Theo em (57): Một bài thơ mới viết

Một ngày như mọi ngày.
Không phải vậy đâu.
Dù vẫn sáng trưa chiều tối
Dù vẫn ăn ngủ vui buồn
Dù vẫn xem TV, lên Internet, nói nghe điện thọai
Dù vẫn đưa em đi vệ sinh, tập em bước đi,  sửa sọan bửa cơm, đo máu, đo đường ghi vào tờ giấy, cho em uống thuốc…

Không phải vậy đâu
Bởi vì ngày hôm nay lập xuân
Những bụi hoa dại đã thấy nẩy mầm, nhú lên những bụp vàng e ấp
Bên nhà hàng xóm, những khóm bông trắng đã trải thảm trên sân
Nắng cũng vàng thắm theo ô cửa rọi vào phòng
lâu rồi chỉ ấp đầy bóng mờ với chiếc xe lăn buồn bả bất động

Mùa xuân đã đến thật rồi
Những đàn ngổng trời đã gọi nhau báo ngày trở lại
Những thân cây trần trụii đã thấy những nhụ mầm bé nhỏ mọc lên

Vâng, mùa xuân đã về em ạ
Những lộc chồi thế nào cũng nẩy mầm
trên nhánh tay, nhánh chân khô
THế nào máu cũng chảy
Nhựa cũng trào
Thế nào những ngón tay cũng cử động
Những bước chân cũng vững chải
Những sợi dây thần kinh thế nào cũng tái sinh

Hãy tin như thế
Bởi vì mùa xuân đã trở lại rồi

Phải không hởi em yêu dấu

3-21- 2013

Theo em (56)

Cám ơn  blog đã giúp tôi mỗi ngày một khoảng thời gian sống cho riêng mình. Tưởng tượng niềm hạnh phúc là khi mình ngồi một mình trước màn ảnh, trong cõi yên lặng của đêm, để gõ những ý nghĩ của mình. Một tín đồ dùng kinh kệ để đọc, để ngợi dâng thì một nhà văn/nhà thơ  dùng chữ nghĩa để  được viết lên những gì mình đau, mình xót, mình vui mình buồn.  Giờ ta sống cho chính ta.  Một chữ gõ. Hai chữ gỏ.  Không cần biết chúng là tập họp của những bit 1 và 0 ngụy trang. Không cần biết, chúng là kết quả của HTML, của  editor. Chữ nương ý. Ý nhờ chữ để ý thăng hoa. Để một câu thơ làm lòng ta rung động, một bài văn khiến ta chạnh lòng.

Có phải vậy không ?

Như vậy, tôi đã Theo Em được 56 kỳ. Tôi vẫn dìu em bằng một điều vũ do tự chính tôi sáng tạo là Slow Stroke. Bàn tay phải nắm vào lưng quần. Bàn tay trái nắm vào cánh tay trái. Dìu dẫn em khắp nhà, từ nhà bếp, vào nhà cầu, phòng ăn, phòng ngủ. Bước rất chậm. Thân áp thân. THỉnh thoảng em ngả muốn té. Thỉnh thoảng em dừng để chỉnh lại  bước chân cho cân bằng. Slow Stroke không thể để bước chân tôi dẫm vào bước chân em vì em sẽ  mất thăng bằng. Slow stroke không cần bàn tay nắm chặc người đồng điệu, mà lơi ra để niềm hy vọng òa vở cùng chiếc gậy thần 4 chấu.

Hôm nay cảm thấy mệt. Có lẽ ngả bệnh vì kiệt sức. Dấu Y. khi uống hai viên Telenol, và nằm thiếp trên sopha, đến khi Y. kêu nhờ dẫn đi tiểu lúc 9 PM. Y. vẫn chưa đủ khả năng để tự bước xuống giường một mình, nhất là cánh tay trái vẫn còn đau nhức.  Còn tôi thì không thể nâng một thân thể mà sức nặng cả trăm pound. Chỉ còn cách là cho đầu giường nâng lên cao khỏng 50 độ, dùng sức nâng lưng người bệnh lên cho thẳng. Dùng tay kéo chân trái xuống giường. Để Y. ngồi một đổi cho thoải mái, rồi mới bắt đầu nương theo thanh gỗ mà bước.

Tiếp tục ngủ lại. 1 AM thức giấc. Bệnh xem như không còn. Cảm thấy thoải mái. Y. hỏi anh bớt chưa. Bớt rồi bà à. Bà ngủ tiếp đi. Rồi bước xuống basement. Cõi của riệng mình. Ngổn ngang máy in, máy cắt, máy ép, mực, giấy. Hơn hai tháng rưởi rồi chưa hề chạm. Nhưng mà không sao. Còn có một chỗ cho mỗi ngày, mỗi lúc mà mình cần Đó là cái computer.Và Blog này.

Bóng ma (hồi ức văn chương)

 

Những ngày đầu ở Sài Gòn năm 1966, tôi lang thang lếch thếch trên các vỉa hè, đôi chân mang đôi dép Nhật, tóc tai để dài…Tôi đã làm đủ nghề để kiếm sống. Có chiếc áo Nil France đẹp nhất cũng phải cầm thế mấy lần. Đêm nằm trên mui xe đò, nhìn lên bầu trời đêm của Sài Gòn, trên những hàng lầu cao, để mà nhớ Huế, nhớ quay quắt. Và đôi lúc không cầm được nỗi chán chường, tôi vét hết tiền, chui vào động giang hồ rẻ tiền gần đấy. Con nhỏ thấy tôi ngượng ngập thì cười lớn: “Cưng ơi, về học bài đi, mai thi hỏng đi lính thì đời tàn đó cưng…” Nhiều đêm không có chỗ ngủ, tôi phải lội bộ về trụ sở Tổng Hội Sinh viên ở đường Duy Tân cạnh nhà thờ Đức Bà, để qua đêm. Lúc bây giờ, trụ sở mở cửa suốt ngày đêm, và tôi đã lợi dụng những chiếc bàn dài để trống, để làm giường tạm sau khi tất cả các sinh viên rời khỏi trụ sở. Và cuối cùng, cũng nhờ những lần ngủ lại đêm như thế tôi mới khám phá căn phòng bỏ hoang ngay hông của trụ sở tổng hội. Và như vậy, lần đầu tiên tôi có một mái nhà, dù mái nhà dột nát, dù không có điện nước, dù cửa sổ lúc nào cũng đóng kín mít. Tôi chẳng khác một bóng ma. Tôi nhảy ra cửa sổ. Nhảy vào cửa sổ. Bóng tôi biến mất rồi xuất hiện. Tôi nằm lắng nghe tiếng chuông nhà thờ, và tiếng ve sầu rộn ràng cả một bầu trời Duy Tân. Tôi nằm trong bóng tối nhìn những vì sao qua những mảng trời trống trơn trên mái.

Căn phòng thật thảm hại. Nó đã bị những người thân chính quyền giận dữ đốt phá sau những lần biểu tình của sinh viên. Những cột kèo bị cháy đen, vách tường ám khói, nền nhà đầy tro, và mái nhà dột nát nhiều mảng. Khi trời mưa lớn, thì nền gạch ngập nước. Khi trời nắng, nền đầy những tia nắng dọi vào, chiếu trên những chiếc ghế chiếc bàn xiêu đổ hay bị cháy xém. Cám ơn hai phe biểu tình. Cám ơn những con tim sôi sục phấn khích, những cặp mắt giận dữ điên cuồng. Cám ơn lựu đạn cay, những ngọn lửa cuồng mê, những chiếc xe bị đốt, những vòng dây kẽm chặn ở đầu đường, cuối đường, để tôi có một nơi tá túc, để tôi kéo dài cuộc sống của một thằng con xứ Huế giữa một Sài Gòn xa lạ và vô tâm. Phải, thưa ba. Con đang sống giữa Sài Gòn này, bình an lắm, giàu sang hoa lệ lắm, bạn bè nhiều lắm, học hành cũng tấn tới lắm. Tôi đã gởi lá thư về Huế để kể với ba tôi như thế. Phải, tôi chẳng còn bao lâu nữa thì tốt nghiệp kỹ sư, giáo sư, bác sĩ, để mạ ba em phải ân hận, để em phải chặc lưỡi tiếc thầm…Cám ơn đời. Cám ơn tất cả. Cám ơn Dostoievki. Cám ơn người thanh niên trong Tội Ác và Hình Phạt. Tôi nghe hồi chuông từ nhà thờ Đức Bà, mà mắt mờ lệ. Rõ ràng, tôi đã dỗ dành tôi, an ủi tôi, nhưng đôi lúc tôi không thể kiềm chế được nỗi mềm yếu trong cõi tận cùng cô độc này, tôi tự hành hạ tôi  bằng  cơn thủ dâm đến mệt lã.

Nhưng rõ ràng, càng đói rách, lầm than, văn chương càng thêm nương tựa. Sách vở thì cũng phải vất đi, khi cứ đọc những trang báo ngày đầy những tin chiến sự. Những giờ tại giảng đường khoa học dài và buồn đến muốn khóc, khi cứ nghĩ đến tương lai. Và những buổi chiều mưa giông, mưa dầm dề cả quần áo, tóc tai,  đi bộ từ trường về trụ sở Tổng hội. Đôi chân mỏi nhừ. Qua bao nhiêu trạm cảnh sát quân cảnh, chạm trán với bao nhiêu toán tuần tra. Rõ ràng, tuổi trẻ của chúng tôi bấy giờ như những con mồi. Những con mồi ngon của những tay thợ săn từ hậu phương ra tiền tuyến. Trong vòng đai, những chiếc xe GMC chở đám người bị thộp cổ về trại nhập ngũ. Bên ngoài vòng đai,  những  họng súng của kẻ thù chờ chực sẵn… Thế hệ của chúng tôi là vậy.

Cũng nhờ ở trụ sở tổng hội sinh viên mà tôi có cơ hội tìm được một chân dạy kèm trẻ tại tư gia. Số là ở đây có một bộ phận phụ trách kiếm việc làm cho sinh viên. Tôi được người phụ trách cho biết có một gia đình cần tìm một người dạy kèm trẻ, ăn ở luôn tại nhà, để kèm một bé trai 8 tuổi. Mừng quá, tôi tìm đến nơi, và càng mừng hơn nữa là bà chủ ngôi biệt thự lại là người Huế. Chị có cảm tình ngay với tôi khi tôi giới thiệu tôi là sinh viên đến từ Huế, vì hoàn cảnh phải vào Saigon học tiếp. Tôi đã dấu lai lịch của tôi. Tôi đã dấu những ngày tháng mà tôi nổi lọan, thề bỏ Huế mà đi. Tôi đã dấu trong đầu óc tôi, ngay giờ phút đầu tiên, vẽ ra một người đàn bà quyền quí đầy quyến rũ khiến tim tôi rung động lạ thường. Tôi nhớ đến những nụ hoa hồng thắm đỏ bên ngoài khung cửa phòng, khi chị hướng dẫn tôi chỉ căn phòng tôi sắp tạm trú. Những bông rực rở như niềm vui của tôi khi nghe chị chấp nhận tôi làm gia sư.

Trong thời gian này, tôi đã viết được một số  truyện ngắn kể lại thời gian tôi giữ chức gia sư. Nhan truyện là Đêm Sao Mùa Hạ. Truyện có nghĩa là bịa. Bởi vì tôi bất lực, nên tôi phải bịa. Bởi vì tôi thèm khát nên tôi phải mơ tưởng. Ít ra để ru tôi cùng nỗi cô đơn tận cùng này.

Xin được đăng lại ở phần phụ lục.

Tôi cũng xin được đăng lại một bài viết của tôi trên tạp chí Văn học vào năm 1966 khi tôi rời bỏ đại học Huế  trốn vào Saigon. Bài văn này do một bạn trẻ trong nước sưu tầm được, đã đánh máy lại, gởi qua tôi như một quà tăng văn nghệ.  Xin được cám ơn.

Thư về MIỀN TRUNG ĐAU KHỔ

Con viết thư  này về xứ Mẹ trong tâm trạng của một đứa con xa quê với sự đau buồn, thương cảm. Con không dám gợi lại những hình ảnh con đã mến thương trong bao năm trời. Bao năm con đã quen mùi sữa mẹ, lồng ngực con đã tràn đầy hơi thở ca dao. Con không dám gợi lại hình ảnh mơ mộng, êm đềm của một dòng Hương giang trong hoàng hôn, sáu vành cầu trắng, con đường mười- tám chan hòa nắng ấm cũng như bướm hoa, hay những hình ảnh quyến rũ của miền cát trắng thẫm Hưng An, xứ dừa xanh biền biệt của Bình, Phú cũng như những cuộc sống thác loạn cuồng điên ở Đà Nẵng, Nha Trang khi màn đêm buông về…

Từ xưa tới nay, con chỉ sống bằng những hình-ảnh ấy. Mắt con chỉ thấy vẻ hào nhoáng, nếp trán con chưa nhăn để suy tư với lòng cuộc đời. Bom đạn chưa đánh thức con khỏi giấc ngủ bình yên, máu cũng chưa chảy trước mắt con. Đời con sẽ dệt bằng một bài thơ trữ tình, yêu đời như một buổi chiều chủ-nhật trên hè phố Huế…

Lạy xứ Mẹ, lạy quê hương yêu dấu của con. Hôm nay con phải viết, viết để an ổn cả lòng con, để cho tha nhân hiểu mà thương dùm cơn đau nhức của Mẹ, để cho người ta dẹp bỏ những nỗi tham hận, kiêu căng và lòng mẹ có thể an ổn chút nào trong trận chiến ô-nhục này.

Kính lạy xứ Mẹ,

Có một lần, cách đây không lâu, con xuôi về Nam. Mắt ngoái lại đằng sau, biết rằng con đã giã từ quê hương lần chót. Tim con bỗng nhói lên. Con nghĩ đến mái trường đại học sự căm hờn vô-vọng khi những sinh viên ngó mặt người Mẹ học đường. Người ta đã biến đổi hết rồi, người ta đã lấy hết niềm thông cảm ngàn đời của một ngôi trường. Những phòng dơ bẩn, những đứa con trai, con gái ở hỗn độn. Giờ phút quý báu, yêu  thương của học đường không còn nữa. Con chỉ biết kêu lên: Hãy trả những gì yêu quý về cho chúng tôi…

Nhưng bóng đen chúng nó đã phủ cả rồi. Bóng đen đã ngập tràn viện đại học..

Vì thế, con phải ra đi…

Lạy xứ Mẹ,

Xứ mẹ nghèo, nghèo lắm. Nghèo như vùng đất trắng bao la của xứ Quảng Tín, những rặng Thùy dương ngơ ngác với mặt trời. Nghèo như những đoàn người tỵ nạn Cộng sản lang thang trên vỉa hè Tam Kỳ, với hai bàn tay trắng. Nghèo như những cánh đồng, lúa mạ khô héo rồi, làm sao mà nẩy nở lên được. Mắt con còn gặp phải hình ảnh của một cụ già kiệt sức kéo chiếc cày thay trâu đằng sau, thằng bé lên mười giữ cán. Mắt con còn gặp những thây người chiến binh mệnh bạc ở Ba lòng, ở  Phước Châu…

Cả miền Trung ấy, mặt trời lúc nào cũng mọc, đồng cỏ đã úa tàn, cũng như những cơn mưa dầm dề rét buốt nhưng ruộng vườn đã chìm đắm trong bể nước mông mênh. Cả miền Trung lúc nào cũng thiên tai, cũng hạn hán hoành hành.

Tai con còn nghe tiếng mìn nổ kinh hồn ở Sa Huỳnh. Đầu xe G.M.C bị văng tung. Anh lính tài xế bị vỡ sọ, chết lập tức. Chất trắng chảy ra nhão nhẹt. Anh mới 20 tuổi. Lứa tuổi của bọn chúng con… Con không thể nào quên được ba phát súng trung liên do người lính già uất nghẹn chĩa mũi súng về phương Bắc  bấm cò.

Kính lạy xứ Mẹ đau khổ,

Con không biết nói làm sao để nói lên sự đau khổ hết được. Sự đau khổ ấy là nơi những em bé đói sữa, đói cơm, bị giam trên đèo Cù Mông cả ngày. Sự đau khổ ấy ở đôi mắt bà lão bảy mươi tuổi nằm gục trên đèo Nhông. Quá khứ, hiện tại, tương lai là đôi mắt sâu hóm, má nhăn nheo sạm đen và mái tóc màu bông tủi hờn đau khổ. Bà rên: Tôi khát nước quá, cho tôi miếng nước. Cụ đã bị VC bắt đi về Qui Nhơn để biểu tình ủng hộ H.Đ Nhân dân Cứu Quốc…

Một người con gái bị trúng gió, cả đoàn nhốn nháo: ai biết đánh gió? Ai biết đánh gió? Chẳng ai biết cả. Họ đi hai ngày đường bộ. VC bắt họ đi. Vc đã chiếm các thôn ấp dọc theo miền Trung, chẳng biết đâu quân đội chiếm lại chưa?

Những thảm cảnh xảy ra trên đường phố, đến tận học đường, từ thôn làng, đến tận thành thị. Những vụ đâm chém, xử tử, giết người không gớm tay. Những tòa án nhân dân. Rồi tai con luôn nghe tiếng Nam Mô, tiếng Lạy Chúa…Đến nước này Chúa, Phật cũng phải khóc cho một dân tộc nhỏ bé đau khổ này.

Hình ảnh của vị giáo sư, ngực xẹp lép, hai mươi năm hít toàn phấn bụi và trong phổi có lẽ chứa toàn vi trùng Kock, để đào tạo bao đứa con nên người, được dắt đi riễu trên đường phố.

Máu cứ chảy, máu cứ chảy. Máu thấm cả lòng đất Mẹ trong 80 năm Pháp đô hộ, trong bao nhiêu năm với bọn người cuồng tín chưa đủ sao, chúng cứ muốn cho máu chảy hoài vậy…

TRẦN HOÀI THƯ

( sinh viên Huế)

Theo em (55)

Bắt chước TCS  thay vì chọn niềm vui, tôi cũng mỗi ngày  chọn thức ăn cho người bệnh. Tôi phải tìm mua những rau cải, hay gạo nâu, cá salmon. Tôi càng lưu tâm đến độ đường, muối, chorestrol khi mua bất cứ thức ăn, hay thức uống.

Từ ngày theo em, nhất là trong một tháng có mặt ở nursing home thường trực, tôi càng hiểu rõ hơn về  mặt thật của một nơi mà người ta gọi là nhà dưỡng lão, trung tâm phục hồi, trung tâm săn sóc bệnh nhân già lão. Những kinh nghiệm mà Y. phải trả bằng cái giá rất đắc, quá đắc, từ  những khổ nạn đóng đinh mười phân vào nửa thân người bị stroke, đến những khổ nạn đóng đinh 15 phân ở nursing home, tôi nghĩ, chưa có ai trải qua như Y. Cái bẩy   rehabilation center  được giăng ra, những niềm nở, những nụ cười, giờ tôi mới thấy là  ghê sợ. Họ đã đeo vào chiếc mặt nạ. Họ ngụy tạo. Nhưng thân nhân của người già lão bệnh họan kia phải cần đến họ. Cần đến một nơi thay thế con cháu bởi vì con cháu không thể nào săn sóc cha mẹ tại nhà.

Vâng. Cái bẩy. Tôi bị mắc bẩy. Y. bị mắc bẩy. Khi bệnh viện cho Y. xuất viện sau một tháng điều trị, họ  đưa cho tôi một danh sách dài những rehabilation center. Họ bảo mục đích của trung tâm này là tiếp tục việc tập tành  vật lý trị liệu hầu bảo đảm việc đi đứng trước khi được thật sự về nhà để theo chương trình home care. Tôi lên Net điều nghiên. Thấy nơi nào cũng tốt. Nào là phòng một giường. Nào là nệm drap, bình hoa, ánh nắng. Nào là y tá tươi cười. Nào là những ông già bà lão ngồi trên xe lăn, rạng rở. Nào là cảnh tập tành…

Không ngờ, khi chạm vào thật tế, thì đã quá muộn. Vâng. Căn phòng một giường là có thật. Nhưng là phòng Private, phải trả tiền gấp đôi hay chỉ dành cho những bệnh nhân anh chị,  thích đánh đấm. Vậng, họ nở nụ cười tươi là thật, nhưng sau đó, khi cần thì họ ít khi làm thỏa mãn. Nụ cười ấy chỉ dành để lấy tiền medicare.  Vâng.  Nơi để tập tành đi đứng là náo nhiệt thật, đầy đủ dụng cụ thật, nhưng trên thật tế, càng náo nhiệt thì người bệnh càng ít được cơ hội tập tành. Vâng, dụng cụ hiện đại thật. Nhưng hiện đại để thay thế  công việc của những người phụ trách để họ có thì giờ lo những bệnh nhân khác hay đùa giởn câu ngày.

Bạn tôi trách tôi tại sao không chọn một trung tâm phục hồi chức năng thuần túy, thay vì phải gởi Y. đến nursing home. Xin vui lòng tìm dùm tôi có một nơi nào thuần túy, nhận nuôi hay chăm sóc bệnh nhân.  Có bạn thương tình giúp tôi những nursing home được medicare đánh giá rất cao. Nhưng medicare không thể đánh giá được một phòng hai người, một người thì tỉnh trí, một kẻ thì luôn luôn nói với người chết hay ho suyển suốt đêm, hay hét hò man rợ, đánh cả y tá, phun thuốc khi y tá cho uống…

Tôi xin cảm ơn tấm lòng. Xin hãy để tôi chịu đóng đinh chung với Y.  Tôi đã yêu cầu thay đổi phòng 3 lần. Nhưng lần nào tình trạng càng tồi tệ hơn. Thôi thì chỉ còn cách mang Y. về nhà, để tự mình chăm sóc lấy. Không thể chần chờ nữa.

Trong hồi ức Cảm tạ Ban Mê Thuộc, tôi có viết về kinh nghiệm sống của mình. Khi cầm tờ sứ vụ lệnh với hàng chữ: Đương sự phải phục vụ ở đơn vị tác chiến xa thành phố xa trục lộ  giao thông, có ai ngờ vùng đất lưu đày lại trở thành vùng đất bao dung. Cũng như khi mang Y. về nhà, hẩm hiu hai chiếc bóng già, tôi không thể tưởng tượng là chính tôi đã tập Y. những bước chân đi đầu tiên qua những sáng kiến mà tôi đã nghĩ. Rõ ràng, cánh cửa đã mở ra, thật sự đón nhận những ánh nắng mai rọi vào phòng.

Một câu hỏi là: Ai đã mở cánh cửa ra ? Tôi đã có câu trả lời cho tôi. Và chắc bạn cũng đã có câu trả lời cho bạn.

Có phải vậy không ?