Y. phải ở trong bệnh viện. Hết bệnh viện rồi chuyển qua Nursing home. Và sắp sữa nay mai, hết thời kỳ rehabilation, Y. sẽ được chánh thức trở thành một thành viên trong cái cộng đồng buồn bã nhất thế gian, trong một thế giới với cái têng là nhà dưỡng lão. Nursing home.

Người social worker hết sức thuyết phục Y. nên bỏ ý định trở về nhà. “Tôi không những lo cho bà mà còn lo cho ông nhà”.

Ông nói. Tôi thì không ý kiến. Tôi không có gì để mà nói. Bởi vì tôi hiểu tôi không thể giúp Y. như trước nữa. Cách đay khoảng 2 tiếng, tôi sắp ngã khi qua mặt mấy người giúp nurse aid mang Y. xuống xe lăn. Tôi ỷ y là có thể làm được như lần tôi mang Y. từ xe lăn lên giường. Không ngờ làn xuống thì khó hơn lúc lên. Y. không có chỗ tựa, hay thanh nắm. Và Y. quị xuống nền. Tôi gắng hết mình đưa cả thần thể Y. lên lại giường. Y. kêu khan giọng  help help, nhưng nào ai nghe, vì lần stroke này ảnh hưởng đến tiếng nói. Y. không thể nói lớn và rõ như trước mà ngược lại nhỏ, như thều thào.

Tôi biết dù Y. không bằng lòng, nhưng cái xe lăn sẽ thêm một lần được đua đến một nhà thương dưỡng lão khác, chịu đựng những thảm kịch khác, tái tục, hành hạ  mợt người vẫn còn đôi mắt sáng, tai nghe rõ và trí óc vẫn còn sáng suốt. Mắt sáng để nhìn ra ngoài cửa sổ màu xanh của lá, hay ánh nắng vàng lung linh, để mơ, nhưng tai lại nghe những tiếng la, tiếng rú, tiếng kêu hằng ngày hằng đêm, và trí óc còn tỉnh để hiểu rằng mình đang ở tại mợt nơi như nhà mồ, như thể một quan tài sống. cũng nên..