Tội tình cho kinh nghiệm !

Trong các tờ RESUME xin việc, kinh nghiệm là một yếu tố quyết định cho việc nhận hay không nhận.  Hơn cả bằng cấp. Hãy mở những mục tìm người giúp việc hay tìm việc mới thấy rõ  điều này. Một, hai năm kinh nghiệm chuyên môn. Không có kinh nghiệm xin miễn… Ngay cả những sinh viên tốt nghiệp dù không có kinh nghiệm ngoài đời, nhưng vẫn phải kê đại loại là có kinh nghiệm “tutor”, kinh nghiệm “mentor”, kinh nghiệm giúp đỡ sinh viên trong phòng lab…
Ai dám bảo bán Mc Donald lại không quan trọng dù xin một chân chuyên gia marketing hay business ? Nó nói lên sự vươn lên của ứng viên, dù bán Mc Donald nhưng vẫn đến trường và vẫn tốt nghiệp. Chính sự vươn lên giúp cho người phỏng vấn phải nễ vì…

Trường hợp bản thân tôi làm gì có một hai năm kinh nghiệm vể điện toán để mà xin job về ngành điện toán. Chỉ có chăng là kinh nghiệm làm trung đội trưởng thám báo,  bán cà rem,, và tù tội trâu bò. Vậy mà AT&T lại mướn..

Viết ra đây chẳng phải khoe khoang thành tích một tay 45 tuổi tốt nghiệp đại học đã  đánh bạt được mây chục người trẻ tuổi bản xứ.  Nhưng để nói về sự quan trọng của kinh nghiệm.. Dù là kinh nghiệm trung đội trưởng thám báo, hay bán cà rem dạo, hay tù tôi đi nữa… Chúng là vốn sống của mỗi người được trả bằng mồ hôi nước mắt ngay cả sinh tử để mà có được. Chúng nói về một sự vươn lên. Chính mới là kinh nghiệm lớn mà công ty cần.

NHưng mà, có klhi kinh nghiệm chẳng giúp gì cho bản thân mình, trong lảnh vực thưởng ngoạn văn chương:

Ví dụ khi tôi đọc những câu thơ của Quang Dũng trong bài Tây Tiến, như sau:

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Thì tôi chẳng cảm xúc một chút nào, dù lời thơ, chữ thơ quá chừng đẻo gọt tài tình. Bởi cái kinh nghiệm của một người bị sốt rét, và từng chung đụng thường trực với những người bị căn bệnh này trong khi hành quân hay trong bệnh xá. Tóc rụng có nghĩa là ngưới ấy bị chứng sốt rét ác tính vào thời kỳ cuối. Mà cho dù không ở vào thời kỳ tóc lông rụng đi nữa, người bị sốt rét thì hệ thần kinh suy nhược, tay chân run lẩy bẩy, dồng đội phải cõng hay phải dìu đi, khi mà lên cơn dù  đấp hai ba cái mền vẫn còn run… Vậy mà lá dữ oai hùm ở chỗ nào, mắt trừng ở chỗ nào, mơ em ở chỗ nào ? Một đoàn quân như thế mà trèo ngọn núi cao cả ngàn thước thì kể là chuyện lạ…

Có người bảo đó chỉ là văn chương. Mà văn chương có nghĩa là hư cấu, tưởng tượng. Nhà thơ Quang Dũng muốn nói lên hình ảnh hào hùng của thời kháng Pháp.

Vâng. Nếu vậy thì thật sự tội nghiệp cho tôi.  Tôi không được may mắn. Với những kinh nghiệm tôi đã từng trải làm sao tôi có thể cảm được bài thơ để đời này.

Có phải vậy không ?

 

Đã phát hành TQBT số 61 tháng 10-2014: chủ đề hiện tượng văn chương nữ giới miền Nam

IMG_0477

Một số báo dồi dào bài vở sưu tầm và nhận định văn chương. về hiện tượng văn chương nữ giới miền Nam, từ nhà văn nữ & thời cuộc (Bách Khoa phỏng vấn 1968, Thời Tập 1975), đến “văn đàn nữ giới miền Nam” (Đào Huy Đán – Văn học 1973), hay những bài phỏng vấn, thảo luận về hiện tượng văn chương nữ giới của tạp chí Văn, đến những bài về văn chương phụ nữ,  khi người phụ nữ viết văn, văn chương đàn bà của những nhà văn nữ, những bài “phản pháo” của Nguyễn thị Thụy Vũ, Nguyễn thị Hoàng về những lời cáo buộc…… Từ hiện tượng “táo bạo” của những  nhà vàn nữ vào những năm 1966,1967, đến hiện tượng mà giới văn học vô tình hay cố ý quên lảng là hiện tượng   mang tư tưởng Phật giáo vào văn chương của chị em Phùng Khánh và Phùng Thăng, và hiện tượng văn chương “lề trái” cũa Cõi Đá Vàng…

Với 210 trang dành cho chủ đề , cọng vào 110  trang dành cho bài vở mới nhật, xuất hiện lần đầu trên TQBT qui tụ những người viết:  NGuyễn thị Hải Hà.Thái Kim Lan,  Trần thị NGH, Lưu Thủy Hương, Cam Li Nguyễn thị Mỹ Thanh, Nguyễn Lệ Uyên. Nguyễn Âu Hồng, Trần Hoài Thư, Phạm văn Nhàn, Đinh Cường, Huyền Chiêu…….

Báo dày 320 trang, bìa tranh của Đinh  Cường,  Phụ bản của Thân Trọng Minh, Trần Quí Thoại, được phát hành dưới hai hình thức: Báo giấy (theo yêu cầu) và báo điện tử (hạn chế không phổ biến công cộng)

Địa chỉ liên lạc:

tranhoaithu16@gmail.com

Nói yêu ai cũng nghĩ đến cái giường…

Họa sĩ Đinh Cường, thường vẽ và làm thơ trên những tờ napkin, không phải vì ông lập dị, khác đời hoặc vì ông có thói quen, nhưng vì, napkin là một chiếc phao đến vào lúc ông cần để diễn dạt. Mà những ý thơ hay những  xúc động thường xãy đến khi ta gặp bạn bè, hay khi cô đơn bên ly cà phê trong một quá ăn hay một tiệm cà phê chẳng hạn. Khi ấy, đâu có computer để đánh vào keyboard, đâu có giấy croquis để phác họa chân dung một người bạn. Chỉ có những tờ napkin có sẵn trên bàn,. Nói nôm na là những tờ giấy lau chén, lau muổng, đủa, hay chùi miệng. Chúng mới là cưu tinh. Chúng xuất hiện đúng lúc, như một ân nhân, vì nếu không, ý thơ sẽ bay mất, hay nét vẽ kia cũng sẽ vô vọng, lúc người họa sĩ đã tìm thấy một nỗi xúc động trước người bạn của mình.

Kỳ báo TQBT này, bài thơ Đinh Cường mang tựa đề “Tháng chín, đoan ghi trên giấy napkin ở Starbucks Coffee” đã chứng minh cho vai trò quan trọng của tờ napkin trong văn học. Không phải là “giấy bút tôi ai có cướp giựt đi tôi sẽ viết văn trên đá”  mà là ” giấy vở tôi nếu tôi không mang theo tôi sẽ làm thơ trên tờ napkin starbucks…”

Riêng phần tôi, thì hay dùng bao thuốc lá để thay vào napkin. Đó là thời thanh xuân, thời bụi, thời mà chẳng có bàn để viết, chẳng có giấy để ghi. Ghé vào một quán bên đường, ngồi nhìn cô hàng thấy cô hàng có chiếc quần đen như mượt, có bờ tay lông măng, tự nhiên thi hứng lại nổi lên. Mà quán thì nghèo làm gì có giấy napkin như các nhà hàng. Thôi thì đành lấy bao  thuốc lá ra để làm giấy ghi đở… NHư những câu như thế này:

Cô hàng cho xin ly cà phê nhỏ
Tôi uống cho đầy đôi mắt trong
Một mai tôi chết bên trời Bắc
Em làm sao được khóc bên song ?

Tôi mang gió núi miền Trung lại
Em sưởi cho tôi một mảnh tình
Đôi khi thấy áo bay đầy phố
Ngỡ hồn mình hiu hắt mùa thu…
……

Viết xong, tặng bạn. Bạn giữ gìn dùm. Để nếu nay mai nhảy vào mật khu địch mà chẳng may, bạn còn có tình  ta bên cạnh.

****

Hôm nay, tôi lại nhận được thư cho một người bạn lính. Anh viết một bài ký sự chiến trường, và cho biết có trích thơ ta.  Đọc thơ, cố gắng nhớ, mà không thể nhớ làm lúc nào, trong trường hợp nào. Bởi lúc ấy ta làm quá nhiều và quá dễ dàng:

Đêm đi kích, ngày nhâm nhi rượu đế
Uống để say, quên hẳn tháng ngày
Bên bàn rượu, mỗi ngày một vắng
Thương bạn bè chưa uống đã say!
 Khi vào lính nói năng nham nhở
Nói yêu ai cũng nghĩ đến cái giường, “

(Nguyễn Phán:AN LỘC MỘT LẦN TÔI  ĐÃ ĐẾN, MỘT ĐỜI ĐỂ NHỚ)

.Xin được cám ơn bạn ta. Và cũng xin được cám ơn những bao thuốc lá ân nhân của ta.