viết vội… ghi vội (1)

1.

Hiện tủ sách di sản văn chương miền Nam có những tạp chí  và tác phẩm văn học sau:

1. Sáng Tạo (đủ bộ)

2. Vấn Đề (đủ bộ)

3. Hiện Đại (dủ bộ)

4. Văn Nghệ (đủ bộ)

5. Lược đồ về văn học VN (2 tập, thượng và hạ) của Linh Mục Thanh Lãng (Trình Bày xb dày 1700 trang)

6. Khởi thảo văn học sử VN: Văn chương chữ Nôm của Thanh Lãng  (Văn Hợi xb, in lần 2, , 226 trang

7. Việt Nam Văn học Nghị Luận của Nguyễn Sỹ Tế, Trường sơn xb năm 1962 dày 195 trang

Quí bạn nào cần cho chúng tôi biết để chúng tôi khởi công sao chụp in ấn, vì việc này đòi hỏi nhiều thời gian và công sức và nhân lực (vì chỉ có một mình tôi làm).

Chúng tôi dám làm để vực dậy di sản văn chương miền Nam trong suốt 15 năm qua , thì chắc chắn cũng có những vị  sẵn sáng đồng hành với chúng tôi giúp chúng tôi thực hiện hoài bảo,   dám sẵn sàng bỏ tiền mà chẳng cần câu hỏi để giúp chúng tôi  sắm máy móc tối tân hơn, hay máy cắt tự đông thay vì máy cắt bằng tay như hiện nay…trong khi tuổi tác chúng tôi càng cao, sức khỏe càng yếu!!!

2.

Sáng nay, đánh máy xong một truyện ngắn của Hoàng NGọc Hiển, dành cho số chủ đề “Tưởng Niệm nhả văn Hoàng Ngọc Hiển”.

Tác giả nhắc nhiều đến đại đội 399. Cũng như tôi cứ viết hoài về đại đội 405 thám kich. Tại sao? (Có dịp tôi sẽ viết về đề tài này)

Xin mời đọc một đọan trongTruyện “Ngã Ba Cầu Cần Lê” của HNH, tả lại đêm chờ “tử chiến” – đêm 29/4/75-  tại Lộc Linh của đại đội 399 ĐPQ:

………………………………….

“Còn chuẩn úy Hùng thì sao ?”.

“Tôi … Quê tôi ở gần Cồn Phụng. Gần chổ ông Đạo Dừa đó. Quí vị đã biết ông tục danh Nguyễn Thành Nam, tốt nghiệp kỹ sư ở Pháp về Việt Nam đầu thập niên 1960, đi giảng thuyết đây đó. Ông chỉ sống  bắng nước dừa. Ông dựng một cái am nhỏ, gọi là cốc ở trên một thân cây dừa để tĩnh tu. Năm 1963, ông lập một cái đền nổi trên một xà lan, cắm sào ở Cồn Phụng. Con thuyền , ông gọi là con thuyền cứu rỗi. Có khi ông gọi là thuyền bát nhã. Có lúc ông gọi là thuyền Prajna. Đứng ở sân nhà tôi, có thể nhìn thây bóng dáng con thuyền ấy thấp thoáng mấy cây dừa. Đã có lúc, tôi muốn mặc áo nâu đi theo ông Đạo Dừa. Nhưng nào tôi có được chọn lựa? Dòng đời đã đẩy tôi ra khỏi quê tôi. Tôi nhập trường Bộ Binh Thủ Đức năm 1973. Ra trường, tôi chọn Tiểu Khu Bình Long, về đại đội 399, lưu lạc từ đó đến nay, chưa một lần tôi trở về thăm quê. Tôi cũng không có kỷ niệm gì đáng nhớ ở đó… Có nhớ chăng là nhớ dòng sông và con thuyền ! Cuộc đời là dòng sông. Ta chỉ thuyền. Vì là con thuyền, nên ta lênh đênh mãi trong cuộc đời ! Làm sao yên ?”.

Chúng tôi vẫn lặng lẽ hút thuốc, uống cà phê. Đại úy Bộ có vẻ trầm ngâm suy nghĩ hình ảnh con thuyền và dòng sông.

Đêm 29 rạng ngày 30 tháng Tư năm 1975 trôi đi đều đặn như tiếng tíc-tắc của chiếc đồng hồ treo trên tường. Chợt có tiếng chim rừng kêu. Chú hạ sĩ quan truyền tin Phú có vẻ hơi hốt hoảng:

“Tiếng chim gì kêu vậy? Chim cú phải không? Chim cú… ?”.

Quả thật có tiếng chim cú kêu. Giữa đêm khuya, có tiếng chim cú kêu, nghe rờn rợn thế nào ! Nhưng chỉ vài tiếng, rồi mất hút. Phú nói tiếp:

“Đích thật tiếng chim cú kêu! Có điềm, có điềm… Đại úy ! Em gọi mấy thằng bạn xem sao ?”.

Đại úy gật đầu. Phú mở máy.

“Đứa con thứ ba, mầy đang làm gì? Có nghe tiếng chim cú kêu không ?”

“Có, gần đây, nghe rất rõ. Nó bay đi rồi ! Không có gì đâu ! Tang tảng sáng rồi !”

“Ấy, rắn thường chui ra khỏi hang vào lúc  mờ sương sớm.Thứ răn độc ấy  tinh khôn lắm.  Mày biêt không? Cân thận đó !”

“ Biết rõ… súng bọn tao có thần Núi yễm trợ. Yên chí đi !”

“ Lúc này đang động rừng! Thẩm quyền ba mai nhắc nhở,  không được coi thường! Gió nổi ,  cây khô gẫy,  để ý xem rắn có bò về không ?” .

“Nhận rõ, có gió , có cây khô gẫy, có chim rừng kêu nhưng bọn tao quan sát kỹ, không thấy rắn độc xuất hiện. Hẹn mai về phép, uống cà phê Tài Ký”.
Phú tắt máy. Nó vẫn bị ám ảnh bởi tiếng chim cú kêu:

“Cổ nhân bảo chim cú kêu là nó sẽ lấy đi mạng sống của một người nào đó !”.

Để xua tan nỗi ám ảnh đó, tôi dụi điếu thuốc xuống cái gạt tàn, vỗ vào báng súng. Các bạn tôi vỗ tay. Hễ tôi vỗ vào báng súng, các bạn biết ngay là tôi đã nổi hứng ngâm bài “Hồ Trường”  của Nguyễn Bá Trác. Đại úy Đại Đội trưởng phụ họa, gõ tay xuống bàn… Tôi cất giọng hào sảng:

Trượng phu đã không hay xé gan bẻ cột

                              phù cương thường

Sao lại tiêu dao bốn bể lưu lạc tha hương?

Trời Nam nghìn dặm thẳm,

            mây nước một màu sương

Học không thành, công chẳng lập,

               trai trẻ bao lăm mà đầu bạc

Trăm năm thân thế bóng tà dương.

Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà hỏi:

Trời đất mang mang, ai là tri kỷ?

Lại đây cùng ta cạn một hồ trường

Hồ trường! Hồ trường! Ta biết rót vê đâu?

Rót về Đông phương, nước bể  Đông chảy xiết sinh cuồng loạn

Rót về Tây phương, mưa Tây sơn từng trận chứa chan

Rót về Bắc phương, ngọn Băc phong vi vút, đá chạy cát dương

Rót về Nam phương, trời Nam mù mịt,

      có người quá chén như điên như cuồng

Nào ai tỉnh, nào ai say?

Chí ta ta biết, lòng ta ta hay

Nam nhi sự nghiệp ư hồ thỉ

Hà tất cùng sầu đối cỏ cây ?”.

 

Trong đêm tiền đồn heo hút, xa xôi, quanh là những cánh rừng mênh mông, trải dài tận biên giới Việt Miên, tiếng ngâm Hồ Trường hào sảng của tôi vọng lên, cho đến lúc dứt tiếng, chính tôi còn nghe âm vọng của nó từ xa dội về. Tôi nhìn mọi người… ai cũng nhắm mắt  hết cả. Có người đã gục xuống bàn, có lẽ đã thiếp ngủ. Mí mắt tôi cũng từ từ sụp xuống… Lúc tôi bừng mắt dậy, trời đã hừng sáng!

(trích từ truyện Ngã Ba Cầu Cần Lê, trong tập truyện Em có về Cồn Phượng, Hương Cau xb 2013)

Em có về Cồn Phượng

 

Tôi đã tìm ra được  tập truyện “Em Có Về Cồn Phượng” của Hoàng Ngọc Hiển. Suốt mấy ngày nay tôi lục lạo, tìm kiếm. hay động não cố nhớ là tôi đã cho ai mượn hay tặng ai, nhưng đành chịu thua. Nhưng vào lúc 3 AM, tôi bỗng tìm thấy nó giữa kệ sách. Bắt nó như bắt vàng. Tôi rất cần cho chủ đề về nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.

Và chỉ khoảng 2 tiếng đồng hồ là tôi đã đánh máy xong truyện ngắn mang tên tựa đề này. Cám ơn OCR Google. Thất tuyệt vời.
Và tôi cũng nhận được những trang của truyện Quốc Lộ 13 của Hoàng Ngọc Hiển đăng trên Văn số 127 năm 1969, do thư viện đại học Cornell chụp sao và gởi theo yêu cầu của tôi. Đây là một truyện ngắn rất quan trọng, vì theo như người thân của nhà văn quá cố HNH, tập truyện Quốc Lộ 13 đã được chú ý rất đặc biệt trong kỳ chấm giải văn chương của Văn Bút VN trước 1975.

Tôi đang lợi dụng thì giờ rảnh để làm. Đối với tôi lúc này thì giờ là vàng là ngọc. Bởi vì lúc này Y. đang chịu đựng khổ nạn thay tôi. Để tôi có thì giờ chú tâm vào việc làm của mình.

Hoàng Ngọc Hiển là nhà văn cùng lứa với tôi. Ông sinh cùng năm với tôi – 1942. Trước 1975, tạp chí Văn xb tập truyện “Quê hương lưu đầy” của ông, và trả tiền tác quyền đến 5000 đồng – một số tiền không nhỏ vào năm 1969. Ông là giáo sư trung cấp, động viên khóa 25 Thủ Đức. Ra trường đậu rất cao, nhưng lại tình nguyện phục vụ tại Bình Long, An Lộc ở một đơn vịkhét tiếng là “đánh giặc giỏi” ( địch ra giải thuởng cả triệu đồng cho một cái đầu sĩ quan). Đó là đại đội 399 DPQ.  Sau đó, ông được biệt phái trở lại giáo chưc và được bổ nhiệm làm giáo sư trung học ở CÔn Sơn. Ông dạy triết, Sữ địa. Sau 1975, sau khi ra tù cải tạo, ông lại nhập vào một tổ chức chính trị để lật đổ chính quyền. Bị bắt. Trong số 6 người bị kết án, 3 người bị tử hình. Riêng ông bị kêu án 20 năm.

Ông và gia đình  định cư tại Mỹ vào khoảng 1995. Làm nhiều job. Nhưng job lâu bền nhất là làm thư viện. Ông mất đột ngột  vào khỏang cuối năm 2014. Có điều buồn là ít ai, hay chẳng có nhà văn, nhả thơ, hay độc giả nào nhắc đến ông, trừ một bạn trẻ, rất trẻ ở trong nước, với một đọan văn ngắn trên Blog của cô (Blog Phayvan), và tạp chí Thư Quán Bản Thảo.

Để chứng tỏ về tài năng dựng truyện, kiến thức của ơng về lịch sử, chúng tôi xin trich một đọan mà chúng tôi vừa gõ bằng một ngón tay từ truyện ngắn EM CÓ VỀ CỒN PHƯỢNG ? (Tập truyện xb năm 2013, tìm ở Mỹ không còn. Chỉ thấy ở thư viện COrnell):

…Chợt một con thuyền máy chạy qua, tiếng máy vô tình làm vỡ phút im lặng của chúng tôi. Dòng sông nổi sóng nhẹ. Vài đám lục bình giạt trôi bên bờ kia. Tôi vẫn im lặng. Để trở lại không khí bình thường, Hoàng Việt hỏi tôi:

“Thưa thầy, thầy có nghiên cứu về ấn kiếm nhà Nguyễn? Kỳ tới, thầy nói về ấn kiếm nghe. Thầy thích kiếm hay ấn ?”.

“Tôi không thích ấn kiếm. Bởi không thích quan quyền. Tôi chỉ thích “cổ”, tức là thích trống !!! Tôi thích tiếng trống lắm! Không hiểu sao, tôi cứ bị ám ảnh bởi hình ảnh người xưa gõ chậu sành mà ca cho cuộc đời vui ! Cuộc đời này có gì buồn? Có gì vui? Tôi ưa thích nhất hình ảnh người lính đánh trống trận thúc quân thuở loài người còn chinh chiến trên lưng ngựa !”.

“Trống trận là trống gì, thưa thầy”, Hoàng Việt hỏi.

“Trống trận là trống thúc quân của người xưa. Trong truyện Kiều của thi sĩ Nguyễn Du có câu: “Om thòm trống trận, rập rình nhạc quân”. Em tìm lại xem, đó là câu thứ mấy, tôi quên mất rồi. Người xưa gọi cổ là thứ trống lớn. Người lính đánh trống trận phải đem hết tâm hồn của mình vào, đánh thế nào kích động được tinh thần chiến đấu của toàn quân, mới được gọi là giữ chân kích cổ. Trong Chinh Phụ Ngâm, tác giả Đặng Trần Côn và dịch giả Đoàn Thị Điểm cũng nói đến trống. “Trống trường thành lung lay bóng nguyệt”. Và: “Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống. Giáp mặt rồi phút bỗng chia tay”. Còn nữa, “ôm yên gối trống đã chồn. Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh”! Cồn rêu xanh, chứ không phải Cồn Phượng!!!”.

Hoàng Việt cười, nói:

“Từ nay, em và thầy gọi cồn này là Cồn Phượng, nghe thầy”.

“Ừ, đồng ý.

“Chỉ riêng em và thầy thôi”

“Ừ, đồng ý”.

“Thôi, em đi đây”.

“Em đi đâu ?”

“Em đi ra với bạn em. Không thì tụi nó lại chọc em, bảo rằng em yêu thầy! ”, nói xong Hoàng Việt chạy đi liền.

Một thời gian sau, tôi rời khỏi tỉnh lỵ Long Xuyên, đến dạy học tại một tỉnh lỵ khác. Chẳng bao lâu sau, lên đường nhập ngũ Khóa 25 Trường Bộ Binh Thủ Đức, ra trường, ôm yên gối trống ở một miền rừng heo hút. Sau tháng Tư 1975, đi tù cộng sản hơn mười năm. Rời khỏi quê hương sang Hoa Kỳ định cư giữa thập niên 1990. Tính đến nay, khoảng nửa thế kỷ, tôi đã xa Long Xuyên, chưa một lần trở lại.

Suốt một thời gian dài lận đận, tôi quên phứt “Qui y kiếm”. Mãi cho đến bây giờ, bước qua tuổi thất thập, tôi mới nhớ ra Qui y kiếm. Tìm đọc nhiều sách sử, tôi chỉ tìm biết được rằng vua Gia Long có một cây kiếm nạm ngọc, cán bằng sừng tê giác, cây kiếm này bị người Pháp lấy mất trong vụ cướp phá cung điện nhà vua, sau vụ bạo động ngày 5 tháng Bẩy l885 ở kinh thành Huế. Pháp gửi đến Huế viên tướng Roussel De Courcy làm Tổng Chỉ Huy Lực Lượng Pháp tại Việt Nam. De Courcy hống hách ngay từ hôm đến Huế ngày 3 tháng Bẩy 1885. Quan đại thần Tôn Thất Thuyết bất mãn, bất ngờ tấn công đồn Mang Cá, nhưng thất bại, dẫn đến vụ quân Pháp cướp phá hoàng cung, lấy đi rất nhiều vàng bạc, kim cương, ngọc trai, đá quí, đồ nữ trang nạm kim cương… Viên Khâm Sứ Pháp tại Huế là Rheinart đã chứng kiến vụ cướp phá này. Tôi đặc biệt chú ý đến một vật quí bị cướp, đó là cây kiếm chuôi nạm ngọc, cán bằng sừng tê giác. Tôi tự hỏi, phải chăng đó là cây “Qui y kiếm”? Tôi tin rằng nó chính là cây “Qui y kiếm”. Bây giờ đã lưu lạc về đâu? Dẫu sao tôi chỉ biết được đến đó.

Tôi muốn gửi chi tiết này cho Hoàng Việt, để đổi lấy địa điểm Chúa Định bị bắt. Nhưng nửa thế kỷ đã trôi qua, Hoàng Việt bây giờ ở đâu? Cô có bao giờ về Cồn Phượng giữa mùa hè, để ngắm hoa phượng nở đỏ rực Cồn Phượng hay không? Ôi hoa phượng, hình ảnh của mùa hè, hình ảnh của tuổi học trò, của tuổi hoa niên thuần khiết ấp những ước mơ tuyệt vời! Hình ảnh ấy không còn nữa đối với tôi. Nhưng với Hoàng Việt thì sao? Tôi nợ Hoàng Việt một câu trả lời. Nhưng Hoàng Việt cũng nợ tôi một câu trả lời. Phải chăng chúng ta còn nợ nhau? Hay huề , không còn nợ nhau gì cả? Ôi Cồn Phượng của tôi và của Hoàng Việt ! Hiện giờ em ở đâu? Em có về Cồn Phượng? Tôi đã đánh mất hạnh phúc của mình và của người xưa ấy? Bây giờ chỉ còn biết cầu mong cho người luôn được bình an. Chút tình xưa , không biết ai đó có còn giữ lại được chút gì để nhớ? Để đôi khi bồi hồi? Hay đã vùi chôn ở bên Cồn kia hết rồi? Hoặc là hai ta gặp nhau trong thoáng ấy, bởi duyên nợ chỉ có chừng ấy? Rồi mỗi người, sau đó, phải ra đi để trả nợ nghiệp đời riêng ? Tôi là con thuyền xa bến cũ, viễn xứ xa xôi, vẫn còn nặng chút tình xưa?

 

Chiều nay, tôi nhớ da diết Cồn Phượng, dẫu chưa một lần được ngắm hoa phượng nở ở đó. Sao em lại ngỏ lời không đúng mùa phượng ? Phải chăng đó là điềm báo trước tình yêu không nảy nở, không thành tựu? Ôi chao tình ta chỉ xanh ngăn ngắt mầu lá, rồi chìm dần trong bóng chiều, chìm sâu dưới dòng sông sâu sóng biếc? Hỡi em… Em có về Cồn Phượng?

Theo em … đứt ruột (6)

Mấy ngày nay, Y. ăn không được. Đồ ăn bỏ thừa quá nhiều. Lý do Y. không thích đồ ăn Mỹ. Tôi cố năn nỉ nhưng cũng chịu thua. Y. nhớ đến những món ăn VN mà cháu K.O mang lại mỗi tuần ba lần, khi Y. ở nhà. Tôi chỉ biết căn răng và nuốt nước bọt. Y. đã bị dồn vào cuối đường hầm của định mệnh. Còn tôi, khòe mạnh, yêu đời, bao nhiêu hoài bảo ngút ngàn, sao lại tuyệt vọng ? Tuyệt vọng vì sự bất lực.

Đáng lẽ bây giờ tôi có quyền trốn tránh trách nhiệm. Nursing home đã có người giúp Y. tận tình. Nếu không có sự giúp đỡ tận tình này thì nursing home được lập ra để làm gì chứ. Lấy tiền của bệnh nhân của chánh phủ làm gì chứ?

Họ giúp Y. từ vệ sinh cá nhân, đên ăn uống. Và mỗi ngày họ mang Y. đi đến phòng để tập therapy. Bấm chuông thì có người đến ngay.

Vậy mà cớ sao tôi lại có mặt. Mỗi ngày ba lần. Sang trưa và chiều. Vào giờ ăn. Đến để giúp Y. ăn, nhưng để thấy sự bất lực của mình. Y. trút hết những bất mãn lên đầu tôi. Tôi nhắm mắt, nghẹn cổ. Và giả vờ vui. Nhưng lòng tôi đau như cắt. Hãy để cho người bị nạn trút hết những nỗi buồn, những bất mãn. Hãy hứng lấy. Hãy như Chúa nói nếu bị tát má này thì để má kia cho người ta tát luôn… Tôi đến để chứng tỏ  con người ăn ở với nhau phải có thủy có chung. Và thủy chung không phải ở đầu môi chót lũoi mà phải hốt phân, dọn nước tiểu khi cần. Nhưng stroke không làm cho người bệnh động lòng trắc ẩn. . Stroke sẽ  từ từ biến người bệnh trở thành vô hồn, chỉ còn cái xác….

Bây giờ tôi không còn biết làm gì nữa để cứu Y. ra. Lúc ở nhà, khi Y, ăn không được, tôi có thể thay món ăn khác. Hay có thể bảo cô giúp việc đổi món. Bây giờ thực đơn dành cho cả trăm người, mà 99% là Mỹ, thì làm sao Y. có canh chua cá lóc, hay cá khô tộ, hay phở, hủ tiếu nam vang ?

Chờ khi Y. ăn xong, tôi mới cho đầu  giường xuống thấp, kê gối ngay ngắn dưới đầu, kéo lại drap, chăn, và chúc Y. ngủ ngon. Thì nghe Y nói thều thào. Tôi đặt tai sátt miệng Y. cố nghe. Thì Y. trách tôi là đừng có chúc ngủ ngon khi Y. còn ở đây.

 

Vâng, tôi biết là tôi có lỗi khi chúc như vậy. Kể từ nay, tôi sẽ không bao giờ nói câu nói như vậy đâu.

*******

 

Đêm nay, tôi đã in bìa tập truyện THT từ Trình Bày, Khởi Hành, Văn Học, Nghiên Cưu Văn Học, Ý Thức và Thời Tập. Như vậy dự án  in những truyện ngắn của tôi trên các tạp chí miền Nam trước 75 xem như đã xong. 4 tập với gần trăm truyện.

Với tôi bây giờ văn chương là niềm vui cưu rổi. Nó giúp tôi quên những thảm kịch. Nó làm thăng hoa nỗi bi thảm thành những nụ hoa.

Như tập sách mới nhất này. Tôi trồng và cấy trên những cánh đồng văn chương miền Nam biết bao chữ nghĩa. Và bây giờ gã nông dân đang gặt chúng, đang biến chúng thành những trang giấy thật, do tự bàn tay à khối óc của y.

bia vh

Theo em — đứt ruột (5)

Nỗi đau nào hơn nỗi đau này: Vất không thương tíêc những  cuốn sách vào thùng cho xe tới hốt. Tôi phải làm gì? khi miệng thì hô hào giữ gìn di sản văn chương miền Nam, mà những cuốn sách, những tập tạp chí lại bị đành đoạn ?

Tôi đâu còn gì nữa để mà níu kéo. Ngày ngày tôi về lại căn nhà, nhìn lại những đồ đạc, những  bàn ghế, những kệ ngăn, những kệ sách… Tôi sẽ giữ chúng đến bao giờ, trong khi lúc này, mọi sự đã an bài. Không cho Y. được hưởng một ngày vui. Không cho tôi hưởng một buổi thấy đời đáng sống. Tôi vào trong nursing home, chạm mộty cõi mồ chưa đào huyệt, và trở về nhà lại chạm cái cõi cô độc đến rợn người. Y. hay sắm đồ, thích tranh ảnh, yêu âm nhạc. Vậy mà những chất chồng yêu mến ấy, nằm trơ vơ.  Sẽ không còn ai đụng chạm hay thưởng thức.

Vậy thì để đó làm gì.

Cả chục thùng diaper, under pad, nằm la liệt trên sàn. Tôi cần phải thanh toán. Tìm ai bây giờ để mà cho?
Thôi mặc kệ. Đến đâu thì đến.

Lần stroke này không còn hy vọng gì để mà hồi phục. Nhất quá tam, Ngui72i ta bảo thường stroke thứ ba là stroke ác liệt nhất. Ít ai sống sót. Vậy mà Y. vẫn may mắn. Nhưng may mắn để chấp nhận những tai ách khác. Giọng nói. Đi đứng. Và tánh t2inh thay đổi. Tôi đã rưng rưng khi Y. trút những phẫn uất vào chồng. Thương em, mà làm sao giúp em trở lại một ngày như trước.

Bây giờ chỉ còn cách là lao đầu vào công việc. Lần này tôi bảo NM đừng gởi thư mời ai viết như trước.  Nhưng mà chúng tôi sẽ làm cho người ta thấy. Số chủ đề Hoàng Ngọc Hiển này sẽ là một số để đời. Như Phùng Thăng. Không phải sự năn nỉ mới giải quyết, mà chính là máu của một thằng lính thám kich đang sôi sụt, đang muốn quên, đang thèm chết mà không can đảm…

Theo em … đứt ruột (4)

Mấy ngày nay tôi bị cúm. Ho dữ dội. Ho đến ngực thốn, đến mắt hoa,  cay xè. Và mỗi lần cảm thấy cổ như cồn cào, báo hiệu cho một trận ho mới, thì tôi bụm miệng chạy ra khỏi phòng. Người cùng phòng với Y. là một bà lão 85 tuổi, rất khó tính. Bà vẫn còn mạnh khỏe, đi đứng, làm vệ sinh một mình. Bà nhắc khéo ” Khi tao ho, đừng nghĩ là tao bị cúm đâu”. Câu nói có ý ám chỉ về những cơn ho không thể kiềm chế của tôi khi cha9m sóc Y.

Bây giờ tôi không còn hy vông mang Y. về nhà như lần stroke đầu. Bây giờ tôi muốn Y. được ở đây. Ở trong một nơi mà nỗi buồn nhân sinh như cứa tim người ra trăm mảnh. Một viên thuốc có thể chấm dứt nỗi buồn này nhưng tại sao con người lại không can đảm.

Nhiệm vụ của tôi bây giờ là giúp Y. ăn uống. Sáng, trưa và chiều. Y. không thể tự một mình. Và mỗi lần nói là mỗi lần tôi phải kê sát tai. Y. nói rất nhỏ. Thều thào, khó nghe. Vằ tiếng còn tiếng mất.
Trong thời gian này, tôi ngồi bên cạnh Y. và mỗi lần ho là mỗi lần ào ra ngoài cửa phòng bụm miệng và ho rũ rượi.

Sau buổi ăn chiều, tôi trở về nhà, mang theo đồ dơ để giặt. Và chúc Y. ngủ ngon.

Tôi chúc Y. nhưng tôi biết là sau khi tôi ra về, Y. sẽ có đêm mất ngủ. Tôi biết rõ,  giờ nào Y. đi vệ sinh, giờ nào Y. cần thay tả, để mình mẩy khỏi nhơ nhớp khó chịu và để tiếp tục giấc ngủ. Nhưng bây giờ không có tôi, thì ai lo đây. Mọi sự làm sạch sẽ người bệnh đều được làm vào buổi sáng.

Tôi chúc Y. và cũng chúc tôi, Chúc đầy đủ nghị lực để mà sống. Chúc tôi được quên khi ở một mình cùng căn nhà trống trải, bề bộn. Tôi chẳng buồn dọn dẹp. Chẵng buồn tháo giày khi ngủ. Chẳng buồn bắt điện thoại.  Chẳng buồn trả lời Email. Bao nhiêu cơ nghiệp mà chúng tôi cố tạo nên bây giờ như thế này ư. Những cuốn sách viết về Tây Tạng mà Y. rất thích nằm trơ vơ. Những tập san, tạp chí gởi về tôi chẳng buồn mở. Tôi đến bên giường Y. ngồi rồi sờ rồi mó. Tôi nhìn lên kệ, bao nhiêu lọ thuốc trưng bày, không còn mỗi ngày tôi lấy ra để cho Y. uống. Rồi chiếc xe lăn. Nó đó và người ở đâu ?

 

Tự nhiên nước mắt tôi lại chảy. Mặn và ngọt lẫn lộn. Mặn vì cay đắng. Nhưng ngọt vì nó giúp tôi vơi đi nỗi buồn như tảng băng.

Bây giờ tôi muốn quên. Có thể lao đầu vào sòng bạc casino. Bao nhiêu người già đã tìm đến nó để mà quên tuổi già của họ. Tôi hơn thế nữa. Quên tuỗi già và quên thãm kịch khổ nạn mà người bạn đời hai năm rưỡi nay đã gánh và tiếp tục gánh.

Nhưng tôi không thể.  May mà tôi còn có văn chương cứu trợ tôi lúc này. Tôi còn máu huyết của một tên lính thám báo  âm ỉ trong máu huyết tôi lúc này.

Vì vậy, tôi quyết định làm TQBT số 65. Tôi chi gởi một vài người thân để nhờ họ đóng góp. Nhưng thú thật, tôi biết là họ rất khó khi đọc thư mời. Hoàng Ngọc Hiển là ai? Chưa bao giờ đọc HNH sao mà viết. Nhưng  mà tôi muốn là tôi làm. Tôi sẽ làm như làm những số giới thiệu Phùng Thăng, Hiện tượng văn chương nữ giới, giới thiệu Khởi Hành và tôi, hay Giới thiệu Sáng Tạo. VănViet blog đã xin phép tôi đăng lại Thơ Từ Sáng Tạo. Ông Trần Thanh Hiệp đã năn nỉ tôi xin những cuốn như Tuyển tập Sáng Tạo, Thảo Luận Sáng Tạo, Thơ từ Sang Tao, và TQBT về ST. Tôi đã chứng minh là tôi có thể làm được như một  sinh viên tốt nghiệp đại học lúc 47 tuổi, đã đánh bạt những sinh viên bản xứ khi AT&T đến campus trường phỏng vấn…

Và  đây là bằng chứng một tác phẩm nữa  thành hình. Nó là người bạn thiết giúp tôi quên trong thời gian tuyệt vọng nhất của mình:

bia vh

 

Theo em…đứt ruột

Sáng ngày chủ nhật, tôi đưa Y. đi IKEA. Y. vẫn thích cá Salmon ở đấy. Và tôi đã hứa với Y. là tôi sẽ mang Y. đi. Dù mỗi lần mang Y. xuống và lên bốn bậc tam cấp là cả vấn đề. Phải ôm cả chân trái như ôm khúc gỗ để di chuyển xuống hoặc lên đồng hành cùng với chân phải may mắn còn có thể bước. Ngày chủ nhật xe vắng, đường vắng, bông hoa và lá và trời trong xanh khiên Y. luôn luôn nói là vui quá. Y còn nhắc tôi coi chừng đổ xăng, hay nhắc chừng đừng chạy nhanh quá… Chúng tôi phải mất gần một giờ mới đến IKEA. Chủ nhật nên vắng xe ở parking.

Tôi lấy xe lăn từ sau trunk, và tìm cách giúp Y. ra khỏi lòng xe, bằng cách vịn vào cửa kính, rồi mang hai chân của Y. ra ngoài, để Y. có thể đứng. Sau đó cho Y. ngồi trên xe lăn và đẩy vào IKEA. Nhà hàng ở tầng hai nên chúng tôi phải dùng thang máy.

Tôi tìm một cái bàn khuất nhưng xung quanh trống trải cho chiếc xe lăn của Y. Sau đó vào nhà hàng. Tôi gọi hai dĩa Salmon, một dĩa meatball, một ly nước ngọt cho Y. và một cốc cà phê cho tôi …   Y. ăn rất ngon, khen hoài. Nhưng không ăn hết kêu tôi ăn tiếp. Hai vợ chồng già ngồi đối diện nhau. Một người ngồi xe lăn, Một người ngồi trên ghế. May mắn tay phải của Y còn tốt nên Y tự ăn một mình không cần tôi giúp. Thỉnh thỏang tôi lấy Iphone ra xem, và kể cho Y về những tin tức. Y. rất thích nghe những chuyện thời sự. Y. cũng dục tôi gởi tiền giúp Nepal, nhưng tôi thắc mắc tại sao lại ghi Bên Ta có em… Nepal là Nepal. Tại sao phải ghi Bên ta có em chứ ? Y. có vẽ xuôi tai trước những lý luận này. Sau đó, chúng tôi dọn bàn, dòn dĩa làm vệ sinh chỗ ăn. Y. rất cẩn thận về vụ này. Trước khi rời bàn phải làm sạch sẽ bàn mới được. Cái tánh thương người không những thương người bất hạnh mà còn muốn giúp đỡ người khỏi tốn công tốn sức vì mình.

Sau đó tôi đẩy xe đưa Y. đi rão khắp khu trưng bày bàn ghế phòng ngủ phòng ăn. Một chiếc xe lăn chở mợt ngườii già đi bên cạnh những xe chở con nít, chúng tôi hòa nhập vào đám người đi mua sắm. Tôi biết là Y. rất vui. Tôi cũng vậy. Đây là dịp tôi đền đáp lại tấm lòng mà Y. đã dành cho tôi khi chúng tôi  trở thanh vợ chồng. Nhất là lấy một người lính tác chiến thêm là nhà văn nhà thơ như tôi.  Lính tác chiến thì dĩ nhiên phải vào sinh ra tử, và sống xa vợ ở với núi rừng. Còn nhà văn nhà thơ thì chỉ biết đến những bóng hình khác, ca ngợi nào là mái tóc hay đôi mắt của ai… Chấp nhận bằng tất cả chịu đựng và thông cảm. Rồi đến 4 năm tù tội, phải phần lo nuôi con lo lặn lội thăm nuôi chồng…

Tôi đẩy xe đi mà lòng dâng lên những niềm vui nho nhỏ. Ít ra hôm nay, được cơ hội mang Y ra khỏi cái giường bệnh, giúp một người bị liệt chân liệt tay, để có mặt trong một thế giới khác đầy sống động mà ngày chưa bị bệnh Y. đã từng có mặt… Dù không phải dễ gì để mang một người bệnh vào chiếc xe nhỏ hẹp của mình. Dù lưng muốn cụm, tay muốn rả… Ngườii ta có xe van, nhà có ramp, và xe có máy tự động mang xe lăn vào lòng xe… Còn tôi thì không có gì hết. Ngoài trừ tấm lòng và chiến thuật … đánh giặc theo kiểu nhà nghèo.

Sau đó tôi lái xe về nhà. Giúp Y ra ngoài xe,  đẩy xe lăn tới thềm tam cấp, và giúp Y. bước lên bốn bực thềm. Y. làm thành thạo. Tay phải vịn vào lan can. Chân phải bước lên trước. Còn chân trái thì để phần tôi lo.Khi bước vào  cửa chính, có một xe lăn khác đợi sẵn. Tôi lại giúp Y ngồi vào lòng xe lăn và đẩy đến giường, giúp Y nằm lại chỗ nằm cũ.

Đối với tôi, những việc này quá quen nên chẳng tốn sức bao nhiêu. Đó là nhờ tay phải, chân phải của Y không bị liệt, còn mạnh. Đó là nhờ Y. còn lạc quan cứ tin một ngày mình sẽ hồi phục. Dù không phải dễ dàng gì để nâng cả một khúc cây hay một tảng nước đá nặng gần trăm pound để thay quần thay áo thay tả hay thay drap….

Và bạn thấy đó, cũng vì quá quen nên trong thời gian qua, TQBT đã liên tiếp ra đời, mỗi số dày từ 330-360 trang. Y. ở nhà trên, tôi thì ở dưới hầm. Y. xem TV nghe nhạc, và nhất là nói chuyện với bạn bè qua điện thoại. Khi Y. nói, không ai tin là Y, bị căn bệnh  là stroke vổ đến mà để lại cái hậu quả khắc nghiệt. Mỗi lần cần tôi thì Y. bấm chuông wireless. Còn tôi thì biết rõ nhiệm vụ mình.   Khi nào làm vệ sinh. Khi nào giặt quần giặt áo. Khi nào đi chợ. Giờ giấc được phân chia, niềm vui cũng được phân chia. Vui được nhìn Y. ăn được ngủ được, độ thử đường xuống một cách rõ rệt. Vui được thấy những cuốn sách lần lượt ra đời từ sự khốn khó của mình.

Vui khi nhận được cú điện thọai của anh NHQ từ CALI cho biết là tuần đến anh sẽ gởi toàn bộ tạp chí Văn Nghệ, Hiện Đại được lưu trử trong USB, và thêm cái check ủng hộ TQBT. Lúc ấy lá 1 PM ngày chủ nhật. Tôi mang niềm vui kể cho Y. nghe. Y cũng vui lây. Sau đó tôi xuống hầm tiếp tục làm việc. Tôi đã sắp hoàn tất tập truyện cuối cùng của tôi sau Truyện THT từ Văn, truyện THT từ Bách Khoa, Truyện THT từ Vấn Đề. Lần này là Truyện THT từ Khởi Hành, Thời Tập, Ý Thức Trình Bày Nghiên Cứu Văn Học và Văn Học. Sách dày gần 300 trang.

Bỗng tôi nghe Y. gọi tôi thay vì  bấm chuông. Tôi chạy lên thì Y. nói là tự nhiên tay phải quơ không được. Tôi hõang kinh. Lại bị stroke nữa rồi. Lần này stroke lại nhắm vào tay phải mà đánh. Tôi gọi 911. Xe cưu thương đến. Nhưng sau đó Y. lại cầm nắm và đi động tay phải được. Chân phải cũng vậy. Hình như mọi sự trở lại bình thường, dù bây giờ tay phải yếu hẳn.

Nhưng sau khi xe cứu thương ra về thì Y. bắt đầu nói không ra tiếng. Mặc dù cánh tay phải vẫn có thể cử động và yếu hẵn. Lòng tôi đứt đọan. Nói chuỵen với bạn bè là niềm vui cuối cùng của Y. vậy mà bây giờ stroke cũng đành  tước đọat nốt. Tôi  rút dây điện thọai ra khòi máy vì Y, không nói được và cầm ống điện thoạii rất khó khăn thì để làm gì. Nhưng Y. năn nỉ tôi để lại. Tôi làm vừa lòng Y. Mà nước mắt tôi chảy. Y nhìn tôi nói bằng cái môi chuyển động và âm thanh rất khó nghe: Ông khóc hả?

Tôi đăng bài này để report về một cơn bão thổi vào mái nhà chúng tôi hôm qua. Và xin hiểu dùm Y. Có điều đừng lên lớp gì hết. Tại sao không làm thế này, thế nọ. Và để hiểu thêm cái ý nghĩa của câu hát của VTH: Có biết đâu niềm vui đã nằm trong tai ương…

TB: Phảii đưa Y. đi emergency, bây giờ

 

Problem with HP 5SI/8000 laserjet toner cartridge: What is wrong ?

Toner cartridge is different from ink cartridge. Toner is used for laser printer. Ink is for inkjet.

Any toner cartridge is composed  of three main components:

IMG_0654

1. Blade

2. Magnetic roller

3. Drum

A sheet of paper after being pick up  from the paper drawer, first,  it is inserted into the toner cartridge. The job of magnetic roller is  to select proper magnetic toners, and stamps them on the paper. Then the paper is burned by fuser. THis is the last phase before you get the printout.

There are usually  four problems caused by bad or wrong cartridge:

1. Toner is almost empty
2. wrong with drum
3. Wrong with Magnetic roller
4. Wrong with Blade.

 Problem with toner almost empty

How to know and how to solve ?

– TRy to scale it weight. For HP 5SI or HP 8000 laserjet  If its weight is less than 6. lb, then it might need more toner.

– Try to shake it well then resubmit job or  print a  test. It the printout is OK then it needs toner .

(Continued)

Hai Tấm  Hình Một Ý Nghĩ

thơ Phạm Văn Nhàn

unnamed (1)

 

IMG_20150510_15

 

 

 

 

Nhân ngày Mother’s Day

đứa cháu ngoại chụp lén ông nó bằng i phone

Tôi nhìn hình tôi cũng thấy hay hay

cười ngất.

Vợ tôi nhìn tấm hình

tưởng là bức tượng của anh hùng giải phóng quân

cười ngặt nghẽo.

Cám ơn cô cháu gái

chụp lén khi nào tôi có hay.

Làm nên tiếng cười vui trong ngày lễ của Mẹ.

thế cũng hay

được đấy, đúc thành tượng

Như người ta đã từng đúc tượng

để thờ…

rồi nhìn hình của bạn tôi

cùng tuổi ngựa rong ruỗi một thời

đất ngã trời nghiêng mịt mùng  lửa đạn

hai tấm hình này mà con cháu đúc thành tượng

hay bạn bè vẽ nên tranh

treo trong những ngày lễ hội

chắc cũng có người

xúm nhau lại chào…

tưởng !

 

Dù gì thì cũng vui trong ngày

lễ Mother’ s Day

10 tháng 5 năm 2015

của hai người bạn kéo cổ xe Thư Quán Bản Thảo

15 năm như hai con ngựa già lên dốc cao

lên dốc cao

để hóa đá.

bia mot

 

biatapHAI

 

 

 

bia 64

 

Hình hai con ngựa gìa được chụp trong ngày Mother’s day 2015

 

Trình diện cùng mọi người hai cột trụ của tạp chí Thư Quán Bản Thảo. Cả hai đều sinh năm ngựa (1942). Và cả hai đều đánh máy chỉ bằng một ngón tay. Vậy mà đã kéo chiếc xe TQBT suốt 15 năm nay…  Hình chụp vào ngày Mother’s Day (cách đây hai ngày). IMG_20150510_15

THT

Sao mà giống …. (nói ra ngại bị chụp là phản động)

(chụp bỏi UTL)

unnamed (1)

 PVN

(chụp len bởi cháu ngoại)

Sao mà giống tượng anh hùng nhân dân..(????)

.

 

 

Tiếng ve sầu

(Đăng lại một bài văn cũ viết cách đây khoảng 15 năm)

 

Trần Hoài Thư

Thế là tôi đã xa Huế đến gần hai mươi lăm năm. Thời gian quá dài cho một đời người và quá lâu cho một ký ức. Nỗi nhớ về quê chỉ là nỗi nhớ bàng bạc. Không da diết như vết thương. Không nồng nàn như nụ hôn si dại. Chắc con tim của mình đã trở thành chai sạn. Chắc trí não của mình đã bị hao mòn. Chắc nỗi lo toan của cuộc sống tất bật ở quê người đã lấn đi những thoáng nhậy bén của sợi tơ đàn tâm tưởng. Đôi khi gặp một người cùng quê, nói cùng giọng Huế, thì câu chuyện cũng quanh quẩn với Bún Bò, Cơm Hến, trái vả, trái ớt cay nồng, hay những tên quen thuộc của bạn bè, hay thầy cô. Nói để mà ôn lại kỷ niệm, để mà vơi đi một phần nào nỗi buồn xa xứ. Có khi gặp nhau, kéo vào một quán Huế, kêu một món ăn Huế, để cùng nhau hít hà, cùng chảy nước mắt sống, cùng nhau ôn lại một giờ một phút cho quê nhà, cho Huế, cho ngày tháng cũ, trong khi bên ngoài, tuyết trắng mịt mùng, và sừng sững lầu cao vách dựng. Sau đó, bánh xe cũ tiếp tục lại lăn trên những xa lộ dập dìu, và áo cơm mệt lã, để con nhớ con thương ngủ yên trong tâm xó. Tôi vẫn chưa đánh giá hay đo lường được mức độ nhớ nhung của người con xa hương. Ngay cả bản thân mình, nỗi nhớ kia chỉ cồn cào trong giây lát, rồi sau đó, nó lại ngủ quên, rồi thức, rồi lại ngủ…

Chiều nay, tôi đến nhà một người bạn. Buổi họp mặt được tổ chức ngoài trời trên một khoảnh sân vườn rộng mênh mông với những thân cây dẻ, sồi um tùm lá. Kế cận là đường tiểu bang 22, với một biển âm động xe cộ dội về vào một thời điểm của giờ tan việc. Những hàng ghế đặt ngay ngắn trong vườn. Tôi ngồi bên cạnh chị Th., người thiếu phụ xứ Huế. Mái tóc cắt ngắn, môi luôn luôn nở nụ cười, và một đôi mắt thật sáng. Và chúng tôi cùng nói chuyện. Về Huế. Thưa chị, ở Huế chị ở mô. Còn anh, anh ở mô…Chị học trường mô. Anh học trường mô. Chị học năm nào. Anh học năm nào…Những câu thăm hỏi mà bất cứ một người xa hương nào đều đặt lên, đều nằm lòng, để chuẩn bị cho một giòng sông kỷ niệm, cho một sợi dây thân tình vô hình vô tướng, cho một sự gần gũi thân mật giữa những người cùng chung một số phận ly hương.. Và từ thăm hỏi đến tay bắt mặt mừng, huyên thuyên trò chuyện. Bây giờ quê hương mới thật sự trở về. Trời đang hoàng hôn, mà cứ ngỡ những cơn mưa ủ dột, trắng xoá cả vành cầu, cả giòng sông, cả những người học trò Đồng Khánh đi học về…Trời đang lạnh của mùa viễn xứ mà sao lại cứ thấy cả một mặt trời chói lọi và cả một con đường rợp màu hoa phượng vĩ đỏ rực bên trời. Chị Th. nhắc lại hoài niệm. Và tôi cũng vậy. Thỉnh thoảng chị lại tiếng cười khúc khích. Cả đám người xung quanh vẫn tiếp tục ồn ào với những chuyện thời sự, những chuyện job, hay con cái. Bỗng một lúc nào đó, chị Th. ngừng nói. Chị quay mặt nhìn lên trời, nhìn về lùm bụi, lên chòm lá xanh. Chị ngước đôi mắt về phía vườn sau, rồi lại quay mặt về phía trái, sang phía phải. Rõ ràng có một điều gì kỳ lạ đã làm thôi miên, hớp hồn chị rồi. Chị không còn để ý đến đám đông đang sôi nổi trò chuyện. Có lẽ chị đã khám phá một điều gì đó trong buổi hoàng hôn này. Và quả vậy, chị hỏi tôi:
– Anh Thư, anh nghe gì không?
– Thưa chị, nghe gì ?…
– Không. Hình như có thứ tiếng gì mà em đã nghe đâu đó rất quen.
Một cơn gió thổi qua. Và chị Th. reo lên:
– Đó, anh nghe không?
– Hình như tiếng ve sầu.
Chị Th. cầm chặt lấy tay tôi, thốt lên, quá vui mừng:
– Phải rồi. Tiếng ve anh ơi. Em không thể ngờ ở Mỹ này lại có cả tiếng ve sầu nữa.
Chị nói oang oang, bất chấp cả buổi nói chuyện. Đôi mắt chị sáng ngời. Lúc này, chị chẳng khác một người vừa bắt gặp lại một thứ gì hiếm hoi đã mất.

Rồi chị ngồi bất động, như tê dại cùng âm thanh ngày cũ. Đôi mắt chị vẫn nhìn, nhưng tôi biết chị đang nhìn về quá khứ. Đôi tai chị đang nghe nhưng có lẽ chị đang nghe lại dư âm xưa. Nó là hôm nay nhưng nó là hôm qua, và chắc chắn hôm qua đã chế ngự hết ngày hôm nay của chúng tôi. Như tiếng ve bây giờ. Dù ở Mỹ hay ở Việt Nam, ve cũng vẫn một loài côn trùng, cũng vẫn sống rất lâu dưới đất, khi gần mọc cánh thì chờ mùa hè xoi đất mà chui lên để có mặt cùng trần gian. Rồi cánh được mọc thêm. Ve bắt đầu nhã tụng cho ban nhạc triệu ức tỉ nhạc công bất tận suốt trong ba ngày đêm trùng trùng điệp điệp trước khi bị lột xác…Nơi đâu cũng vậy. Nhưng có một nơi loài côn trùng kia đã đánh thức giấc ngủ của đứa bé, đã chớm vào lòng người học trò nỗi buồn ly biệt, hay nỗi hồi hộp của một mùa thi oan khiên. Có một nơi mà tiếng ve nương nhờ vào trận gió, và gió nương nhờ vào tiếng ve, để đưa âm thanh của đất trời trở thành một tấu khúc, khi thì dìu dịu, khi thì rộn rả, khi thì như im ắng như một cơn mưa rào, rồi lại bắt đầu ào ạt như một niềm vui quá độ, làm cả một thinh không chói chan đầy ấp những cung bậc vang lừng.

Ôi, tiếng ve. Bản nhạc trổi lên trong một ngày mùa hạ, để nắng thêm chói loà, để mây thêm xanh biếc, để càng rực rở thêm niềm vui tuổi nhỏ, để ngà ngọc thêm hương vị cuộc đời. Có một nơi, người ta còn gìn giữ, còn nưng niu như những kỷ niệm ngọc ngà. Để một lần như buổi chiều này, cung bậc xưa, được nghe lại như làm òa vỡ cả lòng người xa hương. Giữa lúc người xa xứ không ngờ, hay vô tình quên bẵng.

Chị làm lòng tôi cũng xôn xao không kém. Chúng tôi cùng ngồi yên, không ai còn nói với ai một lời. Hình như đôi mắt của chị Th. ngấn lệ. Tôi biết quê hương đã về cùng chị chiều nay.

Rõ ràng, chúng tôi đang sống ở đây, mà tâm trí đang trở lại một phương trời nào. Ôi, chao, tiếng ve ! Nó chỉ là âm thanh từ đôi cánh mỏng sao lại chở mang cả trùng trùng tấn nhớ. Nơi này, nó rất vô danh, không ai nhắc như là một báu vật của tuổi thơ.

Con tôi không thể hiểu được thế nào là một buổi trưa trốn ngủ, ra ngoài vườn, hồn cũng đầy ấp âm thanh hạnh phúc. Con tôi chỉ biết những chương trình hoạt họa trên màn ảnh truyền hình, không hề biết một khung cửa mở ra cho cơn gió mang tiếng ve vào, như nhắc rằng, mùa hè thiên đường lại đến. Con tôi không hề cảm nhận được những nỗi buồn của học trò trong giờ ly biệt, mà hoa phượng đỏ thắm cùng với tiếng nhạc ve rộn rả ngoài sân…
oOo

Trời bỗng nhiên nổi mưa. Những hạt mưa thật hiếm hoi của mùa hè. Người ta đã hấp tấp mang ghế vào khu nhà trong, để tiếp tục cuộc vui bị gián đoạn. Chỉ riêng tôi và chị Th. là vẫn còn đứng yên dưới mưa. Mưa rơi tên tóc chị, tóc tôi. Hay là chúng tôi mang cùng tâm trạng chung. Tâm trạng của những người con xa hương bỗng một lần bắt gặp lại một điều gì quá thân thiết đã từ lâu mất biệt trong một đời xa xứ.

 

One million thanks to INFANVIEW

INFANVIEW is a wonderful  graphic editor software. It is free download.  I would like to share it with you.

The following  example is the sheet scanned from microfilm reel . The left page is the text. The right page is the original document.

I want to convert the text to black and white, and the original document into a OLD one.

Following are two fuctions I am using :

test sample

 

 

 

1. Sharpen Filter. The purpose of this function is to sharpen the text, adjusting its sharpenness.

test -2

2.  option: Old Photo. It converts the original photo  or document to old  photo or old document.

2.

 

test 3

 

 

 

Following is the page edited by INFANVIEW:

p-385