Thách đố của trí tuệ : Tôi tìm được cách rồi !

Tôi đã tìm ra cách để đổi dạng từ  hình chụp  âm  bản   sang dương bản và ngược lại kể cả chữ !

Sau đây là cách thức:

1. Mở file muốn đổi
2. Chọn MS PAINT (một nhu liệu được install trong bất kỳ một windows nào)
3. Chọn Image (ở Menu bar)
4. Chọn Flip/Rotate
5. Chọn Flip horizontal

PTDC5487

 

PTDC5487 reverse

 

Thách đố của trí tuệ (tiếp)

Trong số 12 trang chụp từ truyện Lá Cờ Đỏ Chói của Mai Thảo, có một trang chụp trái ngược (âm bản – negative picture). Dưới đây là âm bản:

MT-am ban

Tôi phải làm gì để đọc và để tiếp tục đánh máy  ?

Chắc có bạn sẽ nghĩ đến cách Inverse như nhìn cái bóng mình vào gương. Hầu hết những graphic editor đều có cái phần hành đổi từ dương sang âm bản này. Và dĩ nhiên, tôi có thể đọc được chữ.

Nhưng sự thật là không phải vậy. Dưới đây là âm bản từ bản phía trên:

MT invese

Có nghĩa là chỉ có màu mới bị ảnh hưởng. Chữ thì hoàn toàn không thay đổi.

Vậy thì tôi phải làm gì bây giờ.

Tôi post hai trang trên, mong quí bạn nào biết có một nhu liệu nào có thể giúp tôi đọc được chữ, xin vui lòng giúp dùm.

Riêng phần tôi, thì chỉ còn cách là dùng tờ giấy thật trong suốt. In trang chữ inverse này. Đọan để tờ giấy sát đèn nhiều nến, và chụp mặt sau của tờ giấy bằng máy hình hay iphone.

Dưới đây là bản tôi chụp được bằng sáng kiến của mình.
Từ bản chụp tôi mới có thể có một file với dạng hình ảnh là .jpg. Để từ đó tôi có thể dùng OCR của Google đổi sang tiếng Việt, mà khỏi cần đọc, và đánh máy nhiều, mất công !.

Tôi là vua lười mà. !
MTmissing

Vừa đánh máy vừa rưng rưng…

Bằng mọi cách tôi phải đi bài Lá Cờ Đỏ Chói của Mai Thảo trong TQBT số tháng 12 này. Muốn vậy, tôi phải đánh máy. Dù tôi biết thị lực tôi rất yếu. Hơn nữa, lúc này, tôi quá bận trong việc chăm sóc Y.

Tôi có thể nhờ những thân hữu của TQBT giúp dùm. Họ sẵn sàng khi tôi cần. Nếu không có họ, chắc chắn là không có những số TQBT dồi dào về di sản văn chương miền Nam. Nhưng với Mai Thảo, tôi dành lấy. Tôi muốn những ngón tay tôi tự gõ trên bàn phiếm. Tôi muốn mắt tội đọc lại từng chữ, từng hàng, cách chấm câu, và văn phong đặc biệt của ông.
Tôi muốn ông ở dưới suối vàng – nếu chúng ta tin rằng linh hồn vẫn còn hiện hữu – , thì sẽ ấm lòng, khi một cây bút trẻ mà ông dành nhiều cảm tình và kỳ vọng ngày nào, vẫn viết như ông hằng mong đợi, vẫn tiếp tục con đường văn chương chữ nghĩa như ông đã đi.

Tôi chọn truyện ngắn Lá Cờ Đỏ Chói trong tập truyện Dòng Sông Rực Rở  do Văn Uyển xuất bản vào tháng 1-1968, bởi lẽ truyện viết về tuổi già. Đó là tuổi của tôi bây giờ. Và của cả bạn bè cùng thế hệ tôi bây giờ. Thay vì cả cuốn sách, tôi chỉ có những trang chụp lại tác phẩm, được chuyển tới tôi qua USB disk.

Cám ơn OCR của Google, giúp tôi đỡ vất vả. Hãy tin tôi, tôi đã thử nhiều những nhu liệu OCR, nhưng OCR này quả là mầu nhiệm. Nó lại free. Và lại online. Nó giúp tôi giải quyết cái vấn nạn download xuống máy. Bởi lẽ tôi không biết những nhu liệu mà tôi download có nhu liệu nào lành hay nhu liệu nào dữ. Có khi nó mang theo những ý đồ xấu làm máy bạn bị phá tung hay chạy rất chậm.

Đây là kết quả của OCR Google tôi nhận được từ trang đầu của truyện Lá Cờ Đỏ Chói:

maithao

Phần trên là trang scan từ sách. Phần dưới là kết quả mà mà OCR đã đổi sang tiếng Việt.

Tôi chỉ việc  vừa đọc bản gốc, vừa sửa lại. Mai Thảo vào tâm trí tôi không phải chỉ là một trang lướt qua, vội vàng, nhưng là từng chữ một. Càng đọc, tôi càng cảm phục văn tài của ông. Ông “tán” thật. Nhưng lối “tán” của ông óng ả, long lanh như  những hạt trân châu dưới đèn nhiều nến. Cách dùng chữ của ông thì có một không hai. Lẽ ra ông là nhà thơ mới đúng.

Những ngày cuối năm, buổi sáng xanh,  làm nhớ đến những tinh sương  mùa thu miền Bắc, buổi trưa ẩm hơi trong da thịt ngỡ ngàng xao động, và buồi chiều, buổi chiều thấp thoáng chuyên chở trong nó hình ảnh phần đời tàn tạ bắt đầu, tôi thường từ trong xóm thấp vượt qua con đường liên tỉnh, sang tới bãi cỏ đó, ngồi với tôi, một mình, trên cái chiếu cỏ mênh mông nuột nà xanh biếc. Và nghĩ.

Cám ơn GOOGLE. Cám ơn Mai Thảo. Cám ơn những ban phát mà khoa học kỹ thuật đã dâng tặng loài người.
Để mỗi ngày tôi biết mình không phải là kẻ sống như bóng ma hiu hắt, dù không chóng thì chày ngày ấy cuối cùng rồi sẽ đến.

Còn nước còn tát.

Sáng sớm trả bài

Sáng nay tôi dậy lúc 4 giờ sáng. Như vậy tôi có 3 tiếng đồng hồ ngủ ngon. không bị bật dậy để phải choáng váng, ngầy ngật, bước ngả bước nghiêng, tìm lấy công tắc điện. Một ngày của tôi bắt đầu. Xuống dưới hầm nhà, xem lại cuốn sách mới in và đóng bìa cứng “Một Thời Lục Bát Miền Nam” đã khô chưa. Trưa hôm qua, nhân dịp đi chợ mua nước uống, mua một thùng sửa (hiệu gì quên rồi) dành cho người bị tiểu đường, một bịt cam tại Cosco, tôi về tạt ngang một tiệm bán đồ cũ dư thừa (thrift store), chụp được một cuộn giấy dán tường, đẹp ơi là đẹp. Tôi nghĩ là phải dùng nó làm cái bìa cho tập thơ Lục Bát Miền Nam. Lục bát là phải đẹp. Đẹp từ trong ra ngoài. Chiếc áo phải là áo hoa, nhưng không phải là hoa sặc sở lòe lọet. Bởi lục bát trước hết, khởi đi từ ca dao.
Cũng vì nghĩ vậy nên hôm qua tôi đã đổ bao nhiêu công sức để có được cái bìa vừa bụng. Bởi lẽ loại giấy dán tường này thật sự không phải là giấy nhưng là  là lọai nhựa plastic mỏng, rất mỏng . Cũng vì không phải là lọai giấy nên ta không thể dùngmáy in inkjet.Mặt khác vì giấy là nhựa nên không thể in bằng máy laser màu. Độ nóng để đốt bột (toner) có thể làm giấy “nhựa” bị mềm, nhủn ra, chữ cũng bị nhòa đi. Tôi đã mất ít nhất là 10 cái bìa khi chạy bằng máy HP laserjet 4500. Tôi chỉ còn bấu vào máy in okidata C3200. Hy vọng với phát minh LED, độ nóng của máy sẽ thấp, và tôi có thể có một cái bìa ưng ý.

Và thật như niềm mong đợi, Okidata yêu dấu của tôi đã cho ra đời những cái bìa quá đẹp (đối với tôi).
Để eồi sáng sớm này, tôi có thể nhìn nó, bìa cứng láng bóng. với nhánh hoa khoe sắc, với  những hàng chữ màu nổi bật trên nền giấy Wall paper. Đây có lẽ là sáng kiến không có ai nghĩ ra trên quả đất này. Bởi lẽ nghĩ làm gì cho mệt. Máy móc hiện đại, mỗi làn in là cả trăm, cả ngàn, cả vạn cuốn. Còn tôi mỗi lần in chỉ một hai tập, nếu làm theo cách của tôi thì thiên hạ sẽ khai bankruptcy ngay.

Bù lại, tôi nhận được phần thửong tinh thần. Đó là một ngày nào đó, những cuốn sách do tôi tự in tự đóng tự khâu sẽ có mặt ở trong tủ sách gia đình, hay trong một thư viện nào đó. Tôi đã chứng tỏ tuổi già của tôi còn làm nhiều việc. Chân tôi bị Gout mấy năm. Mắt tôi sau lần mổ bị yếu hẳn. Nhưng mà sức mạnh không phải từ ngón chân, bàn chân, hay từ thị lực. Đó là sức mạnh tinh thần.

Tôi bỏ dỡ ở đây. Y. bấm chuống kêu tôi. Tôi ở dưới hầm bước vội lên nhà, vừa bước vừa nó lớn , nịnh đầm: Người đẹp trong rừng thức dậy rồi sao…

Tôi cũng không quên mang theo cuốn sách mới vừa đóng để khoe với bà xã…

bia luc bat

….