Tình tù

Trần Hoài Thư

Khi anh đàn, người nghe im thinh thít. Không cả một tiếng ho, sợ tiếng động có thể làm vỡ tan những giọt âm thanh ngà ngọc. Mắt anh nhắm. Vầng trán nhăn. Dưới bếp lửa, má anh lỏm vào. Những ngón tay như rỉ máu trên dây đàn. Anh chơi hết bản này qua bản khác, liên miên bất tận. Mặc những mắt, những tai đang rình mò, nghe ngóng. Mà làm sao họ có thể buộc tội hay kết án anh hay bọn ông. Khi những âm thanh kia vô ngôn, không xanh, vàng, đỏ tím.

Continue reading Tình tù

Thơ bụi của thời thám kích 405

Nòi ta

Mưa xóa Kỳ Sơn, không thấy đỉnh
Làng hoang trơ trọi mấy căn nhà
Mùi thúi bay về. Người hay vật
Hiên ngoài, chuối rũ, trưa tha ma

Trưa chiếm mục tiêu, không phát súng
Đi tìm củi chụm. Pha cà phê (1)
Nòi ta, giòng máu quen công tử
Đừng tắc cù ta, ta cám ơn…

______

(1) Instant coffee, trong ration hành quân của quân đội Hoa Kỳ/

Lính ngông


Vai ba hòn  núi đen
Hai giòng sông màu trắng
Đêm lội đồng đột kích
Sáng ngủ nán hiên chùa
Hết hành quân, Qui Nhơn
Đốt tháng lương mới lãnh

Anh nuôi: chủ khách sạn
Má nuôi: mụ tú bà
Em nuôi: Gái bán bar
Chìu ta như công tử

Chỉ có em là khó
Hành hạ ta không thôi

Đánh núi

Tiến lên lại sợ phục
Rút về sợ lột lon
Hét hoài, cổ họng khan
Chỉ mình ta lãnh đủ

Đi lên, dao mở lối
Gai móc rách thịt da
Đau quá, tức chửi cha
Những thằng  già hiếu chiến

Lính rừng

Gái đẹp chê lính khố
Tiểu thư mơ người hùng
Anh mang hai chiến thương
Ln rừng xem gái Thượng

Cái chồng nàng hãy bắt
Anh không cần bò trâu
Những đứa lên Trường Sơn
Thường những thằng ế vợ

Một ngày tháng chín

Thôi cũng tạ từ nhau tháng chín
Tạ từ. Người có nhớ  gì không?
Một lần sum họp rồi hai ngả
Hai nhánh sông xa đến não nùng

Tháng chín. Trời ơi là tháng chín
Để đồi vàng lá ở  bên sông
Để sông hun hút bờ  vô tận
Để nhớ nhung nhung nhớ  trùng trùng

Mênh mông. Còn lại đây lòng lạnh
Dường như có những dấu chân êm
Dường như có cả mồ phong diệp
Trên bãi lòng ta đang ngủ yên

Tháng chín. Ừ. tháng này tháng chín
Ngày này như ngày khác. Thời gian !
Sao ta thì khác, ta thì khác
Mùa thu về tặng một vết thương !

Tặng ta ánh nắng hoàng hôn lụa
Tràn ngập lòng xe ấm chỗ ngồi
Tặng ta cái bóng thời si dại
Bờ vai gầy, đôi mắt nọ,  bờ môi…

Giờ đây, tháng chín vàng bên ấy
Bên này,  có kẻ lại bậng khuâng
Cầu xưa mấy nhịp dài sông nước
Có nối dùm một nỗi nhớ mong

KIỆT TẤN : ĐIỆP KHÚC Tình Yêu và Trái Phá

Điệp khúc Tình Yêu và Trái phá

thi phẩm của Kiệt Tấn
Thư Ấn Quán Hoa Kỳ tái bản mùa hè năm 2008
Sáng Tạo xuất bản lần đầu tiên tại Sài Gòn năm 1966

Đánh máy: Lê Tấn Lộc & Trần Hoài Thư
Trình bày bìa & ruột: Trần Hoài Thư
 Tủ sách Di Sản Văn chương Miền Nam

Tác giả giữ bản quyền 

Sách tặng biếu. Liên lạc Trần Hoài Thư P.O Box 58 South Bound Brook, NJ 08880 hay
tranhoaithu@verizon.net

Thơ trích:

 

DIANE

một buổi sáng tỉnh dậy thấy em nằm trần

truồng trong tay anh anh biết em đã lọt vào

đời anh từ đêm hôm qua

bốn giọt n­ước mắt to lăn tròn trên đôi má

em cộng với giọt nước mắt muôn đời thành năm

anh khóc nhiều chi xiết kể kêu gào tuyệt  vọng

để làm gì ?

diane diane diane

tên em viết bằng năm chữ cái trên năm đầu

ngón tay anh

vì lẽ gì mà em khóc

nửa chai r­ượu mạnh đốt cháy tim anh mắt

anh đã đành nh­ưng còn em em nào có say đâu

mắt em to quầng nuốt chửng nỗi cô đơn

vô bờ của anh và anh thất lạc vào một vùng

đất không có tên 

diane diane diane

bàn tay anh quờ quạng trên thân thể em

giọt n­ước mắt len lỏi vào tâm hồn chảy xuống hận tình trư­ơng chi cởi trói

anh biết chứa đựng em nơi nào vì hai

bàn tay anh có tám kẽ hở

anh ­ước ao cất em ở một độ cao vô chừng

cho thoát khỏi tầm tay thiên hạ

tại sao ? tại sao ?

nư­ớc đục về gặp nhau

nư­ớc trong đi về nguồn

chúng mình về gặp nhau

tại sao còn buồn diane ơi !

anh tô mầu lên lòng anh lên mắt anh lên tim

anh sao đôi tay em không diệu huyền ấn anh

xuống ao tù quên lãng

chúng mình loài phiêu sinh không biết nói

ôm nhau chìm xuống biển cả nư­ớc mặn thấm

vào tâm hồn em luồn tay vào tóc anh tìm hơi

ấm anh rút vào ngực em tìm hơi thở nồng

nàn

anh nắm tay em t­ưởng như­ nắm chặt niềm

hân h­ưởng cực vui

anh vò nát tim can tìm han hỏi

trời ơi ! sao không cho anh ngu đần yêu em

như em là em

– là em của hôm nay yêu­ anh

diane ơi diane ơi !

chúng mình xuyên qua đời nhau bằng mắt

nhìn có ngấn lệ đoanh tròng

ôi diane bé nhỏ của anh !

1961 Paris

DIANE BIS

một giờ khuya

gọi thầm tên em

dianediane

em hiển hiện lên với mọi nét ngu đần khùng khịu

anh nắm chặt ngày hôm nay

xé nát tìm tên em nào thấy

một ngư­ời con gái đêm qua nói với anh mùa

thu nào đâu chỉ có sự úa tàn

anh cư­ời đau đớn

c’est une chanson

qui nous ressemble

phải không em

trời ơi sao th­ượng đế không cho con yêu bằng

dạ dày để con đam mê đ­ược nhiều và tiêu

hóa dễ dàng hơn

tim anh làm bằng da thịt em

xác chết em dựng t­ường cô đơn chia cách

anh với niềm hạnh phúc

mà nào anh có biết đư­ợc hạnh phúc bao giờ

em khóc em cư­ời trong tay anh

vui nhỉ là ngày hôm nay

ngày hôm nay ngày hôm nay

phải rồi hãy nói đi em hãy nói những gì em

vừa nghĩ đến trong một thoáng hiện tại dù

sau đó hiện tại biến đi nhanh hơn ánh sáng

anh muốn kết liễu đời mình trong một ngõ

hẹp có những con mèo rách đuôi

khốn nạn chó má

em cư­ời ngoẻo đầu như­ ng­ười chết chẹt xe

quay tròn quay tròn

bụi bặm

chúa nói bụi bặm

TĨNH VẬT

chiếc áo đen ngủ trên lư­ng ghế

chiếc quần jeans ngủ dưới chân

chiếc sú chiên ngủ trên mặt gối

đôi giầy gót cao ngủ trên sàn nhà

tiếng ca ngủ trong máy hát

điếu thuốc tàn ngủ trong đĩa sành

cơn mỏi mệt ngủ trong đôi mắt

con thú cái ngủ trên cánh tay

nỗi chán ch­ường đứng sững trong đầu thú

đực