Đêm từ biệt VN

Trần Hoài Thư

 

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch
Có những con người lại cách ngăn

Chào những đường thân, những lối quen
Những hàng cây rũ lá bên thềm
Chào cây cầu đá qua thành phố
Chào những bờ hiên, những cột đèn

Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh
Cơn gió giao mùa chớm lá xuân
Người về cho kịp đêm đoàn tụ
Ai lại lên đường. Ai lặng câm

Vẫn biết lần đi là bỏ hết
Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn
Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ
Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông

Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt
Rồi thắp giùm anh một nén nhang
Con có hỏi anh. Em hãy chỉ
Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông

Về đi để tiếp đời cô phụ
Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung
Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc
May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân

Về đi để trả bài ma quỷ
Những đau thương câm nín chất chồng
Em hãy lấy ngày này giỗ kỵ
Một ngày nào chim đã bặt tăm

Về đi, kẻo máy tàu đã nổ
Như những người ôm ngực con tim
Trong khoang chật, nghe chừng nín thở
Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh
Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá
Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh
Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở
Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm
Một chút rưng rưng bật xé lòng

Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa
Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang
Một nỗi buồn như đông đặc lại
Một nỗi vui oà vỡ cả hồn

Là lúc biết mình như thoát nạn
Sáng chân trời, hồng rực vầng dương
Là lúc, thấy mình như bất hạnh
Sắp làm người không có quê hương

Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi
Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng
Như thể trong một trời chuyển động
Một giọt sương cô độc tận cùng  (*)

 

(trích từ Ô Cửa, Thư Ấn Quán tái bản nhiều lần)

 

 

(*) Khi thấy con tàu CS đuổi theo, nghĩ đến một lần tự tử, nhìn xuống biển. Không tháy biển mà chỉ cảm nhận một con người Việt Nam bị săn đuổi bị bủa vây, bị hành hạ, bị tròng vào cổ mà kéo như con thú , và cuối cùng, là một lần nhắm mắt, cô độc như một giọt sương…

Bye Dự án mới…

Mấy hôm nay tôi miệt mài với tháo, lấp, nhìn, đọc, research, suy nghĩ và đặt câu hỏi cho cái cartridge bị hư của tôi. Quí bạn nên phân biệt có hai lọai chánh trên thị trường về cartridge. Một dành cho Inkjet tức là mực. Và một dành cho laser (tức là bột). Bột này có chất kim lọai pha trộn.

Cám ơn cái cartridge nạn nhân để tôi tháo tung, để tôi hiểu thế nàoi là Drum, là trục nam châm. là blade… là bình chứa bột, là mấy cái ốc…

Tháo ra. Nơi nào là chỗ đầu tiên để mà tháo. Cạy từ từ. Rồi lấy drum. tháo cái trục nam châm, tháo ốc…. Mà tại sao lại là trục nam châm ? Tại sao có blade? Tại sao bột lại ngập cả drum khiến giấy in phải lem?

 

Tôi là dân Toán, khi làm việc với AT&T tôi phụ trách phần hành Thử lại những nhu liệu do các đồngnghiệp viết. Thử nhu liệu khác với thử một món hàng. Một sản phẩm điện tử chẳng hạn. Chỉ việc bật công tắc là nhìn, là đọc, là thấy trước mắt. Còn thử một nhu liệu, thì rắc rối hơn. Ví dụ một khách hàng quên chia zero. Hay ví dụ một programmer khùng, viết một utility bỏ vào máy, cho ngày giờ năm,  cơ phận sẽ nổ… Tưởng tượng chiếc máy bay có cơ phận này thì sao?

Không bao giờ tin, nhưng nào ai biết. Và người tester phải luôn luôn nêu những câu hỏi…

Tương tự như hôm nay, sau khi khóa đóng cái dự án mới này, tôi nghĩ là tôi đã thử xong. Đã tìm ra kết luận là công sức ngươi bỏ ra hơi nhiều, bột đen lấm lem dơ bẩn mặt mày áo quần nền nhà, nhưng chẳng lợi lộc gì. Thôi thì bỏ tiền mua cái ống cartridge khác, khỏe ru…

Vâng, tôi đã bỏ ra thì giờ vô ích, nhưng thật sự có ích cho tôi: Tôi được hiểu thệm về nguyên tắc, về sự vận hành về OPC, drum, Wiper blade, về tại sao chữ mình đánh vào computer lại được in ra, trong khi toner chỉ là bột… Tôi đã rút ra bài học. Ít ra, điều này cũng tăng thêm kiến thức của mình.

 

 

 

Đừng bảo tôi phí công phí sức mà chẳng đạt được một thành quả nào. Như vậy, bạn nghĩ gì về câu nói của tổ tiên, của người đời ” thất bại là mẹ thành công” ?.

Tôi thất bại khi đóng cái dự án lại, nhưng tôi thành công, là tôi biết tôi sẽ làm gì, ứng xử thế nào, trong tương lai.

Vô ích mà có ích. Ngược lại, máu tôi đã đổ xuống trên mặt lộ ngay ở cửa phố Qui Nhơn. Cả hai bắt đùi này vẫn còn cộm những miểng lựu đan, và cả một thời thanh xuân, trung niên bị mất, bị cướp. Có ích không ?

Hòa tòan vô ích.

Dự án mới

Tôi lầm vì ham rẽ.  Cả 5 ống mực laser dành cho máy HP 5SI/8000 tôi mua trên Ebay thì ba bị hỏng. Drum bị xước. Bột chảy lai làng cả drum. Giấy in bị lem luốc.

Tôi đã đượcbù lại tiền hai ống. Còn ba ông thì đang khiếu nâi với Ebay.

Vậy đó, Thư Quan Bản Thảo sở dĩ còn có mặt đến năm 14 này, là nhờ ở lối “đánh giặcc nhà nghèo” này. Nhưng cái kiểu mua rẽ từ Ebay càng làm mình mệt trí thêm.

Than, chủi thì cũng vô ích. Tôi quyết định sẽ nghiên cứu, tìm hiểu lý do. Tôi sẽ tháo tung ra những bộ phận của cartridge để nhìn tận mắt. Tôi sẽ đọc tài liệu, học ly thuyết, nghiên cưu qua những bài viết trên Net để tìm hiểu tại sao trong bất cứ một cartridge mực laser nào cũng có Drum, có blade, có wiper… Và tôi sẽ lấy cái này lắp vào cái kia để có thể xữ dụng…

Tôi rất yêu sự thách đố của trí tuệ. Tôi rất yêu kiến thức. Tôi rất yêu sự đẹp. In trăm bìa màu, tôi chỉ chọn vài bìa, vì tôi nghĩ là không đẹp.

Tôi có thể lừa dối người nhận sách tôi thực hiện. Nhưng tôi không thể lừa dối con mắt của tôi, máu huyết nghệ sĩ của tôi.

 

Bạn có nghe tôi thầm thì tâm sự không. Tôi không phải là kẻ ích kỷ, vị kỹ khi không đưa lên mạng những tài liệu quí giá về văn học miền Nam. Tôi làm được thì bạn cũng làm được mà. A, bạn nói bạn không có phương tiện. Còn tôi, một tay lão 73 tuổi, một mình phải lo chăm sóc 24/24 người bạn đời, không thể rời nhà qúa một tiếng đồng hồ, thì sao. Vây mà tôi đã làm được. Bằng chúng là máy in đang nhả giấy ra kia. TQBT số kỳ này là số có một không hai. Bạn sẽ ngạc nhiên tại sao. Nhưng đừng chờ tôi post lên online.Vô ích.

Đừng lấy mấy cái  nhân danh để mà nói với tôi. Tôi bị mấy cái nhân danh chó má ấy làm tôi và cả thế hệ tôi phải sống lên chết xuống, thân tàn ma dại như thế này.

 

 

Phần thưởng tinh thần

Tôi nhờ Net mà học hỏi, mà giải quyết nhiều điều về thực dụng. Tôi post văn thơ, để mua vui cùng thế giới ảo. Nay tôi post kinh nghiêm về in ấn, về những vấn đề liên quan đến computer, về layout, hay về printer, bởi vì xét ra, trên NET, có khi không có hay thiếu hay không thể giải đáp thòa đáng…

Giữa bộ sáng tạo 38 tập mà tôi có sẵn đầy đũ, 56 tập Vấn Đề tôi đã chụp và bỏ vào máy, và một lời giải giúp cho người có một máy in đang cần máy trở lại bình thường, họac đang gặp vấn đề về layout, hay về một software Snagit, hay lọai giấy mực keo nào thích hợp… tôi thấy mình cần giúp người đang gặp nkhó khăn hơn. Chuyện văn chương là chuyện chẳng gì cấp bách hay cần thiết. Có cũng được, mà không có cũng chẳng sao, nhưng chuyện giải quyết  một vấn đề kỹ thuật, chẳng hạn làm  cách gì để lập một wireless network. Sự khác nhau giữ DSL và Wireless về vận tốc của data, network nào hữu hiệu để in một file lớn… Đó là những câu hỏi tôi nhận được từ cõi ảo. Đó là việc đáng để chia sẻ. Họ cần tôi. Bởi tôi cũng đã từng vô vọng đi tìm thầy mà không bao giờ có, nên hiểu hơn bao giờ sự cần này.

Ôi, ấm áp biết bao khi đọc một lá thư nào đó, từ một cõi ảo phiêu bồng nào đó. Chẳng hạn, sáng nay:

HI, Thank you for posting your experience with the OKI lock position Error it was very helpful this morning.

Brad

Không phải thần thánh hay tài ba để mà nói về một kinh nghiệm. Nhất là cái kinh nghiệm giúptiết kiệm  rất nhiều tiền bạc và công sức. Khi một message báo cho biết là cái cartrige mực bị locked có nghĩa là ta phải chi tiền để mua cái ống mực mới, và phải mua ngay của công ty họ sản xuất… Tôi đã giải quyết. Bằng biết bao lần thử, bao nhiêu lần đứng bên cạnh máy mà canh, và hết thay ông mực này đến ống mực khác để xem cách giải quyết của mình có đúng hay không, có hữu hiệu hay không.
Làm sao mà nói lên nỗi vui khi mình tìm ra cách “chơi” lại cái ý đồ muốn thu lợi nhuận của công ty bán mực. Và tôi đã post. Và được chấp nhận.
Kinh nghiệm này mới là kinh nghiệm hữu ích.  Ít ra tôi cũng giúp được một người đang vô vọng.
Đói là lý do tôi chỉ post những kinh nghiệm về kỹ thuất trên Blog nay trong thời gian gần đây.
Có phải vậy không ?

Trở lại như khi chưa layout…

Câu hỏi:

cuốn sách đã layout rồi muốn trở lại trang đánh như chưa layout phải làm sao ?
Trả lời:
-tùy trường hợp.
Nếu bạn mới layout, chưa save, bạn có thể UNDO
Nếu bạn đã save (lưu) thì đành chịu. Chỉ còn cách là  RESTORE trở lại cái ngày mà bạn chưa layout. Nên nhớ phải copy những files quan trọng vào một CD hay USB, đề phòng chúng sẽ mất hay cũng thay đổi
(click ALL PROGRAMS/Assesories/ System tools/System Restore). (for Windows XP)

Snagit editor: Still Receiving “Failed To Save Document Error”

Following is my letter to Snagit forum:

https://feedback.techsmith.com/techsmith/topics/still_receiving_failed_to_save_document_error_after_updating_version_of_snagit?topic-reply-list%5Bsettings%5D%5Bfilter_by%5D=all&topic-reply-list%5Bsettings%5D%5Bpage%5D=1#reply_15604096

The problem is you save a big multipages file in tiff or graphic format. First you should split it into sub files. For ex, you have a multipages with 50pages in tiff. My experience is only 15 pages you are allowed to save, if more than this number, you will get message: wait… or capture… The waiting time is about 1-2 minutes… And finally  you will get “failed to save document Error”…
I am using snagit to layout 850 pages scanned using MS imaging, under tiff format. I was encountering this problem too many times.. As you know, Snagit or any graphic editor can not work with any multipages file of  too many pages since the memory is limited. Try to split it into small ones !…  (Tran)

Bookfold on pdf !!!

Tôi vui quá đi. Tôi đã tìm ra cách. Cám ơn những năm học hành và làm việc vớii IBM, Bell Lab. Cám ơn xứ sở này đã giúp một tên bán cà rem dạo,  để hôm nay mang trí tuệ mà phát huy, mà học hỏi, mà thách đố.
Tôi đã nghĩ ra cách tạo một bookfold cho pdf rồi. Tôi tin rằng chưa có ai nghĩ ra cách này. Không phải họ không biết. mà họ không cần biết. Có Word có page setting rồi. Cần gì mà biết.
Nhưng tôi cần. Cần lắm lắm.Bia

Tôi có cả 830 trang chụp từ một cuốn sách quí hiếm của linh mục Thanh Lãng. Đó là cuốn Bảng Lược Đồ văn học  Việt Nam. Vì quí hiếm nên tôi đã chụp miệt mài, layout miệt mài, deskew, adjust, correction, custom rotation. resolution, brightness, dark, B&W… những công việc cần cho một trang chụp trở nên rõ, cân đối. Chỉ một tuần lễ đã làm được 135 trang. Nhưng nghĩ đến bề dày hơn 800 trang, thì nãn. Không thể dùng keo, mà phải khâu. (Lão ngồi khâu di sản/Kim đâm mà không hay) Mà pdf không có option bookfold như WORD. Chỉ có option booklet. Booklet là tập sách mỏng. Chừng 20 trang. Xếp đôi và đóng kim… Còn sách tôi chụp dày như tự điển thì làm sao mà dùng booklet !!!

Tôi tìm trên Mạng, nhưng thất vọng. Tôi viết Blog nhờ ai đọc, động lòng trắc ẩn, tìm ra ánh sáng cho tôi. Tôi khổ vì cái từ bookfold kia cứ canh cánh trong tâm trí.

Tôi dự trù sẽ rao là tặng thưởng nguyên cả tập bảng Lược đồ này cho những ai giúp tôi tìm ra cách giải quyết.

Không phải nhờ  WORD. Word thì qua dễ. Chỉ vào page setting, dùng option Book fold, và ra lệnh computer in như mình muốn. Nhưng phải từ PDF.

 

 

Sáng nay, 2 AM, tôi dậy để lo vệ sinh cá nhân cho bà xả. Cả một thúng quần ào, mền, drap bị nước tiểu. Phải giúp bà xã thay quần thay áo, phải trải lại drap, lót lại under pad… Rồi đổ rác, rồi bỏ vào máy giặt. Phải làm gấp, vì mùi nước tiểu bốc nồng nặc.
Sau đó xuống hầm, ngồi lại chỗ ngồi quen thuộc.

Trước máy, phân vân. Không biết nên bắt đầu bằng việc gì đây? Viết cho xong bài cho số báo tới. Đã 290 trang layout rồi. Ý thì quá nhiều. Nhưng mà tại sao lại bận tâm. Không ai buộc ta làm. Ta chỉ làm khi ta thích. Có thể một năm ra một tập, hay một tháng ra một tập, nếu vui.

Chẳng có gì là quan trọng.

Nhưng mà tại sao ta lại cứ nghĩ đến Bookfold.

 

Mặt trận đã mở màn. Thay vì mang địa bàn, bản đồ, máy nhắm hồng ngoại tuyến, và mấy ngày lương khô, cùng tập giấy, cây viết. cột lại cặp kính vào gáy, để bắt đầu cho một chuyến công tác, mà không biết có ngày về. Thì bây giờ, khí giới là sự suy nghĩ.

A, ta đã nghĩ ra cách.

Đây là cách của ta. Bảo đảm không  bắt chưiớc ai, hay học lóm của ai. Nếu bạn nào chỉ ra cách mà tôi đang làm có người khác đã nghĩ, tôi xin trân trọng tặng một năm Thư Quán Bản Thảo.

(Trong ô Pages  tôi cho máy chỉ in Booklet từ trang 1-32. Trước khi gởi đến máy in, nhìn trang display, xem có đúng không),

bookfold

 

 

Lần này tôi cho máy in từ trang 33-64 (xem highlight). Kiểm soát qua trang display ở phía dưới (highlight). Cứ thế tiếp tục, thay bằng trang 65-128….v.v…

bookfold-2

 

Hai điều tôi học hôm nay: Tiff và Bookfold

Thứ nhất là tại sao các picture hay những bản sao chụp lại được lưu trử băng dạng TIFF, thay vì những dạng graphic rất thông thường khác như JPG hay PNG v.v… Bạn cứ thử chụp một tranh hình qua MS Office imaging hay MS Office scanning, bạn sẽ thấy bản chụp được saved tự động dưới dạng TIFF.
Tôi mới tìm ra câu trả lời. Không phải qua sasch vở, tài liệu, mà qua kinh nghiệm. Đó là TIFF được dùng cho MULTIPAGES. (Nhiều trang).  Ví dụ tôi muốn chụp 200 trang từ cuốn sách cũ. Tôi không cần sau khi chụp một trang rồi save trang đó, rồi tiếp tục trang khác. TIFF giúp tôi cứ chụp trước, chụp cho hết số trang mình cần, rồi save một lần. Điều này giúp tôi tiết kiệm công sức rất lớn.

HÌnh dưới đây là một file TIFF  gồm 30 trang  được scan. Tôi lưu dưới cái tên Luocdo-1. TIFF.
Sau khi mở ra cai file Luocdo-1. Tiff (qua nhu liệu MS office Imaging) , tôi có thể review mỗi trang. Nếu muốn edit từng trang tôi dùng IrFanview.

imaging-tiff

Nhưng một câu hỏi, có software nào có thể edit cái file Multipages dưới dạng TIFF này không.

Có. Có một nhu liệu miễn phí: Irfanview,

Bạn có thể download và xài. Nhớ là download từ website của Irfanview. Đừng down load từ một nguồn mà mình không biết. Coi chừng Virus đấy.

Thứ hai là nếu bạn muốn in những bài văn được save dưới dạng pdf (acrobat), sau khi bạn click print, bạn sẽ nhận ra một phần hành đặc biệt, mà những version cũ không có: Dó là in theo kiểu booklet.

(Acrobat pdf version mới, có thêm booklet)

version moi print pdf

Booklet là tập mỏng. Nó không phải là cuốn sách dày trăm trang, 200 trang. Nó chỉ dày khoang 20 trang là tối đa.Với số trang giới hạn, booklet không thể dán keo, dán bìa như sách thường.

Tôi mới phác hiện ra option này hôm qua. Bởi lẽ từ trước đến nay tôi chỉ dùng acrobat version cũ như 5.0. Version cũ không có phần hành in theo kiểu Booklet.

(acrobat pdf version cũ version 5.0 không có option BOOK LET)

print pdf version cũ

Nhưng  nếu tôi không muốn layout theo kiểu booklet mà theo theo kiểu book Fold như trong WORD, thì tôi không thể dùng acrobat reader này. Làm sao tôi có thể layout theo cách Booket với. 800 trang ?

Ở đây tôi cần layout theo cách Bookfold, với mỗi tậo con dày 24 trang chẳng hạn để tôi có thể  khâu chỉ.. Không thể dán keo với những cuốn sách dạy cộm như tự điển. như thế.

Tôi thử search google có software nào giúp book fold một file dày cộm dưới dạng pdf hay không. Không có.

Đây là một sự thách đố của trí tuệ đấy bạn. Bạn có thể giúp tôi không. Nếu tôi có 800 trang pdf, tôi muốn đóng bằng chỉ, mỗi tập con gồm 24 trang, nhờ bạn giúp layout theo kiểu bookfold, như WORD đã làm… Nhưng nhớ là đừng  đụng chạm gì đến WORD. Chỉ dùng pdf. .
Và nếu bạn ngon lành hơn, thử viết program dùng cho pdf về Book fold thay vì booklet.

Nhiều người sẽ nhớ ơn bạn, trong đó có tôi.

Để trả lời câu hỏi tại sao WORD lại thay đổi…

Bạn già,

Bạn hỏi là bài bạn đánh máy bẳng WORD 97, khi dùng Windows XP thì giòng/hàng (line) ở vị trí này (ví dụ hàng 24) còn khi dùng computer chạy bằng  windows 97, hay 8.1 thì nó nhảy qua hàng  hay trang khác.

Dưới đây là ví dụ của hai windows nhưng cùng đọc một file WORD.

Nếu computer là Dell dùng WINDOWS XP:   Hai dòng “Đọc: Có Một mùa Trăng Xa như Biển/ Của Cái Trọng Ty ” nằm trên footer với số trang 146

CTT-Windows XP

Nhưng nếu computer là Dell dùng Windows 97 thì hai dòng trên nhảy qua trang 147 như chúng tôi layout:

Noi dung CTT windows 7

Như vậy mỗi Windows, hay mỗi hiệu computer hay printer đều ảnh hưởng vào sự kiện không đồng nhất này. Nếu bạn xài máy in là HP 5SI, bạn sẽ thấy những trang WORD  hoàn toàn khác vị trí nếu máy computer của bạn xài máy in hiệu Cano hay Dell…

Vỉ vậy, bạn cần phải có một software để bắt những trang WORD này vào vị trí cố định, không xê dịch, dù chạy ở bất cứ Windows nào.

Software đó là acrobat pdf.

 

(Kỳ đến: Nhu liệu miễn phí để đổi WORD sang pdf)

Ba Cận thị vẫn có mặt

Lâu thật là lâu, không post bài trên Blog, bạn lo không biết sức khỏe ta như thế nào. 73 tuổi rồi còn gì. Cám ơn bạn. Ta vẫn khỏe. Vẫn làm việc như điên. Bằng chứng là trong tháng qua, ta đã dứt điểm phần layout 38 tập Sáng Tạo (Bộ cũ và mới không thiếu một số nào) Mất gần hai năm mới hoàn tất dự án.  Nhờ mấy cuộn Microfilm mượn từ Cornell.  Vất vả lắm bạn ạ. Mỗi ngày tôi chỉ có thể đến thư viện địa phương khoảng 1 tiếng để nhờ microfilm reader của họ để đọc và mà in ra. Mỗi trang in là 20 cent. (Phải có tiền lẻ. Máy không thối tiền đau).  Phải về túc trực bên bà xả. Không thể bỏ bả nằm một mình. Chúng tôi sống ở đây rất trơ trọi, xa con cháu, không đồng hương.

Hàng trăm, hàng ngàn trang như vậy.  Sau đó bao nhiêu việc phải làm để có một tập với những trang chụp in ngay ngắn, rõ ràng, ít lem luốc. Làm sao để chữ mờ thành rỏ, chữ nhạt thành đậm.Làm sao tô màu, hay tẩy những chỗ ố lem. Ta học được rất nhiều điều để giải quyết. Ví dụ muốn in khổ lớn, khổ nhỏ, khổ vừa, phải làm sao. Hay là cái công dũng từ mũi tên của pdf acrobat qua select all.

Vậy đó. Lưng như trỉu nặng, mắt như hoa mờ. Vậy mà vẫn làm. Làm mà không biết tại sao mình làm. Phải chăng đây là một sự thách đố. Ta làm bởi vì ta muốn chứng tỏ, nếu ta làm được, tại sao những người khác lại không làm được. Họ có tiền bạc dồi dào, có thì giờ, có những điều kiện gấp trăm lần ta mà.

Ta làm. Ta cất giữ làm của riêng. Cho tạp chí Thư Quán Bản Thảo.  Sau đó là chôn nó vào vào cái huyệt chờ ta ở đưới đất kia.

Nếu  muốn có thì bỏ tiền ra để giúp ta mua giấy mực, và in và đóng, để sau này đấu giá chắc cũng giàu to… Miễn chùa miểu. Cho  càng nhiều ta càng cám ơn vì ta cần để mua máy chạy cho nhanh hơn, chứ mấy cái máy cổ lổ này chạy chậm ơi là chậm…

Ngoài Sáng Tạo ta cũng đã có toàn bộ  Vấn Đề 56 tập kể cả tập 52 bị tịch thu. Chưa layout, nhưng trướic sau cũng làm.bia nhat ky

 

Tháng qua, ta in Nhật ký của thằng điên của Nguyễn Lệ Uyên. Ông bạn già xứ Xương Rồng, rõ ràng ông chơi ngược đời. Tôi vừa layout, vừa in, vừa đọc, thấy nhân vật điên này giống tôi quá đi. Tôi cũng điên đây. Điên khi làm thư quán bản thảo, nhất là 5 số vừa qua, thấy thiên hã mũi lòng ví tấm hình của tôi, bèn nổi khùng tăng trang từ 250 trang lên 350-360 trang. Mà tặng không. Điên khi chọn những chủ đề gai góc nhất như Phùng Thăng. Khởi Hành và tôi. Sáng Tạo. Văn chương nữ giới. 20 năm văn học miền Nam, mà ông bạn đã chơi một màn rất đẹp, lần đầu tiên qui tụ hầu hết những ngui72i viết cùng thế hệ chúng ta, để nói cho đả…

Cũng trong tháng qua, tôi cũng làm xong bổn phận với ông bạn già Cái Trọng Ty. Ông làm tôi muốn chảy nước mắt khi kể là hai năm qua, ông muốn in tập thơ đầu tay của ông nhưng vẫn chưa thành hình. Nay, chỉ trong vòng nửa tháng, ta giao ông hai thùng sách nặng trĩu, mang đến bá thở..

Xin được chia vui cùng ông bạn già của tôi.bia ctt

 

Điên… điên… Lão PVN đã đánh máy hai bài bằng một ngón tay. Một bài sưu tập từ Sáng Tạo của Phan văn Dật, một bài của Thanh Lảng. Lão nhắn ta nên viết vài giòng xin lỗi bạn đọc vì lý do tuổi già mắt kém, nên đánh máy sai lỗi không sao tránh khỏi. Còn ta đang đánh máy chương cuối trong cuốn sách Văn học VN từ 1913-1932 của Thanh Lảng. Sách chưa xuất bản may mà ta có tập quay roneo khi tác giả dùng để dạy văn khoa. Chương viết về thời nhà văn Nhất Linh chưa dừng bút hiệu Nhất Linh mà chỉ dùng tên thật với cuốn Nho Phong xb 1926. Thấy sự khác biệt quá lớn gữa đôi bạn và Nho Phong. Hy vọng đây là món quà độc đáo của TQBT số sắp đến.

p-0

Còn nữa. Hai ngón tay ta gõ liên miên. Ba cái computer xung quanh. Một máy scan kế cận. Ta may mắn có toàn bộ Trình Bày 42 số, kể cả 26 số bị tịch thu. Càng đọc, càng nhớ thê thiết đến bạn bè. bằng hữu. Lê văn Thiện, Thế Vũ, Nguyễn Âu Hồng, Nguyễn Sa Mạc… Tên họ nắm đấy nhưng họ thì ngàn trùng. Kẻ thì bị nhào nặn bở lịch sử, kẻ thì tơi tả bởi những hư tưởng phủ phàng… Càng đọc, thấy họ sống để viết. Mà sống trong một xã hội tan rả, một thời kỳ đen tối nhiễu nhương, thì dĩ nhiên họ phải viết những nhiễu nhương, những đen tối ấy…

Trên bàn làm việc, mấy cái cốc cà phê cả tuần chưa rửa nằm đấy. Làm nhưng mà tai vẫn mở ra, hai chân vẫn sẵng sàng chạy khi nghe chuông wireless kêu. Giờ này bà xã vẫn chưa kêu. Chắc bả nghĩ là ta còn ngủ. Nởi cả đêm ta bị bật dậy mấy lần. Bas3 đâu có biết là ta đang ngồi trước máy. Đang dùng OCR để convert những trang roneno của Thanh Lảng.

Này ông bạn già xứ Xương Rồng. Thằng điên trong truyện của ông sướng lắm. Còn ta, ta thì cô đon, cô đơn rợn ngưiời.

Và nếu không có những việc làm giúp ta quên, chắc ta phải ra ngòi bờ sông, nhìn xuống nước mà ôm mặt. Khóc.

Ta quên. Giữ lời hứa với người viết phê bình Nguyễn văn Lục, ta cũng làm xong một cuốn mà có lẽ rất hiếm ai gìn giũ. Đó là cuốn Hồi Chuông Tắt Lửa. In chỉ ba bản. Một bản cho ta. Một bản cho Nguyễn văn Lục. Và một bản cho Phạm văn Nhàn.

t-1