Một ngày của lão già ham đánh máy

1:30 AM thức dậy như một thói quen. Vào phòng của Y., giúp Y. vệ sinh cá nhân, thay drap, thay quần.
Làm như một tay nurse aid chuyên nghiệp. Không quên mang cho Y. một gói chip rong biển, một chai nước.Rồi đắp lại mền. Rồi chúc Y. ngủ ngon. Sau đó tắt điện.

Như vậy một ngày bắt đầu. Có nhiều chuyện phải cần làm. Trước hết lên máy, check lại email. Cám ơn người bạn trẻ đã tỏ ý giúp đánh máy dùm. Hy vọng cháu sẽ có những hạnh phúc nho nhỏ khi đánh máy lại một lá thư của Simone Weil do Phùng Thăng dịch trong tác phẩm Kẻ Lạ ở Thiên đường. Và sẽ hiểu tại sao lại có câu nói để đời: We must prefer real hell to an imaginary paradise. (Chúng ta phải thích địa ngục thật hơn là thiên đường tưởng tượng). Đánh máy là một job rất khổ tâm nhất trong đời khi mình phải đánh những gì mà mình chẳng thích, ví dụ một bài thơ bài văn chẳng hay ho, chẳng thú vị, rẽ tiền, ấu trỉ. Nhưng nếu đánh máy một bài văn giá trị, một bài thơ tuyệt vời, thì quả là một niềm vui nở búp nở hoa. Đọc thì chỉ nhập cái hay vào mắt. Nhưng đánh máy, thì nhập vào những ngón tay, vào mắt, vào tim, vào óc. Bởi vậy, chú mới có thể đánh máy không mệt. Suốt tuần qua, đánh máy một chương trong “những Ruồi” của J.Paul.Sartre, và phần giới thiệu về Simone Weil của Phùng Thăng cũng như tại sao Phùng Thăng lại chọn “Kẻ lạ ở Thiên Đường” để đặt tên cho tác phẩm mà nàng đã dịch.

Khi ta đọc, ta ít khi đọc từng chữ một, mà đọc lướt, thoáng qua, ít khi chú tâm. Nhưng khi đánh máy thì  ta phải chú ý từng chữ, cả dấu chấm dấu phết. Con chữ hiện lên trên màn ảnh, không phải ù lỳ mà chúng như có linh hồn. Bởi chúng đợi những ngón tay ta gõ xuống bàn phiếm, ghép lại, tạo nên một câu, một đoạn, một lời. Từ đó, ý tưởng sẽ nẩy nở, hoa lá sẽ mọc lên… Có khi ta đánh sai, dò lại, và biết thêm về sự quan trọng của dấu chấm dấu phết.

Lại thêm một việc làm nữa cho một ngày của lão già.

Đó là làm sao cho cái bìa trước bìa sau của dịch phẩm “Những Ruồi” được “mát mắt” hơn. Cám ơn lắm lắm hai bạn trẻ ở VN đã copy toàn bộ cuốn sách giá trị này. Một món quà vô giá. Mà vô giá thì phải gìn giữ chắm nom, săn sóc, phải làm cho đẹp hơn.

Chẳng lẽ cái bìa trước bìa sau như thế này sao:bia truoc nhung ruoibia sau

Qua InfanView – một nhu liệu miễn phí – khỏi cần photoshop quá mắc, tôi đã ra bàn tay phù thủy cho một niềm vui sách vở và  ứng dụng điện toán. Để hớp cà phê đầu ngày cũng lóng lánh niềm hạnh phúc:

bia Nhung RUoi new-x