Tháng bảy xuyên bang

Suốt cả năm bị thúc thủ cùng “theo em”, không đi đâu  xa được.  Hôm nay tình cờ đọc lại một bài thơ làm thời còn “xa lộ bốn lane, toll tiền chắn lối”… cảm thấy lòng bồi hồi xao xuyến…

Đường chưa đến mà nghe lòng nôn nao
Mùa hạ chở theo mây trời trên gương chiếu hậu
Hỡi những hàng cây sồi im lặng
Có hàng  cây nào thấy hạnh phúc  của tôi  ?

Bạn hữu theo cùng có mây  trắng trôi… trôi
Xa lộ bốn lane, toll tiền chặn lối
Tháng bảy xuyên bang, nơi nào gọi réo
Để đời ta còn mãi mãi giang hồ ?

Bánh lăn, nắng cũng nhạt  bên đồi
Vào thành phố khi đèn đường vừa bật sáng
Thêm một vùng đất ta về thăm hão hán
Thêm tiếng cười dòn
thêm những tình thân…

highway

Đường lạ quanh co  ngả bảy ngả năm
Mặc, ta có máy chỉ đường, chỉ  lối
Thành phố sáng trưng chào mừng khách mới
Rượu chưa khui mà bỗng nóng cả lòng !

Lính thú thời nay

Tôi là một thằng thanh niên sinh vào thời ly loạn
Trả ơn quê hương  nên chọn làm lính đi đầu

Quê hương là gì, một trái tim đau
Tôi mang theo đôi giày những mủi chông đâm vào nhức buốt
Tôi đã nhận rất nhiều những mỹ từ đẹp nhất
Nhưng tôi lại  thiếu đàn bà em gái hậu phương

Bởi tôi sống nhiều núi rừng hơn thị tứ phố phường
Có khi cả mấy tháng trời chẳng thấy bóng một người khác phái
Quê hương là gì, tôi trèo lên đồi tìm sim hái trái
Có tên địch nào cuồng tín ẩn thân
Tôi ăn măng rừng, liếm từng giọt sương đêm
Lội qua những giòng suối đen ngòm đầy vi trùng sốt rét
Quê hương là gì, tôi bám theo từng tất đất
Giữ từng con đường, từng làng xóm được bình yên
Nhưng tôi chẳng bao giờ có một tấc đất để  được xây nền
Chỉ có chăng là những mả mồ làm nơi ẩn trú

Quê hương là gì, tôi trèo lên ngọn đồi cao điểm
Nhìn trảng nhìn rừng, lau và cỏ mênh mông
Có khi buổi chiều cả một biển lau trắng quá chừng
Nhớ đến cha già, tôi không cầm nước mắt…

Viết vào giao thừa sinh nhật thứ 71

12:30 AM bật dậy
Nghe ngóng trong đêm có tiếng gì trở mình, ho chẳng hạn
Không nghe. Chỉ nghe tiếng nói TV
Chắc Y. đang ngủ
Vội xuống hầm.
A, giao thừa của ta!
ta đã thêm một tuổi.
Happy birthday to you!

Ta chúc cho ta niềm vui
Ta chúc cho ta hạnh phúc
Ta chúc cho ta bình an
Ta chúc cho ta những lời chúc tốt đẹp
Để còn chạy lên chạy xuống thang lầu hàng chục lần khi nghe Y. bấm chuông
Để còn biết cách chiên chả giò, nấu cơm gạo brown làm sao cho đừng khô đừng khét
Để còn cắn răng nuốt lệ mặn
Khi cố đỡ người bệnh lên giường hay xuống giường, vào xe lăn hay xuống xe lăn
Để con đếm, đếm hoài một hai ba bốn năm sáu bảy tám khi tập Y. đạp xe nhớ đạp mạnh thêm nghe bà

Để còn sửa lại ngay ngắn vị trí chỗ ngồi trước bàn ăn cho người bệnh
Để còn làm cho thật nhanh, đánh cho thật lẹ khi Y. muốn vào nhà vệ sinh…

Và nhất là làm sao khỏi rưng rưng để khóc thầm mặt quay vào vách,

ngày mai, chỉ còn một mình ta trong căn nhà này

căn phòng sẽ trống trơn như cả một bầu trời chẳng sao chẳng trăng chỉ là những khối mây chì nặng những vách bủa vây
căn phòng sẽ đi lọt từ cửa này sang cửa khác chẳng tiếng chuông tiếng ho tiếng nói tiếng động

Ta chúc ta sẽ mạnh như trâu nhưng mạnh làm gì khi con trâu không còn người để mà mình ve vẩy đuôi kéo theo cái bừa yêu dấu

Giao thừa tháng chạp của ta  ngồi một mình trước máy, tay gõ theo từng nốt nhạc từ trái tim.
Đọc bài thơ mới nhất của Đinh Cường trên Blog Phạm Cao Hoàng, có đọan viết về Thư Ấn Quán.
Ấm lòng lắm Y. ơi. Ấm lòng lắm bạn bè ơi.
Ấm lòng lắm để chuẩn bị thêm một năm trên vai, trong đầu, trên tay chân, trong đôi mắt già hom hem mờ ảo.
A, chuông lại kêu rồi.
Chuông làm ta sực tỉnh cơn mộng du.
Lại lên lầu
Ông ngủ được không
Bà ngủ được không.
Happy birthday to you !
Nhanh lên, nhanh lên ông !

Ăn cơm trưa ở Quán Đo Đo  cùng Đỗ Trung Qưân và Lý Đợi

Quán nổi tiếng của nhà văn nổi tiếng
viết truyện cho trẻ thơ bán chạy nhất
Việt Nam hiện nay, Nguyễn Nhật Ánh
quán nằm trong con hẻm nhỏ
tôi nhớ phía đâu gần rạp Olympic cũ
đường Hồng Thập Tự hồi trước…tôi về hay đi mua sách cũ phía đó
sách cũ bây giờ quá đắt mà tìm không ra
mấy bộ sách thơ, văn Miền Nam …
do Thư Ấn Quán bản photocopy đã quý
( công của Trần Hoài Thư lớn lắm )
hardcover
trưa ba người ngồi ăn cơm rất ngon
nhớ nhất món bánh đập mắm cái
món cá nục cuốn bánh tráng, Lý Đợi
nói, tôi là người sát cá, cuốn hết sạch
và Đỗ Trung Quân nói về chuyện vẽ tranh
không ngờ anh vẽ hay đến vậy, anh nhắc
nhiều đến Hoàng Ngọc Biên như anh em
từ xa xưa, từ hồi Nhân, Dân[1] còn nhỏ
gặp lại Lý Đợi nhớ Bùi Chát, hai bạn
cùng ở một nhà, hai bạn là hai nhà thơ
lúc trước hay bị công an mời lên mời xuống
nay Bùi Chát lấy vợ, gởi lời chúc mừng
Bùi Quang Viễn – Nguyễn Thanh Anh
( nghi thức hôn phối và thánh lễ tạ ơn
bắt đầu lúc 15 giờ ngày 13/12/2013
tại nhà nguyện Hiệp Nhất, Dòng Chúa Cứu Thế
đường Kỳ Đồng thành phố Sài Gòn, Việt Nam )
tôi mở sợi giây nhợ buộc tấm thiệp cưới thấy ghi vậy.
… những cây rất to tỏa bóng mát
và những cây rất nhỏ dưới bóng mát đó
 [2] hai bạn từ nay che bóng mát cho nhau nghe
ăn cơm trưa ở Đo Đo như có gió mát sông Hàn …
Virginia, Dec. 15, 2013
Đinh Cường
[1] Nhân, Dân là tên hai con trai của Hoàng Ngọc Biên
[2] Ghi chép, Bùi Chát ( trong Thơ không vần
tuyển tập tân hình thức, Garden Grove, CA 2006 )