Viết lúc 4AM – Tin hay không tin

Trong bài hồi ký của Hà Quế Linh, có đoạn kể về  một tháng mà đơn vị anh – đại đội 404 thám kích gặp nhiều tai ách. Không phải từ những trận pháo hay trận tấn công liên tiếp của Bắc quân, mà trái lại từ đoàn quân muỗi rừng trong một tháng đơn vị anh dưỡng quân:

Cứ chiều chiều ngồi nhìn những dãy núi trước mặt về hướng tây,nơi mà các tiểu đoàn cuả 53 bị thất trận,rồi đẩy thám kích chúng tôi vào,những bầy kên kên bay về đen một vùng trời. Có lẻ xác chết cả hai bên giữa rừng sâu không bên nào kịp mang đi.  Thỉnh thoãng có những thiếu phụ,ngừng xe ghé lại căn cứ tôi hỏi thăm tin tức chồng,tôi chỉ biết chỉ về hướng núi xa xăm , chia xẻ nỗi buồn và chính đơn vị tôi đã dẫm chân lên vùng đất tử thần ấy,may mắn trời thương còn trọn vẹn kéo ra, để nằm đây nhìn lại một góc trời tang thương theo bầy kên kên no mồi!!.
Continue reading Viết lúc 4AM – Tin hay không tin

Viết lúc 4AM – Vui buồn đời thám kích

Bài viết của Hà Quế Linh đã làm tôi ngậm ngùi mà muốn rưng nước mắt. Anh nguyên cùng một đại đội thám kích với tôi – đại đội 405 TK sư đoàn 22 BB. Anh được bổ sung khi đại đội phó Bùi Toản Hảo tử trận. Và sau đó giữ chức đại đội trưởng 405 TK. Sau khi đại tá Lê Khắc Lý được chỉ định giữ chức vụ Tư Lênh Tiền Phương ở Tân Cảnh Kontum thì anh được bốc lên Kontum giữ chức vụ đại đội trưởng đại đội 404 Thám Kích tức đại đội Hắc Báo.
Continue reading Viết lúc 4AM – Vui buồn đời thám kích

Viết lúc 4AM – Chuyện ngoài lề

Lần đầu tiên, Blog này post một bài không liên quan gì đến văn học nghệ thuật. Đó là chuyện “Chết về Con rồng đỏ Trung Cộng”.
Ít ra nó cũng giải bày được những suy nghĩ của cá nhân tôi về sự xâm thực của “One dollar store” ngay tại đất Mỹ này. Tôi đã nhiều lần bàn cải với bạn bè, thân hữu. Tôi đã nhiều lần nêu lên những nỗi lo lắng khi thấy số nợ Mỹ càng ngày càng chồng chất, và nhản hiệu “Made in China” càng lúc càng tràn ngập khắp nơi khắp chốn.
Nhưng ý kiến của tôi đều bị bác bởi những câu giải thích rập khuôn. Thứ nhất là Tàu không thể qua mặt Mỹ về High Tech. Thứ hai Tàu sợ Mỹ hơn là Mỹ sợ Tàu. Vì không bao giờ con nợ lại sợ chủ nợ đâu. Mà ngược lại. Thứ ba, mình tuyên chiến… để xù…
Để rồi tôi phải gân cổ cải. Cải đêm cải ngày. Cuối cùng, cách hay nhất là im lặng.

Dĩ nhiên, về mặt High Tech, Mỹ số một. Nhưng mà, một máy bay không người lái, một vệ tinh do thám chẳng hạn, không phải là một khối óc như con người. Thử mở ra, có hàng vạn cơ phận. Nào chip. Nào dây điện. Nào bán dẫn điện. Thử nhìn mặt sau, made in china… Và cái võ bằng kim loại quí, đâu phải lấy từ quặng mõ Mỹ mà từ châu Phi… Tài nguyên ấy giờ Tàu đang tìm cách khống chế như trong bài viết mà tôi vừa post…

Thử xem bao nhiêu chuyên gia. Còn đại đa số người dân bình thường, lao động thì sao?
Tôi đã đặt câu hỏi. Và câu trả lời là thì lảnh thất nghiệp. Thì mượn nợ Tàu. Thì tạo nên cái nghịch lý, chủ nợ Tàu phải sợ con nợ Mỹ. lo nó quịt ! Mỹ là số một !

Vì ức quá, nên thấy bài viết hạp với ý mình, bèn phá lệ. Xin quí bạn đừng ngạc nhiên, hay nghĩ rằng Blog này thay đổi chủ trương. Không đâu.

Một bài viết đáng đọc: Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng

Tác giả: Peter W. Navarro & Greg W. Autry

Trong khi các hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi, không cho Mỹ, Âu Châu, Nhật, và các xứ khác vào. Đây là một cái đinh nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới. Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.

đọc tiếp