DI SẢN VĂN CHUONG MIỀN NAM

Viết lúc 4AM – Truyện từ Văn

Posted on

Cuối cùng, sau Truyện từ Bách Khoa, Truyện  từ Văn được ra đời.  Nó được ra đời từ tấm lòng của vài người  mà tôi chưa bao giờ thấy mặt. Những người ấy, ở Hà Nội, Saigon. Họ sưu tầm và bỏ công đánh máy gần 20 truyện trên tạp chí Văn từ năm 1967 đến 1975. Và một người bạn ở Mỹ, bỏ công ngày đêm sửa dùm lỗi chánh tả, hầu tác phẩm có thể ra cho kịp ngày phát hành tạp chí Thư Quán Bản Thảo số tháng 8 chủ đề tạp chí Văn như là ấn bản đặc biệt…

Vì sách dày gần 300 trang nên mỗi ngày, tôi chỉ in khoảng 10 tập. Mỗi ngày tôi tìm được niềm vui trên từng trang giấy được in ra. Cám ơn khoa học kỹ thuật. Cám ơn điện toán. Nhờ điện toán, tôi mới có thể viết những program để tự động hóa công việc. Từ việc tiết kiệm giấy, mực, đến cách dàn trang. Từ việc báo động khi giấy bị jammed…  Nhờ điện toán tôi mới tự do chọn chữ, chọn font, size, space… Điện toán kích thích trí óc của tôi, bắt tôi phải tìm tòi nghiên cứu. Tại sao dùng acrobat thay vì WORD để in. Và mới đây tôi khám phá thêm là Microsoft có một nhu liệu tuyệt vời giúp tôi layout dễ dàng những bìa sách…

Nhờ điện toán, 300 trang được chuyển đến máy in. Nghe xôn xao đầu kia, vì hai chiếc máy in đồng lượt trỗi lên tiếng động khi tín hiệu nhận được từ computer. Âm thanh rộn ràng, lòng tôi cũng rộn ràng. Mùi khét của bột laser (toner) khi bị nướng bởi fuser không còn làm tôi khó chịu nữa, trái lại nó bắt mình ngất ngây… Rồi từng tờ, từng tờ nhả ra… Tôi cầm một tờ kiểm soát. Chữ rõ. Có nghĩa mực vẫn còn nhiều. Có trang chữ nhạt mờ. Nhưng có thể đọc được. Không, tôi phải bỏ. Dù là báo tặng, nhưng tôi yêu chữ nghĩa, tôi mong cống hiến cho người đọc niềm yêu mến của tôi.

Mấy hôm nay, tôi có thêm một cái máy in màu khác nữa. Tuyệt vời. Tôi phải lái xe cả tiếng đồng hồ để tìm đến địa chỉ rao vặt bán chiếc OKIDATA C5150 với giá $50. Người rao cho biết vì mực hết nên bán rẻ. Một cái máy in $50 có lẽ là máy vất đi không ai thèm lượm. Bởi vì lượm  về nội chuyện mua phụ tùng để sửa chữa cũng đã quá số tiền mua máy mới.

Nhưng đối với tôi, đây là một cái máy mà tôi hằng mong đợi nhất. Tôi có thể in được bề dài tha hồ. Nó không giống như hầu hết các loại máy in color laser thông thường khác như HP, Dell, Brother, Lemark… Kích thước bề dài tối đa là 14 inch (legal). Hay nếu là máy lớn, đắt tiền thì kích thước là khổ tabloid (11×17 inch) (giá ít nhất phải $1000 trở lên).

Hơn mười năm, tôi chỉ ao ước có một cái máy color laser có thể in chiều dài hơn 18 inch để tôi có thể thực hiện những cái bìa bọc sách (jacket cover) như chúng ta thường thấy ở những cuốn sách bìa cứng (hardcover book). Và tôi đã đạt được, với cái OKI $50 này.

(Như các bạn thấy một phần 2 bìa trên, khổ bề rộng 8.5 inch và bề dài 19 inch!)

Như vậy, những cuốn sách Truyện Từ Văn, Truyện từ Bách Khoa của tôi, do tôi sáng tác, do tôi tự in, tự đóng và cắt lấy, sẽ có thêm cái bìa bọc ngoài được ép bằng phim laminate lạnh (Cold laminating film) rất mắc tiền. Đã trót chơi thì chơi cho hết mình. Điếc không sợ súng mà… Dân thám báo mà.

Xin lỗi tôi phải ngưng viết.  Có một sự im lặng khả nghi ở chiếc máy in. Một là giấy hết. Hai là bị jammed. Nó đang chờ chủ nó đấy.

Viết lúc 4 AM

Viết lúc 4AM – Một bài thơ tự do

Posted on

 

Mỗi ngày tôi bắt đầu mở máy computer, printer

bước đầu là làm nóng: warming

Kế đến là dọn sạch bụi bặm trong memory: Initialization, reset, clearing…

Nhưng mỗi ngày tôi mở mắt,

não bộ tôi lại càng chất chồng thêm bụi bặm của cuộc đời

Không có initialization

Không có reset

Bụi bặm đến từ những cuốn sách

Bụi bặm đến từ những đỉnh cao trí tuệ

Bụi bặm đến những email

Những kẻ không đáng mình phải nghĩ

Những chuyện dạy yêu nước để được trở thành một người công dân tốt

làm điều từ bi bác ái để được lên thiên đàng cực lạc

những chuyện máu cao, đường nhiều, gout, joint…

những chuyện  giá nhà, giá đất

Xám xịt, đen ngòm, thúi tha…

Tôi tìm làm sao một khoảng trời xanh

Một khối dưỡng khí

Một mùi hương …

Thôi chỉ còn cách cuối cùng

 

Làm con bò

Để cháu tôi cưỡi

Làm bệnh nhân

để cháu tôi bắt kêu A A…

Lái xe về NY

nhìn con gái đàn bà

Mua cái hot dog một lon coke

vừa ăn vừa cười vừa chửi vừa hát, vung tay vung chân

Để ngợi ca tự do

ngợi ca cuộc đời

Muôn năm muôn năm !!!

 

7-11-2012

 

TẢN MẠN

Coi chừng bị lừa mị !

Posted on

Thế hệ hôm nay là thế hệ may mắn. Ít ra, internet cũng giúp thế hệ này tiếp xúc với ánh sáng hơn là bóng tối.

Nhưng còn văn chương thì sao? Làm sao phân biệt được ánh sáng và bóng tối? Bạn có bao giờ đi thám báo để biết được sự thật về vai trò thám báo mà dám kết luận về sự trung thực của ngòi viết Bảo Ninh hay Hồ Anh Thái, hay Dương Thu Hương khi họ tả những cảnh dã man khủng khiếp như xẻo vú, ăn tim gan, cả tinh hoàn, hãm hiếp rồi dìm xuống sông các “chị nuôi” của những người lính thám báo miền Nam? Bạn có bao giờ bị sốt rét rừng (đó là chưa kể sốt rét ác tính) để có thể biết được cái khí phách “oai hùm” của một đoàn binh không mọc tóc?

 đọc tiếp
Bạn tin vào nhà phê bình? Nhưng hắn/ông ta cũng như bạn (chưa chắc bằng bạn) có bao giờ nhận chân được sự khác nhau giữa giả và thực ?
Hay là bạn bảo văn chương là hư cấu, là bịa?
Vậy thì tại sao mà bạn xem thơ Tố Hữu là chân kinh? Nỗi buồn chiến tranh của BN là tác phẩm trung thực ?

Chính ông Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng đã bảo hồi ký Ngôi sao trên đỉnh Phú văn Lâu cũng là  tưởng tượng thì bạn tin làm gì cái thiên chức nhà văn nhà thơ của ông ta?

Đừng, và đừng bao giờ tin vào những ông/bà nhà văn viết. Chữ nghĩa của các vị ấy rất khủng khiếp – Chúng biến giả thành thật,  biến ác thành lành, biến lành thành ác… Biến tiếng khóc thành niềm vui, biến giết người thành chiến công…

Bạn thấy không. Có kẻ đã từng rung đùi để nhìn một đám người đang hết lòng tung hô bài thơ Kéo Pháo, nhưng trong lòng thì khoái trá: Sao các ngươi ngu vậy. Ta có bao giờ có mặt ở Điện Biên Phủ đâu. Ta chỉ tưởng tượng đấy thôi.

Có điều, tôi không thể nào hiểu là tại sao giáo sư Lê văn Thi lại bị giết vào năm Mậu Thân. Ông là giáo sư Lý Hóa của trường Quốc Học Huế. Ông dạy tôi vào năm Đệ Nhất niên khóa 1960. Có lẽ ông bị xử tử vì du học Mỹ, mang bằng Mỹ về nước. Mà bằng cấp Mỹ là “nọc độc văn hóa”… ?

Ông là đồng nghiệp của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Ông Tường biết điều đó.

Ông biết bởi vì thời gian ấy, ông “đi trong những đường phố Huế, cảm thấy bùn dưới chân, và tôi đã bật đèn pin, thì thấy máu tràn ngập…” như lời ông kể cùng phóng viên đài truyền hình Mỹ vào năm 1982.

Ông biết, vì ông đã trả lời một nhà báo của nhật báo The Philadelphia Inquirer mà tôi đã đọc trong khoảng năm 1982-1984, đại ý: Việc giết người tập thể như vậy không phải là do chủ trương của đảng mà là vì nhân dân quá nổi giận”…

Ông biết, dưới chân ông bây giờ, là những mồ chôn tập thể, là những người bạn ông, đồng nghiệp với ông, và học trò của ông nữa.

Ông biết nhưng ông phủ nhận. Có thể có những điều ông biết hơn nữa, ông giấu kín tận đáy lòng.

Vậy thì làm sao, chúng ta, những người đọc, biết được giá trị của tác phẩm?

Thật hay không thật?

May mắn, vẫn có những người nói lên sự thật ấy. Bằng kinh nghiệm của họ.

Tôi chẳng thù ghét hay ganh tị gì với nhà văn Bảo Ninh. Nhưng ít ra, tôi có những kinh nghiệm về vai trò của người lính thám báo.

Bạn tin tôi hay tin BN?

Tùy quyền bạn.

Sự thật vẫn là sự thật.  Nhưng nếu không ai nói lên sự thật, (chẳng hạn tôi là lính thám báo mà không nói) thì sự thật vẫn mãi là sự-không-thật. Và bóng tối mãi là bóng tối.

Có phải vậy không ?

TẢN MẠN

Lại thử (4)

Posted on

Những tuần gần đây, tôi chỉ quanh quẩn với “thử”, “test”…
Chẳng những qua tản mạn bằng chữ nghĩa, mà qua những thực nghiệm khá tốn công, tốn sức.

Ví dụ cái chuyện làm sao cho bìa khỏi cong khi ép phim láng (How to stop the book cover from curling after laminating it)…

Biết rằng từ trước đến nay, chưa có ai giải quyết được cái vấn nạn này. Trừ chế ra một loại phim khác gọi là lay-flat, hay một loại ni-lông (nylon phim). Cách dễ nhất, nhưng cũng mất công nhiều nhất là dùng cold laminating phim.

Tôi đã thử cả ba. Và tạm bằng lòng về phương pháp.

Nhưng chúng là những phương pháp của kẻ khác, nhà chế tạo khác. Chúng không phải từ bản thân tôi, từ trí não của tôi, từ chính sáng kiến của tôi.

Tôi thích thách đố.

Tôi thích suy nghĩ.

Tôi muốn chứng tỏ:

Con người là cây sậy, nhưng cây sậy có suy nghĩ.

Tôi đã tìm ra lời giải.

Nhúng nước cái bìa đã ép phim. Phía mặt phim không bị thấm nước chỉ có mặt trong là thấm nước. Cho bìa chạy qua máy ép phim (hot laminator) ở nhiệt độ 130 độ C. Sức nóng làm nuớc rút đi, giấy khô lại, và dĩ nhiên cũng lôi theo cả cái bìa mặt trong.

Vậy là bìa hết cong !!!

Sáng kiến của tôi đấy. Bảo đảm chẳng có ai nghĩ ra. Thách đấy.

****

Những bìa bị vất vào sọt rác, những phim bị hư hại, tốn tiền một cách lãng phí khi cái bìa chạy qua máy laminator, những trục quay, dưới sức nóng khủng khiếp… chỉ vì tôi muốn thỏa mãn cái tự ái vặt của tôi, hay cái “hobby” của tôi.
Nhưng ít ra, chúng là những vật vô tri, vô tội vạ. Còn có những nơi trên quả đất này, con người lại bị dùng để thay cái bìa giấy để mà thử.  Hết súng đạn được du nhập từ  Mỹ, Tàu, Nga, Tiệp Khắc, rồi đến những hỏa ngục trong các trại tù cùng khắp… Thân phận con người được những cái trục quay ghê rợn quay và ép và nghiến chẳng khác cái bìa sách mà tôi đang thử.

Chỉ khác là một đàng, việc thử  làm tăng thêm vẻ đẹp của cuốn sách. Còn một đàng thì  con người bị hộc máu, ho lao, điên khùng, mất trí… Cả một nước hoảng hồn thất kinh, ào ra biển để mà tự sát.

Cũng bởi vì, người ta cứ nghe mà không chịu thấy, cứ tưởng tượng mà không chịu thử.

Đến khi biết rồi, thì đã quá muộn.

Có phải vậy không ?