Giận thớt chém cá hay giận cá chém thớt ?

Ông bà chúng ta có câu để đời: “Giận cá chém thớt”. Dùng để nói về bản tánh của đời thường. Giận ai không biết lại lôi con ra hành tội. Giận xã hội không biết đến bằng cấp tên tuổi nên hành cái bằng bằng cách treo trong cầu tiêu. Hận người tình phụ  tên Duyên  nên nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên phải mượn thơ để trút hết nỗi lòng:

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt!

Rõ ràng giặn cá chém thớt đã chứng tỏ sự bất lực của mình, tìm cách trả thù, nhưng thay vì đúng đối tượng lại tìm một đối tượng khác để chém cho hả giận.

Trong hoàn cảnh này cái thớt quả là vô tội, đáng thương.

Nhưng đối với tôi, thì ngược lại. “Giận thớt chém cá”.

Con cá ta câu

Con cá lóc ta câu
Con cá trê ta lưới
Nửa ký cho thái thú
Chút đỉnh cho anh em
Không kể vắt, đỉa đen
Nằm no nê hút máu

Ta vạch miệng con lóc
Ta vạch miệng con trê
Ta rỉ giọt tê tê
Đê mê ta híp mắt

Ta  thả cần thả cước
Ta rẽ sậy rẽ lau
Cá ơi mi có đau
Sao ta nghe rên rĩ
Mắt mi như ngấn lệ

Đuôi mi cố vẫy vùng
Bắt mi ta vui mừng
Mà lòng ta lại xót

Cám ơn con cá lóc
Cám ơn con cá đồng
Để ta về nạp công
Thêm một ngày được thở

Muốn khắc thơ trên đá
Mà lại rét hầm sâu
Mà lại sợ chăn trâu
Làm quan toà xử án

Bạn biết không, thằng thi sĩ THT này hắn  độc lắm. Mấy năm trong rừng khổ sai,  hắn tình nguyện vào tổ  “cải thiện”  tức là tổ câu cá. Cái tổ  chỉ   có một mình hắn là một tổ viên độc nhất. Bởi ai cũng sợ vắt đỉa rắn rít trong rừng tràm, và nhất là chất phèn khủng khiếp. Chiếc quần bằng bao cát mặc hôm qua, hôm nay đã vàng ố, như thể sắp rụng ra từng mảng vãi… Bởi ai cũng ngán cái chỉ tiêu nửa ký cá nạp cho quản giáo mỗi ngày. Vậy mà hắn  lại tình nguyện. Như mang cặp kính nặng độ lại chọn binh chủng dữ dằn là thám kích ngày xưa. Bởi hắn thích tự do.. Bởi không có ai kiểm soát hắn Hắn có thể hát tình ca, ngâm thơ Nguyên Sa, hay Hồ Trường, hát nhạc Trịnh Công Sơn  và tự do như Alexis Zorba, trần truồng trong rừng tràm.
Và nhất là hắn có thể  đạt  được  những giây phút vừa cực khoái vừa được dịp hả hê trả thù. Hắn  cạy  miệng những con cá mập ú, có cả râu như râu claymore, mình mẩy thì bóng lưởng dưới biển nước đen ngầu vì bóng tối của rừng. Rồi cởi quần lôi chim ra mà nhắm mắt ri rỉ từng giọt,  để chúng phải nếm trước mùi nước đái khai ngấy của thằng tù trước khi chúng được giao nạp cho những tay cai tù  để thưởng thức.. :

Ta vạch miệng con lóc
Ta vạch miệng con trê
Ta rỉ giọt tê tê
Đê mê ta híp mắt

Hắn biết hắn chơi trò đê tiện chẳng quân tử chút nào.  Đáng lẽ hắn phải “khắc thơ trên võ tràm”  mới được lưu danh thiên cổ, mới xứng đáng với nhiệm vụ cao cả của nhà thơ nhưng hắn lại rét đám  quan tòa nhân dân  chăn trâuvô học biết mốc gì thơ với văn. Nếu biết là biết cách thọc tim, cắt cổ, xẻo thịt thề phanh thây uống máu quân thù.

Để tội cho đám cá lóc cá trê cá rô mề vàng như màu hoàng kim, béo ngậy, phải thành nạn nhân tội nghiệp đáng thương!

Như vậy,  cái câu “giận cá chém thớt” hay “giận thớt chém cá”, câu nào đúng với lối trả thù của hắn trong trường hợp này?

Tôi không biết.

Lại thêm một đứa con nữa ra đời: TQBT số 58

NHìn đồng hồ, giờ là 3:30 AM. Tôi muốn ghi vài dòng cảm xúc khi thấy những cuốn báo chưa cắt đang nằm la liệt trên nền nhà. Và tôi lại ngồi trước màn ảnh. Giờ này Y. đang ngủ say, có lẽ. Lúc 1:30AM, tôi đã giúp Y. tất cả những gì Y. cần. Bây giờ lúc này, là giờ của tôi. Tôi sống cho riêng tôi.

bia 58

Không phải là một hoang tưởng. Không phải chỉ là giấc mơ.  Bốn chiếc máy thay phiên nhau chạy để nhả ra 264 trang đen trắng.  Lại thêm một máy in màu Laserjet 4500N nhả ra bìa và phụ bản màu.

Âm thanh nhả nhạc rộn ràng, như lòng tôi bây giờ. Tôi quên hết những mệt nhọc, những đêm thiếu ngủ, những ngày quay cuồng với công việc chăm sóc một người bị bệnh nan y. Bây giờ, tôi đang đứng trước từng chiếc máy, xem thử mực còn tốt, giấy có bị thiếu, hay trang giấy nào bị jammed không. Giấy trăng trở thành giấy chữ. Bìa trắng trở thành bìa màu. Và rồi, một cái swich on, máy chạy, lằn xếp thẳng băng… Và rồi, lưỡi dao đưa lên, phụp. Những tờ báo tiếp tục chất chồng thêm, vì số lượng bạn đọc mỗi lúc mỗi nhiều… Ôi, đâu phải dễ gì tìm được niềm vui, lúc mà ta nghĩ rằng mọi sự sẽ tan vỡ, sẽ triệt tiêu, sẽ sụp đổ phủ phàng từ ngày Y. bị khổ nạn.

photo(1)
Một chồng TQBT bên máy cắt

Cám ơn Y. đã để cho tôi tiếp tục thực hiện giấc mơ. Hãy cho tôi vịn vào niềm vui mà sống. Hãy cho những đêm mất ngủ, những tiếng chuông trong tiềm thức réo gọi như làtriệu chứng Pavlov được đèn bù bằng những lời ngân nga reng reng đính đoang đính đoang trong cuộc sống đầy ảm đạm này. Cám ơn Y. dù trước sau gì Y. cũng phải trở vào lại nursing home. Và tôi cũng vậy. Tôi nói lúc đó bà nằm một giường tôi nằm một giường. Khỏe ru. Chẳng ai quấy rầy.

 

Có phải vậy không ?

Viết lúc 4AM – Một câu nói để đời dành cho tổng thống

Tuần đến trên dài PBS – được xem là đài truyền hình công cộng của Hoa Kỳ- sẽ bắt đầu chiếu bộ phim về cuộc đời của Tông thống Clinton.
Bộ phim sẽ bật mí về nỗi khó khăn của tổng thống Clinton khi câu chuyện dính dáng đền tình dục với nàng sinh viên 23 tuổi Monica Lewinsky ngay ở trong Tòa Bạch Ốc bị phát hiện. Người thực hiện phim cho biết là cựu Tổng thống Clinton đã liên lạc với ông Dick Morris – chuyên viên phụ trách việc thăm dò dư luận – về viếc có nên nói lên sự thật không khi chuyện bê bối về tình dục này bị nổ ra.
Và đây là lời thăm dò về phản ứng của quần chúng, theo lời ông Morris:
“Họ sẽ tha thứ tội tà dâm của tổng thống, nhưng họ không dễ gì tha thứ nếu tổng thống nói láo”.

(They will forgive the adultery, but they won’t easily forgive that you lied)

Tổng thống Clinton ít ra là một người chịu nghe. Ông đã nói lên sự thật, và chính vì việc ông dám nói lên sự thật, đến bây giờ ông vẫn được dân Mỹ kính trọng, nhớ ơn, ngay cả vợ con của ông cũng luôn luôn đứng về phe chồng và cha họ. Họ tha thứ. Bởi vì ông can đảm.

Còn những ông bà nhà văn nhà thơ thì sao ?

Họ nghĩ rằng không ai biết được vai trò và nhiệm vụ của thám báo, nên dựng bao nhiêu tội ác ghê gớm nhất như trong Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh,  Tiểu thuyết Vô Đề của Dương Thu Hương hay của Hồ Anh Thái.  Hay cái kiểu Hoàng Phủ Ngọc Tường khi trả lời câu hỏi  của đài truyền hình Mỹ WGBH ngày 02/29/1982 về Tết Mậu Thân tại Huế:

I walked through the streets at night at that time and I thought I was walking in the mud. But when I turned on my flashlight, I saw blood all over the neighborhood...

trong khi ông lại hùng hồn biện hô là ông không có mặt tại Huế khi trả lời phỏng vấn của Thụy Khuê tại Pháp:

Đã không có mặtHuế thì làm sao tôi –Hoàng Phủ Ngọc Tường– lại có thể làm cái việc ghê gớm gọi là “đồ tể” Mậu Thân ở Huế được?

Có thể một HPNT của nắm 1982 khác với một HPNT của chuyến đi Pháp sau này. Tuy nhiên, lời bào chửa qua bài viết của Thụy Khuê chỉ bằng tiếng Việt, dĩ nhiên chỉ có người Việt đọc, còn những câu trả lời đài truyền hình Mỹ, được thu băng, được lưu trử trong các thư viện lớn nhỏ, từ trung học đến đại học, đến địa phương, và thỉnh thoảng, được chiếu đi chiếu lại trên đài truyền hình công cộng .. Tầm ảnh hưởng dĩ nhịên là sâu rộng  và mạnh mẽ hơn câu biện hộ với Thụy Khuê.

“They will forgive the adultery, but they won’t easily forgive that you lied”

Không biết ông HPNT có học được lời khuyên của vị giám đốc sở thăm dò dư luận kia không.

Không biết ông có dám viết thư  gởi đến đài truyền hình, hay gởi đến người thực hiện cuộc phỏng vấn để nói rằng rằng: tôi nói láo , tôi đã dựng đứng một câu chuyện không đúng sự thật.Tôi rất ân hận. Lương tâm nhà văn không cho phép tôi nói láo…

Còn khuya !!!