Tẩy trần (5)

Sáng mở mắt đã thấy những hệ lụy muốn vất đi. Còn gì để mà giữ với những chồng chén dĩa, nồi niêu, ly tách… Y. sắm nhiều quá. Sắm nhưng không bao giờ dùng. Những vật dụng như máy làm nước đá, máy quay sinh tố, nồi cơm điện vẫn còn để trong hộp chưa khui. Bây giờ thì giữ làm gì chứ.

Hôm qua nhận được thư của Nh, N. Thư cảm động. Đọan cuối cùng đại ý sáng dậy hãy pha ly cà phê thật đậm, và chuẩn bị một ngày bên chị, … làm chị vui….

Chị vui thì không bao giờ vui được khi người chỉ bệnh “tòan thân bất tọai”, mà trí óc còn tỉnh táo lạ thường. Chính sự tỉnh táo ấy bắt người bệnh càng khổ khi pha3i sống ở một Nursing hòm (chú ý: không phải nursing home. Hòm đấy, chữ của THT đấy). Cho dù một kịch sĩ đại tài cũng chịu thua.

Chỉ còn cách là làm sao cho người bệnh chấp nhận, phục tùng cõi khổ lụy như mọi người. Xem như định mệnh đã an bài. Nhưng mà  tìm cách gì đây, hở ?

Ngay cả tôi, một nguời mạnh khỏe, đi đứng vẫn chưa đến nổi nhờ walker dù thỉnh thỏang phải chống gậy vì Gout trở chứng… vậy mà không thể chấp nhận, phục tùng cái khổ lụy kia. Nuốt lệ thầm để giả vờ vui. Cắn răng quay mặt khi phải nhìn đôi mắt sáng tinh anh trên một gương mặt càng hốc hác, trên một thân thể càng lúc càng gầy guộc…. Muốn cho Y. ăn đồ ăn Y. thích, nhưng lại ngại độ đừơng lên cao đáng ngại… Lấy khăn lau miệng lau tay, có khi cắt móng tay móng chân cho Y. mà sao lòng lại lạnh như cả một hồ nước mắt ?  Trời ơi… Sao mà khổ vậy bà ? Đồ ăn dư, hay không ăn, bà vẫn kêu tôi mang về vứt rải ngoài sân sau để chim sóc ăn… Thương người thương vật đến thế là cùng… Bà làm sao biết bà khổ một trăm lần, tôi khổ ngàn lần sao. Bà không vbiết cái gánh nặng tôi mang khi về nhà, là phải đối diện với một cái ngôi mồ đầy âm khí  này không.

Chỉ có cách giúp tôi là vùi đầu vào trong công việc.

Hãy cho tôi công việc như bạn tôi đã cho. Anh Đinh Cường kêu in thêm 1o tập Cào Lá Người Sân Đêm để anhtặng bạn bè ở VN. Anh còn tặng một món quà hậu hỉnh. Nhà thơ Nguyễn Thanh Châu muốn có toàn bộ tạp chí Sáng Tạo.  Vâng, cám ơn hai bạn.
Hai bạn đã offer tôi một job thật thơm. Thơm gấp trăm ngàn lần cái job mà IBM đã cho tôi nữa. Bởi vì tôi rất cần chúng lúc này. Chúng không phải mang nhản hiệu “tẩy trần” mà mang là ” thần dược” giúp tôi còn níu kéo chữ nghĩa về với tôi.

Tôi đã làm miệt mài, không biết mệt. Bây giờ tôi mới hiểu giá trị của nghệ thuật là như thế nào. Ví dụ cái bìa ST số 1 (bộ cũ) như thế này:bia 1

Nghệ thuật không thể cấp nhận một cái bìa lem luốc như vậy. Nghệ thuật  làm chữ phải rõ nét, màu không thể ố hoen lem luốc hay tối mắt. Nếu bảo nó có giá trị vì nó là bản gốc. Không. Đây không phải là bản gốc mà là hình chụp lại. Mà hình chụp lại thì dĩ nhiên tùy thuộc vào máy chụp. Máy có khả năng cao, chụp rõ. Máy có khả năng giới hạn, chụp không rõ. Thế thôi.

Đây là  bìa sau khi “retouch”

bia 1 corrected

Tẩy trần (4)

Thiên hạ thường khoe bằng cao nhà lớn xe đep, vợ đẹp, con xinh. Em thì chỉ biết khoe tài hốt cức, dọn phân, làm sao clean mình mẩy khi người bệnh vừa đại tiện, vừa tiểu tiện, phẩn tràn lan, dính đầy giường nhảo nhề, nhảo nhẹt…

Hôm qua, xe city tới hốt hết cả dống núi nợ trần nhà em. Em như con kiến tha mồi, cả đêm bưng ra ì ạch. Máy móc cả trăm pound thì em tháo ra từng mảnh, lột tận xương, để dễ dàng khuân ra lề đường.

Sau đó, em lái 3 tiếng đồng hồ qua tiểu bang cạnh mua một phần bún bò huế, hai gỏi cuốn, một phần cháo cá, cả thùng bún ông già quê hương… Bà vợ bệnh mà thèm đủ thứ. Cứ nhắc hoài ông tìm bánh tầm bì cho tôi. Báo hại em ghé bốn tiệm hỏi có bánh tấm bì không, ai cũng lắc đầu. Em google trên NET, mới hay chẳng có lọai bánh nào mang tên này.

Khi học đại học, em làm phụ nghề janitor, tức là job vệ sinh phòng ốc, gần 4 năm, nền em rành chuyện clean up lắm, bà con ạ. Rồi  mấy chục năm với AT&T, IBM em cũng rành nghề clean. Một đàng clean phòng ốc, thân thể ngờởi ta, một đàng clean rác rưới, tức là bug, là trash, làm sao cho cái software không còn bụi.
Tuy nhiên, có lúc phải chịu thua. Như khi clean hơn 8 trăm trang microfilm chụp từ cuốn Lược đồ văn học VN quyển Hạ của Linh mục Thanh Lãng. Cornell không cho mượn sách chỉ cho mượn Microfilm. Mà thời microfilm là thời cổ lổ sĩ. Không phải là thời digital.

Thối thì phải gắng.  Đây là hai trang (720,721)  từ microfilm cuốn Lược đồ văn học VN Quyển Hạ của LM Thanh Lãng  được chụp. Chữ mờ đọc đến nổ mắt:

P-721

Và đây là bản được clean với 3 software  được dùng):

P-721

Ít ra, dây là phần thưởng tinh thần, khi những trang chữ mờ nhạt, không rõ kia, bây giờ trở thành một cuốn sách dày cộm, với bìa hardcover, do em “do it yourself”, các bác ạ.:Nếu linh mục Thanh Lãng còn sống, em sẽ làm một cuốn để tặng ông, để ông thấy đứa con tinh thần của ống được Mỹ giùn giữ như thế nào, và bây giờ một lão già moi ra, miệt mài mấy tháng trời  mới làm thành một cuốn sách và cả một E book. Để hắn bám mà sống, trong khi đời hắn quá thảm….

11700937_1635047586782417_7405094532300647834_n

How to solve error: Power Surge On Hub Port: A USB device has exceeded the power limits of its hub port

This error is occured when you connect a device to your computer using USB cable.

Some related solutions are posted:  USB port reconfiguration, USB port reset, use another USB adapter etc…However, there is one main cause is missed: It is the malfunction of the USB connector or USB adapter.

First, you should try connnecting USB cable to another computer, if you get same error then you have to investigate its USB connectors  or adapter even at the device (say printer or computer)  you want to add to your computer hardware.