Tình tù

Trần Hoài Thư

Khi anh đàn, người nghe im thinh thít. Không cả một tiếng ho, sợ tiếng động có thể làm vỡ tan những giọt âm thanh ngà ngọc. Mắt anh nhắm. Vầng trán nhăn. Dưới bếp lửa, má anh lỏm vào. Những ngón tay như rỉ máu trên dây đàn. Anh chơi hết bản này qua bản khác, liên miên bất tận. Mặc những mắt, những tai đang rình mò, nghe ngóng. Mà làm sao họ có thể buộc tội hay kết án anh hay bọn ông. Khi những âm thanh kia vô ngôn, không xanh, vàng, đỏ tím.

Continue reading “Tình tù”

Thơ bụi của thời thám kích 405

Nòi ta

Mưa xóa Kỳ Sơn, không thấy đỉnh
Làng hoang trơ trọi mấy căn nhà
Mùi thúi bay về. Người hay vật
Hiên ngoài, chuối rũ, trưa tha ma

Trưa chiếm mục tiêu, không phát súng
Đi tìm củi chụm. Pha cà phê (1)
Nòi ta, giòng máu quen công tử
Đừng tắc cù ta, ta cám ơn…

______

(1) Instant coffee, trong ration hành quân của quân đội Hoa Kỳ/

Lính ngông


Vai ba hòn  núi đen
Hai giòng sông màu trắng
Đêm lội đồng đột kích
Sáng ngủ nán hiên chùa
Hết hành quân, Qui Nhơn
Đốt tháng lương mới lãnh

Anh nuôi: chủ khách sạn
Má nuôi: mụ tú bà
Em nuôi: Gái bán bar
Chìu ta như công tử

Chỉ có em là khó
Hành hạ ta không thôi

Đánh núi

Tiến lên lại sợ phục
Rút về sợ lột lon
Hét hoài, cổ họng khan
Chỉ mình ta lãnh đủ

Đi lên, dao mở lối
Gai móc rách thịt da
Đau quá, tức chửi cha
Những thằng  già hiếu chiến

Lính rừng

Gái đẹp chê lính khố
Tiểu thư mơ người hùng
Anh mang hai chiến thương
Ln rừng xem gái Thượng

Cái chồng nàng hãy bắt
Anh không cần bò trâu
Những đứa lên Trường Sơn
Thường những thằng ế vợ

Một ngày tháng chín

Thôi cũng tạ từ nhau tháng chín
Tạ từ. Người có nhớ  gì không?
Một lần sum họp rồi hai ngả
Hai nhánh sông xa đến não nùng

Tháng chín. Trời ơi là tháng chín
Để đồi vàng lá ở  bên sông
Để sông hun hút bờ  vô tận
Để nhớ nhung nhung nhớ  trùng trùng

Mênh mông. Còn lại đây lòng lạnh
Dường như có những dấu chân êm
Dường như có cả mồ phong diệp
Trên bãi lòng ta đang ngủ yên

Tháng chín. Ừ. tháng này tháng chín
Ngày này như ngày khác. Thời gian !
Sao ta thì khác, ta thì khác
Mùa thu về tặng một vết thương !

Tặng ta ánh nắng hoàng hôn lụa
Tràn ngập lòng xe ấm chỗ ngồi
Tặng ta cái bóng thời si dại
Bờ vai gầy, đôi mắt nọ,  bờ môi…

Giờ đây, tháng chín vàng bên ấy
Bên này,  có kẻ lại bậng khuâng
Cầu xưa mấy nhịp dài sông nước
Có nối dùm một nỗi nhớ mong

Viết lúc 4AM: VN (THT) = Mỹ + Tàu

Những ngày hôm nay tôi bị cái máy do tôi chế tạo hớp hồn tôi không ít. Đó là cái máy ” đóng sách thổ tả  THT” bằng tay của tôi.
Mỗi sáng dậy sớm, tôi không bao giờ quên xuống dưới hầm nhà, mở đèn, nhìn máy như nhìn người yêu, lòng lâng lâng với niềm vui khó tả. Đó là niềm vui thật, không phải là niềm vui thưởng ngọan như một khách du lịch trước một phong cảnh đẹp. Đó là niềm vui đến từ trái tim chứ không phải niềm vui đến bằng mắt.

Có một sự khác biệt giữa hai niềm vui. Một bên xuất phát từ  mồ hôi lao khổ, từ kiến thức, từ trí tuệ, từ những ngày đêm vất tay trên trán để suy nghĩ, hay những giờ miệt mài dưới hầm, hết cưa, đục, khoan, ráp, tháo, bỏ, làm lại, rồi thử. Một bên chỉ nhìn bằng đôi mắt như một kẻ thưởng ngọan giữa đường.

(1): Bộ phận kẹp sách của máy Bindfast 5 (2) máy kẹp (vise) điều chỉnh lại (3): trục để máy quay 180 độ

Niềm vui của tôi có cả nỗi tự hào. Dù cái máy tôi chế tạo không giống ai. Nó là máy “thổ tả”. Nó không có nước sơn bóng loáng. không có Circuit board, không điện tử kiểm soát. Nhưng nó rất giúp ích cho tôi. Nhanh, rẽ, bền, giấy ít sút, gáy sách phẳng phiu… Tôi có thể tiết kiệm công sức rất nhiều. Thay vì bỏ bạc ngàn, tôi chỉ cần vài chục đô la là đủ.

Để có cái máy thổ tả này, tôi phải cám ơn hai  bộ óc: Mỹ và Tàu.

Từ bộ óc Mỹ, tôi mới có cái bộ phận kẹp sách từ máy bindfast 5  –  một lọai “perfect binding machine” được chế tạo ở Mỹ. Tôi đã mua nó  trên EBay cách đây khoảng 8 năm. Máy hư, không có phụ tùng thay thế. Nếu có, thì rất mắc. Đồ Mỹ mà. Mỹ chỉ chế tạo theo kiểu đoản kỳ. Hư rồi bỏ. Mười năm trở thành phế thải. Một định luật cung cầu cần thiết để moi tiền người tiêu thụ.

Thêm bộ óc của Tàu là từ cái máy sau đây.

Nó giúp tôi hiểu thêm về tại sao ta cũng thể dùng  băng tay để làm một công việc mà ở Mỹ chỉ có thể thực hiện bằng máy. Tại sao máy Tàu lại rẽ.

Lúc này không thể phân biệt đồ Tàu đồ Mỹ. Tôi cần những gì tôi cần. Làm sao tôi có thể chế được cái máy dùng lại cái bộ phận từ máy Bindfast 5 mà khỏi mua cái máy mới.

Tôi cần sáng kiến. Sáng kiến ấy từ bộ óc của Tàu. Và nếu có thể từ bộ óc của nước châu phi… Sáng kiến không phân biệt. Từ sáng kiến ta tu chỉnh làm tốt hơn.

Cai binfast 5 không giúp gì cho tôi. Cái máy của Tàu cũng  có một vấn đề khi  bắt tôi phải chịu ngưởi mùi keo đến nôn ọe. Nhưng tôi đã nhờ hai bộ óc của kỹ sư nước họ, nhờ vào sáng chế của họ để tạo cho riêng mình một cái máy có thể giúp đở mình trong việc chọn niềm vui và hạnh phúc.

(4) Hot melt glue gun (polygun 3M). (5) Gáy sách được kẹp bởi bộ phận bindfast 5 phế thải chờ súng quét keo nóng….

Để mỗi sáng sớm, nhìn nó, vuốt ve nó, thưởng ngọan nó, mà lòng nẩy nở những niềm vui khó tả.

Nghe vợ tụng kinh

Thơ THT

Anh không bao giờ thích đóng vai thầy tu
Nhưng em đã dạy anh ngày đêm sám hối
Lòng anh ba mươi thì có em mười sáu
Em ăn chay dùm cầu đức cho anh

Anh như con thằn lằn tội nghiệp nghe kinh
Lời em tụng cho trần gian quá khổ
Cũng biết vậy, sao nỗi buồn không nhỏ
Khi một ngày bỏ quả đất mà đi…

Viết lúc 4AM: Nai vàng thôi ngơ ngác…

 Vâng, chỉ có mỗi một mình tôi. Hôm nay tôi sẽ dành tất cả ngày cho văn học miền Bắc. Tôi sẽ mở lòng không phân hận, không dị ứng. Tôi sẽ mở ra những trang tạp chí Văn Học – cơ quan lý luận phê bình văn học của Hội Nhà Văn và tạp chí  Văn Nghệ, tạp chí văn học nghệ thuật cũng  của Hội Nhà Văn. Tôi sẽ là người lật lại những trang từ những tạp chí  từ lâu hẩm hiu trên kệ ngăn im lặng, đầy bóng tối vì chắc ít có ai bận tâm để mà bật ngọn đèn neong kế cận.

Continue reading “Viết lúc 4AM: Nai vàng thôi ngơ ngác…”

Viết lúc 4AM: Vũ Hữu Định, Hoài Khanh và văn chương thời chiến …

tản mạn của THT
“…Những câu thơ Nguyên Sa trở thành một xa xí phẩm. Những câu thơ của Quang Dũng trở thành một chuyện xa vời không tưởng. Chỉ có những Vũ Hữu Định,  Nguyễn Tất Nhiên, Linh Phương, Nguyễn Bắc Sơn hay Trịnh Công Sơn   mới có thể “cảm” được.  Bởi vì họ cùng một một lứa, một thế hệ,  cùng nỗi buồn ta hỏng tú tài ta đợi ngày đi đau lòng ta muốn khóc. Nỗi đau của họ là nỗi đau chung….”

Continue reading “Viết lúc 4AM: Vũ Hữu Định, Hoài Khanh và văn chương thời chiến …”

Viết lúc 4AM : thơ từ trong chiến tranh

tranh Đinh Cường

1. Ngày 12 tháng 11 là ngày lễ  Veteran của Hoa Kỳ. Công sở, bưu điện, nhà băng, trường học đều đóng cửa. Có nghĩa là dân tộc này tri ân công ơn những người cựu chiến binh đã dành cho đất nước này. Còn tôi, người cựu chiến binh miền Nam, tôi chẳng có lễ, diễn hành, công sở nghỉ, hay được dịp mang lại bộ đồng phục cũ. Bởi vì miền Nam mất, và bởi vì tôi trong một hàng ngũ thua trận. Nhưng mà, tôi sẽ vui và bắt tay anh, người bạn Mỹ  chưa bao giờ quen biết, khi anh nhắc đến sư đoàn 1 Kỵ Binh Không vận Hoa Kỳ ở An Khê. Tôi kể với anh là đơn vị tôi từng hành quân chung với Sư Đoàn 1 Kỵ Binh, và nhắc đến những kỷ niệm ở An Khê, Mang Giang, Pleiku, KonTum… Nhắc đến những ngày khói lửa cũ. Lầm than, gian khổ và máu và nước mắt.

Thì ra, trong cõi khổ, con người dễ dàng thông cảm nhau.  Xin được chia vui cùng anh trong ngày Veteran.

2. Ba bài thơ sau đây  được trích từ tập thơ Ô Cửa. Đọc lại thấy bồi hồi. Thơ từ trong chiến tranh.

Em, người em gái bên bờ sông Đại Ngãi. Cứ mỗi lần mùa trăng trở lại, là mỗi lần tôi nhớ em. Nhớ lại con đường trăng.

 

Con đường trăng

 

 

Tháng giêng qua làng em
Dừng quân bên hiên nhà nhỏ
Trăng lung linh trên tàn vú sữa
Xôn xao gió gọi thì thầm
Em nhìn lên bầu trời vô tận mênh mông
Tôi kể em nghe về chùm Hạc Trắng
Tháng giêng bầu trời đầy sao lấp lánh
Con hạc bay về thăm lại quê hương
Em thấy gì không, đuôi nó dị thường
Vì sao sáng giữa hằng hà tinh tú
Vì sao sáng đang cùng nhau nhảy múa
Như cả bầu trời mở hội hoa đăng
Em nhìn lên, đôi mắt long lanh
Tôi bắt gặp thêm hai vì sao yêu dấu
Em mười lăm, hết giêng mười sáu
Tôi hứatrăng tròn trở lại thăm em

Bây giờ tôi bỏ làng cũ lưu vong
Bỏ những đêm qua vườn xưa hương cau hương bưởi
Bỏ ngọn gió thì thầm trên tàn vú sữa
Bỏ con hạc trời trở lại hằng năm
May mà tôi còn có hai vì sao xa xăm…

Tái sinh
Rồi cũng như những người sống sót
sau cuộc chiến tranh dài
Tôi phải mở đại tiệc ăn mừng
Cám ơn đất trời
Cám ơn những người xung quanh, đàng trước, đàng sau
đã hứng đạn thay tôi
Cám ơn tên địch đã bắn không trúng tim tôi
Cám ơn những quả đạn pháo đã không rót trúng vào hầm tôi
Cám ơn cây kính 7 độ đã không rời
theo tôi
không bể khi tôi nhảy diều hâu
Không mất khi tôi mò mẩm hụt hẩng
trong hố hầm địa đạo trong đêm tối sấm sét loạn cuồng

Cám ơn người trung đội phó gốc Nùng, gốc Thượng đã dạy tôi về những kinh nghiệm chiến trường
và cám ơn, cám ơn những hạt cát thốn đau khi tôi vượt sông
để tôi hiểu thế nào là gian khổ của người lính bộ

Tôi đã sống sót. Phải thắp đèn thắp
hương, phải đập đầu đập trán để cảm tạ cuộc đời, để con tim còn tiếp tục đập, để đôi mắt còn nhìn được lịch sử sau cuộc chiến tranh dài.

Xin được ngợi dâng cuộc đời bởi vì

chúng tôi đã từng biết đời là mong manh. Không những sinh lão bệnh tử thông thường mà còn thêm tiếng nổ. Tiếng nổ kỳ lạ nổi lên khô cứng, và sau đó là người nằm xuống để anh không chết đâu anh.

Tôi đã sống sót. A ha. Sống sót để giật mình khi ký ức cứ đóng mãi cuốn
phim chiếc lựu đạn lăn trên nền, dưới chân, và nằm yên không nổ.

Sống sót để đôi khi ôm vợ hôn lên vầng trán, không dám thú thật về những phút giây rồ dại ngông cuồng, muốn trở thành người hùng.

Tôi nói với lòng, tôi là kẻ may nhất trong số những kẻ may trên quả đất này. Tôi phải mở đại tiệc để ăn mừng.
Để tôi được tái sinh. Amen.

Cho những người không bao giờ thấy hòa bình
Thì đi về, sẽ không nói năng
Nhưng hàm răng phải cắn bầm bật máu
Những thằng sống chưa vui mừng thoát chết
Nhưng nỗi buồn, những thằng chết, để đây
Đây chiếc poncho, thả xuống cho mày
Mày nằm ngủ, sao lại ngồi như đá
Mày nằm ngủ, không còn gì để nói
Mà nói gì, trời hỡi, tao không nghe
Chỉ tiếng cười đắc ý của sa tăng
Chỉ có một mặt trời chói lòa nham thạch
Nhận diện ai đây, ai cũng cháy đen mày mặt
Ai Thượng ai Kinh ai địch ai ta
Khi không tìm ngọn đồi trọc khô
Làm bãi chiến trường, giết nhau hê hả…

Lục Tỉnh anh về

Thơ THT

tranh Đinh Cường

Lục Tỉnh anh về trước lạ sau quen
Em mở cửa đón mời một tên du thủ
Đêm qua, anh nghe hoài sóng vỗ
Bỗng nhớ miền Nam, đất của tình người
Để khi xa nhà thèm tô cá lóc canh chua
Con cá rô mề chiên dầm nước mắm
Con cá phù sa má kho mân mẩn
Sao  cứ mắc hoài tận đáy chân răng …

 

Những giọt mồ hôi lóng lánh kim cương

truyện THT 

 Ông biết kể từ bây giờ, ông trở về đảm nhiệm vai trò chàng trong cánh cửa, thiếp ngoài chân mây…Ông biết kể từ lúc này, bà sẽ đổ mồ hôi tủi cực giữa một thế giới mà truớc đây không một người phụ nữ Việt Nam nào có thể ngờ đến. Những ngón tay mềm mại xa xưa bây giờ đã thành chai sạn. Ở cái thế giới đó, họ trở thành những người lính không đội ngũ.

Continue reading “Những giọt mồ hôi lóng lánh kim cương”

Trang sách và những giấc mơ bay tập II của Nguyễn Lệ Uyên

Sau Trang sách và những giấc mơ bay tập I của Nguyễn Lệ Uyên được Thư Ấn Quán xuất bản vào tháng 10-2011, đúng vào một năm sau , Thư Ấn Quán lại xuất bản Trang sách và những giấc mơ bay tập II.

Giống như tập I, Tập II qui tụ những bài viết của tác giả  về những người viết miền Nam. Tác giả không đứng trên cương vị của một nhà phê bình văn học, nhưng trên vị trí của một người trong cuộc, đưa chúng ta trở lại một thời máu lửa, nhiễu nhương, giúp chúng ta thấy lại cái thế giới mà bây giờ trở thành Trang sách và những giấc mơ bay.

1. Chiến tranh dưới ngòi bút Thảo Trường
2. Đỗ Hồng Ngọc, khói trời phương Đông
3. Chinh Ba, Đi tìm tự do qua chiếc xương cụt
4. Lâm Hảo Dũng, quê nhà khuất cuối chân mây.
5
 Tuổi trẻ, nước mắt, máu và nụ cười trong truyện Trần Hoài Thư
6. Chân dung Lão tiền bối của Khuất Đẩu
7. Bùi Đăng, người tù chết không nhắm mắt
8. 
Phạm Văn Nhàn, những hiển lộ từ miền ký ức
9.
 Luân Hoán trong bóng chữ
10.
 Hạc Thành Hoa, những ám ảnh trăng vàng nguyệt
11.
Phạm Chu Sa, mênh mông cõi tình
12.
 Khắc khoải Âu Thị Phục An
13.
 Khoảng cách xa gần giữa truyện ngắn và thơ Đặng Kim Côn

 Phụ lục:

14. Văn và ông Trần Phong Giao
15.Thời gian, Ý Thức và Cỏ May

 

Chúng tôi đã gởi biếu đến các thân hữu của tạp chí TQBT và của tác giả.

Quí bạn nào cần tập I hay tập II hay cả hai tập xin vui lòng liên lạc với nhà xuất bản tại địa chỉ THT Pobox 58 South Bound Brook, NJ 08880 hay
Email về tranhoaithu@verizon.net.

Xin vui lòng kèm địa chỉ, và cũng đừng đặt câu hỏi có tính cách thương mại. Nếu muốn giúp chúng tôi trong việc phục hồi những tác phẩm di sản văn chương miền Nam thì tùy tâm tùy hỉ hoặc kèm tem thư loại $1 để chúng tôi làm cước phí bưu điện.

Missing network, sound after XP installation on DELL optiplex GX260

After XP installation on my Dell optiplex GX260, I got two critical problems.
first, network connection is failed so I am unable to set up workgroup for all my computers to share together. Secondly, sound is missing although everything is OK if I check sound  device hardware.

Following is the solution. Please remember my machine is Dell optiplex Gx260. I  am not sure if it is OK for another Dell. But try it first.

Solution:

For nerwork:

Download and run Dell driver: R54402

For Sound:

Download and run Dell Driver: R56339

Ngày Sandy viếng thăm chúng tôi ..

Căn nhà ấy  huyền nhiệm biết bao. Bởi vì trong lúc xung quanh nó, kế cận nó khoảng 4 căn nhà, là cả một bãi chiến trường. Cây cố gãy đổ. Cổ thụ bật gốc, những cột điện xiêu vẹo. .

CHúng tôi không thể dùng xe để chạy ra khỏi khu vực. Bốn bè đề cây chắn lối phong tỏa.

CHúng tôi bắt đầu trở thành nạn nhân như hàng triệu nạn nhân của New Jersey và New York. Không điện nên không thể xem TV để biết tin tức. Điện thoại chỉ nhờ vào cái Cell phone. Hầu như không có một chợ búa nào mở cửa. Đèn pin xem như mất biệt. Loại pin khổ C cũng vậy.

Ngày thứ tư, đường mới được khai thông, và chúng tôi phải lái xe qua tiểu bang kế cận là Pennsylvania, cách khoảng 100 miles để đổ xăng và tìm một nơi có WI FI như Starbucks hay Barnes Noble để lên Internet.

*****

Hôm nay, 8 ngày sau khi Sandy xuất hiện,  tôi mới thấy lại ánh đèn, ngủ khỏi cần đắp chăn, và có thể vào Internet dễ dàng. Hôm nay đúng vào ngày bầu cử thứ ba 6-11-2012, … tôi  mới được ngồi để gõ vào cái bàn phiếm của laptop quen thuộc của mình. Nhưng những thứ mà tất cả những người nạn nhân của Sandy mong muốn ấy chỉ là tạm bợ. Bởi vì, ở đây là một khách sạn để chúng tôi tạm trú.Điện ở khu vực của tôi vẫn chưa có. trong khi  hàn thử biểu mỗi ngày mỗi hạ thấp xuống….

Có sống trong bóng tối mới hiểu thế nào là giá trị của ánh sáng. Những ngày  qua tôi ngủ nhiều bởi vì không có ánh sáng. Giờ đấy, có ánh sáng dư dật, tại sao tôi lại không lợi dụng nó ?.

Để viết lên những giòng này như tạ tấm lòng những bạn bè thân hữu đã có lòng nghĩ đến chúng tôi.
Xin cám ơn và cám ơn.

3 AM 11-6-2012

Chú thích: Những hình ảnh trên được chụp vào ngày thứ tư sau khi Sandy đổ bộ, tại khu vực chúng tôi cư ngụ (THT)