Theo em (14)

Càng đau khổ mới thấy được giá trị của niềm vui. Tôi hiểu ý nghĩa này không phải từ sách vở, từ  các vị tu hành, những triết gia tên tuổi, những vị lảnh giải Nobel, mà do từ kinh nghiệm bản thân. Như lúc này.

Lúc này. Khi cả một gia đình chúng tôi quay quần trong căn phòng số 10 của Nursing home, lúc Y. nằm đắp cả thân bằng tấm mền trắng, dưới lưng là tấm plastic, và bọc tả. Y. vui như chưa bao giờ vui. Y. rờ đầu hết cháu trai, rồi cháu gái. Y. khen cháu xinh đẹp. Thằng con luôn luôn khuyên mẹ phải gắng lên, phải cố tập tay chân cử động, đưa lên đưa xuống. Y. nói mẹ sẽ gắng, gắng để đi chơi chứ. Còn tôi, tôi kéo nguyên cả cánh tay trái lên cao. Tôi bảo bà đánh tôi đi. Đánh thật mạnh. Y. nhắm mắt đập xuống. Tôi nghe chừng hơi nặng. Có một sức mạnh gì đó tiềm ẩn ở trong cú đập. Tôi nói với thằng con. Con thấy mẹ đánh ba không. Để ba mua cho mẹ cái roi để bên cạnh.

Thằng con lại tếu thêm. Ba nhớ mang một bà nào vào, để mẹ tức mẹ ngồi dậy… Câu pha trò của nó làm chúng tôi  vui không tả. Y. cũng vui lắm. Riêng hai đứa cháu thì ngơ ngác nhìn không hiểu sao ông bà nội và cha mẹ cháu lại vui như thế. Rồi tiếng cuời nói vang động rộn ràng. Chúng tôi cùng kể những chuyện tiếu lâm. Y. thỉnh thoảng thêm vào. Để càng ấm thêm niềm vui đoàn tụ. Để càng tươi thệm màu nắng mới ngoài khung cửa.  Để làm hân hoan thêm những nốt dương cầm từ nhịp đập của trái tim.

Sau đó, vợ chồng con cái thằng con từ biệt Y. trở lại nhà chúng . Còn tôi thì lên xe. Dạo này tôi  rảnh. Xem như Y. cảm thấy quen thuộc với cuộc sống của một người bệnh. Và giờ giấc cho phép thăm viếng của nursing home rất giới hạn không cho phép tôi đến thăm bất cứ giờ giấc nào tôi muốn. Tôi lái xe mà không cần biết mình đi đâu, đến đâu. Tôi đang vui.

Theo em (13)

Hôm qua ba thùng quà tới nhà từ ba người bạn độc giả của Thư Quán Bản Thảo. Một anh viết thấy anh cho chị hoài cháo với chà bông, gởi đến anh hột vịt muối, thịt kho mặn để đổi món.Tôi đã về hưu hai năm nên có thì giờ học hỏi về cách nấu ăn… Một chị bỏ đầy thùng những cam bưởi bánh chưng bánh tét gọi là quà Tết ở Nam Ca Li… Một chị thì bỏ vào thùng những lon chà bông, dưa món, thịt kho mặn nói là dành cho Y…

Cám ơn quí anh chị đã chia sẻ cùng Y. Tôi đã đọc những lá thư mà tôi nhận được từ Bưu điện cho Y. nghe. Ít ra những hàng chữ ân tình này cũng là món quà Tết, thay vì lời chúc sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy đàn, muốn gì được nấy đầy khuôn sáo.

Hôm qua, tuyết xuống, cọng vào cái lạnh dưới 11 độ âm C (12 độ F), làm đường lưu thông bị kẹt khá nhiều. Mãi đến gần tối vợ chồng thằng con trai duy nhất của chúng tôi cùng với hai cháu nội – đứa bảy (trai), và một đứa sáu (gái), mới về đến nhà chúng tôi. Việc đầu tiên là chúng mời tôi đi ăn buffet. Mặc dù quá ngán về mấy món ăn đầy dầu béo, nhưng phải đồng ý. Con cháu vui là mình vui.

Ngồi giữa con giữa cháu, nhìn hai đứa cháu nội đang giởn đùa, rồi nhìn vợ chồng con đang xầm xì kể chuyện, thinh thoảng vợ nó cườii rú lên, tự dưng lòng thấy ấm lại vô cùng. Phải chi Y. có mặt thì vui biết mấy. Đây mới chính là hạnh phúc, là mục đích cuối cùng của bất cứ một gia đình tị nạn nào. Bởi vì từ hai bàn tay trắng, trong một xứ sở xa lạ đến không ngờ, chúng tôi đã vươn lên, ngày qua ngày, tháng qua tháng, và năm qua năm, Y. túi bụi trong những hảng xửong assembly, sáng sớm rời nhà tinh sương, chiều tối mới về, và tôi những năm tháng đầu tiên vừa làm vệ sinh phòng ốc vừa đến trường. Và chúng tôi đã có mặt ở khu slum – tức là khu tội ác – suốt cả bốn năm, để hiểu thế nào là những giọt lệ cam khổ của đời tỵ nạn. Rồi mơ ước thành đạt. Sau bốn năm đại học , tôi được AT&T nhận, chúng tôi rời khỏi khu slum để qua New Jersey cho một cuộc hành trình mới, sáng sủa và hy vọng hơn. Dù vậy, Y. vẫn tiếp tục cùng hảng này qua hảng khác. Hết hảng quần áo, đến hảng điện tử. Hết hảng người chủ Do Thái, đế xưởng người chủ Mỹ trắng… Y. không bao giờ than thân trách phận, dù công việc của Y. có thể nói là nặng nhọc hơn ai hết. Từ một người đàn bà quen việc văn phòng trước 1975, nay đứng coi giàn máy… giữa những âm thanh ì ầm như sấm động, Y. vẫn vui. Bởi chúng tôi biết là chúng tôi được may mắn hơn bao nhiêu người khác. Bởi chúng tôi đã hiểu tự do là gì, và đang hít thở tràn trề nó. Bởi chúng tôi hiểu nỗi cam khổ này, sẽ được đền bù.

Vâng, sẽ được đền bù. Đó là hai đứa cháu nội. Con tôi là MD, nhưng tôi hảnh diện không phải nó là bác sĩ mà là nhà thơ. Tôi đọc những bài thơ tiếng Anh của nó, ngữong mộ vì những ý tưởng mới lạ và phóng khoáng. Y. thì thích những tranh vẻ của nó hơn. Những tập TQBT đầu tiên chúng tôi đều dùng tranh của nó để làm bìa. Và các bạn tôi, trong cũng như ngoài nước đều ngợi khen tranh có chiều sâu… Tiếc rằng, sau khi lấy vợ, có con thì nó hết làm thơ và vẽ tranh. Đấy, hạnh phúc là đấy. Nếu cho tôi chọn một cuộc đời như anh chàng monk trong một truyện dịch của NTHH, luôn luôn mang bên mình những tra vấn, những phòng bị, những điều răn, những điều cấm kỵ để may ra khi chết còn lên thiên đàng tiêu diêu miền cực lạc  hay được cứu rổi và là một người bình thường như hiện nay, thì chắcchắc tôi chọn làm một người bình thường, có nghĩa là có tất cả bản nhất của con người. Có hỉ nộ ái ố, có mơ ước và có tuyệt vọng. Có hạnh phúc và đau khổ. Càng đau khổ, mới hiểu được giá trị của niềm vui. Như tôi bây giờ.

Theo em (12)

Hôm qua, gởi tặng sách hai người. Một người chỉ hỏi tạp chí TQBT số 55. Và một bạn trẻ hỏi xin Truyện (THT) từ Văn, Truyện (THT) từ Bách Khoa, và Cúi Mặt của Bùi Đăng. Vui lắm. Cám ơn hai bạn đã giúp tôi quên buồn, có công việc để làm, và cho tôi cơ hội để trổ tài in ấn, làm bìa, ép bìa… Tôi sẽ kèm theo một số sách khác tặng thêm. Mong hai bạn hoan hỉ nhận cho.

Hai bạn đã đến với tôi giữa lúc các bạn khác vì ngại tôi buồn, không muốn làm phiền tôi trong lúc hoàn cảnh tôi bi đát tận cùng. Tôi nói thật. Bi đát lắm. Mắt tôi đã mờ sau lần mỗ, và giờ đây lại càng mờ hơn. Trong túi tôi luôn luôn có hai kính. Một cây kính dành dọc computer. Và một cái kính dành đọc sách.  Chồng bị mắt. Vợ bị tay chân.

Chẳng lẽ tôi bỏ cuộc sao. Chẳng lẽ tôi cứ ngồi nguyền rủa số phận sao? Chẳng lẽ tôi cứ nhận những lời khuyên mà xét ra hư tưởng, hoang tưởng sao ?

May mà cái máu nóng của người lính thám kích chuyên môn đi đầu, chuyên môn chết trước, mỗi tháng lảnh thêm tiền nguy hiểm 600 đồng:

Khi ra trận ta là thằng chết trước
Tổ quốc ghi ơn lảnh tụ đẹp lòng
Khi tìm vợ ta là thằng chạy chót
Nên khó lòng ấp vợ đẹp trong chăn…

Cái máu nóng ấy bắt tôi làm việc liên miên. Đó là một phương thuốc mầu nhiệm để quên. Không có việc đẻ ra việc. Ví dụ cuốn truyện THT từ Bách Khoa, tôi chơi sang cho thêm bìa bọc ngoài, thay vì bìa mềm như mọi cuốn sách trước đây. Muốn vậy thì phải layout lại, phải tìm khổ giấy rộng hơn, và phải in thử để xem mình có ưng ý không. Làm để quên. Hư một hai bìa cũng chẳng sao. Hư 10 bìa cũng không cần để ý. Để ý làm gì. Cuộc đời mình đã mốc lạnh, cần phải hâm lại cho đời thêm vui.

Để tôi có thể chuyền vào những ngón tay ngủ yên của Y. chút hơi ấm của tôi. May ra nàng tiên ngủ trong rừng tự dưng thức dậy như trong một câu chuyện cổ.

Có phải vậy không?

Theo em (11)

THức giấc lúc 1 AM. Tự nhủ phải tiếp tục giấc ngủ, để có sức chăm sóc Y. Nếu mình gục, thì lấy ai? Vậy mà không thể ngủ. Mắt ráo hoảnh. Đầu nóng bừng. Hết ý nghĩ này đến ý nghĩa khác. Một cái  E mail về tổ chức cuộc họp mặt Tết tại nhà anh chị C. cũng đủ làm nỗi buồn tăng thêm. Không biết hôm nay là ngày thứ mấy âm lịch. Có lẽ đã qua khỏi ngày đưa ông Táo về Trời. Ngày Y. còn mạnh, thế nào cũng có một mâm cúng nho nhỏ. Giờ đây, ông bà Táo cũng thông cảm. Ngay cả những kệ thờ mà Y.  mỗi ngày không quên nhang đèn, cũng nguội lạnh. Đức tin đã khiến Y. xử dụng nguyên cả một phòng trên lầu làm nơi thờ phượng. Tôi ít khi lai vảng nơi này. Tôi biết tôi không thể tu được.  Và điều này đã được bộc lộ qua mấy câu thơ sau:

Đưa em đi New York
Đưa em vào tiệm chay
Tha lỗi ta hôm nay
Bần thần không thể nuốt

Với tôi, ngay cả bây giờ, lúc mà tôi đang chờ cái phao cứu độ, tôi vẫn ít khi  bước vào căn phòng thờ phượng trên lầu để thắp những cây nhang hay vái lạy trước những bàn thờ mà Y. tôn kính. Không phải là tôi không tin, nhưng tôi không quen. Tôi kính sơ TRời Phật nhưng tôi không thuộc một câu kinh. Tôi cầu xin Ơn Trên bằng tấm lòng của yếu đưối của mình chứ không hề quen những hình thức cúng tế…

Hôm nay Y. được đưa về một nursing home gần nhà để nơi đây tiếp tục tập tành đi đứng. Tôi bắt đầu đỡ cực vì phải lái xe xa. Y. bảo chỗ này nấu ăn ngon miệng làm tôi quá mừng. Chứ cái món cháo trắng chà bông của tôi ngày này sang ngày khác thì tội nghiệp cho Y. Ngoài ra nơi này chỉ cho phép người thăm viếng sau 8 giờ sáng. Rõ ràng có một sự khác biệt giữa bệnh viện và nursing home. Bệnh viện là để chửa trị. Còn nursing home là nơi an cư của những người bất lực. Có thể an cư dài hạn. Có thể an cư ngắn hạn. Y. ở trường hợp hai. Bệnh viện không chửa trị xong, đẩy qua nursing home để gánh tiếp phần săn sóc.

Tôi ngồi bên Y. đọc một truyện dịch của Nguyễn thị Hải Hà. Quyến rủ một ông sư. Hải Hà dịch hay quá. Lâu lắm tôi mới đọc một mạch từ trang đầu đến trang cuối. Tác giả là một nhà văn nữ người Mỹ gốc Đại Hàn. Có điều, dù truyện được ca ngợi bởi các nhà phê bình, đuợc giải thưởng cao quí về văn học, dù nội dung truyện đã nói lên một triết lý về Phật Giáo, và sự xung đột giữa xác thịt và tinh thần, cuối cùng kẻ chiến thắng vẫn là Eva…Nhưng nghĩ cho cùng, nó cũng chẳng giúp ích tôi trong lúc này. Tôi đọc để mà thưởng ngọan chứ không phải để tìm trong truyện một hai điều hữu ích. Tôi muốn đọc cho Y. nghe, nhưng biết Y. cũng đang có ý nghĩ như tôi, là làm sao tin rằng có một ngày những ngón tay ngón chân trái được nhúc nhích cục cựa.

Chỉ có lá thư của một người chị bà con của Y mà tôi mới vừa nhận hôm nay. Chị bị stroke đã 19 năm.

… Chị  đã bịnh “tai biến mạch máu nảo” gần đã 19 năm rồi. Chị không đi được, hay cánh tay không cầm được và nói cũng không được !!!

Mà bây giờ đi được, nói cũng được và cánh tay cũng được vậy !!!

Y. ơi ! thấy Y. và ông xả nói chuyện vui quá. Y. vui cười với mấy người quen làm chị cũng vui theo.

Ráng niệm Phật. Chị niệm Phật cho Y. nữa nè !

Khi nghe xong lá thư của chị V., mắt Y. sáng lên. Còn tôi, lúc này, nếu cám ơn truyện dịch này một lần thì phải cám ơn lá thư của chị V. cả trăm lần.

Có phải vậy không ?