Khoa Hữu †

Khoa Hữu (1938-2012)

Nhà thơ Khoa Hữu vừa qua đời vào ngày 5/4/2012 tại Saigon. Để tưởng nhớ đến ông, chúng tôi sẽ lần lượt đăng lại những sáng tác mà ông đã có nhã ý đóng góp cho tạp chí TQBT trước đây. Sau đây là bài thơ “Thơ Viết Dưới Thập Giá ”  xuất hiện trên tạp chí TQBT số 49 chủ đề Giáng Sinh 2011. Muốn đọc thêm, click:
Phụ trang Khoa Hữu


THƠ VIẾT DƯỚI  THẬP GIÁ

 thơ Khoa Hữu

Dẫn thơ:

Vào những năm 66, 67, 68 chúng tôi thường có những buổi cầu nguyện ngắn ngủi trên trực thăng hay trên thiết vận xa trước khi đổ quân. Nhiều người lính đã bị bắn chết trong giây phút cầu nguyện ấy. Trong số những người lính đó, có hai người là bạn và cũng là cấp chỉ huy của tôi.

– Nguyễn Xuân Hùng, đại úy bị thương ở chiến trường Campuchia 1970, bây giờ sống thương tổn ở Mỹ.

– Vũ Văn Nhâm, trung tá, hy sinh ở Tam Giác Sắt, an nghỉ tại nghĩa trang Phú Bình.

Và tôi đang ở VN viết những bài thơ này thay lời cầu nguyện, giãi bày cho một thời ấy và cho tôi bây giờ nỗi cô đơn lạnh lùng trong góc một giáo đường ngày Chủ nhật.

Tranh Thái Tuấn

Bản Tình Ca Năm 2000

I/

Về đây giọt nắng trên vai

ơn mang thánh thể một đời tội con

hồn trong đen tối ngàn năm

xanh xao cổ độ điêu tàn cõi xưa

từ vườn dĩ vãng cỏ hoa

một lời quên lãng ru ta mấy trời

từ dòng vô thức mù khơi

gọi trong trí nhớ những đời đi qua

biển sâu vô vọng cõi bờ

trời cao không đỉnh. Bây giờ thế gian

về đây cát bụi phế hưng

sông chia mộng tưởng núi cùng chiêm bao

tay trong số phận kẻ nào

khuất thân gỗ đá phủ đầu gió bay.

trái tim cơ khổ trên tay

phận con xin gửi cho ngày hàm oan

cánh chim qua cuộc hồng trần

bóng câu qua cửa ru thân phận này

một mai chẻ ngọn tóc mây

tội thân yêu dấu tội đời thủy chung

về đây giáp mặt hư không

ngày riêng trí nhớ đêm chung muộn phiền

tóc xưa ngắn tuổi yêu em

môi thơm mắt biếc giờ thêm tội người

lá bay theo ý ngậm ngùi

cây chen bóng xế lưng đời lãng du

II/

Về đây trong bóng thiên thu

long lanh giọt nước mắt mùa phục sinh

lời ca ru tiếng thánh kinh

đời ta ánh sáng, bình minh cõi ngoài

rượu ước xưa tưởng kề môi

đời đời vinh hiển, lời lời sắt son

từ trong chân lý sinh con

cho thân cát bụi cho hồn hiển nhiên

bụi ơi từ chốn không tên

cát ơi phiêu dạt trăm miền dân gian

hồn như vết máu bàng hoàng

hồn như tượng đứng đôi hàng giọt đau

từ cao ngọn thập tự sầu

từ sâu đáy vực đời đau kiếp này

trời bao la cũng gió mây

đời thênh thang cũng cỏ cây ngậm ngùi

này tay những ngón chia phôi

này chân lang bạt này vai chung tình

này môi chân chính lời xin

này thân nguyện khổ trái tim nguyện cầu

của tin đủ kiếp thương đau

lòng tin đôi cánh mai sau về trời

của tin con vết thương tươi

lòng tin máu chảy như lời thánh ca.

III/


Về đây đất hứa ước mơ

hiển nhiên đời Chúa đời ta có ngày

sớm mai lời hát ru say

có không hiện tại sáng ngời vô biên

đất xưa lạ bước chân xin

trời xưa đau giọt nắng mềm dấu vai

cây thay lá đổi hình hài

mầm trong cội cũ nói lời biết ơn

về đâu trí tuệ ngàn năm

trái tim vô hạn tâm hồn tự do

về theo ký ức vây mù

về trong trí nhớ đôi bờ lãng quên

lời xin hèn mọn bình yên

lời xin tàn tật cho thêm tuổi này

quyền uy Chúa mở hai tay

ta là vua của đời đời các con

hình như cổ tích nước non

hình như thần thoại đời sang kiếp nào

tầng tầng ý chạm ngôi cao

tưởng trong ánh sáng Chúa vào đời chung

phút giây riêng đến khôn cùng

phút giây chung một tấc lòng bao la.

IV/

Về đây chân lý quê ta

hai nghìn năm Chúa đã qua cõi này

lời lời dâng nguyện như mây

hàng hàng thương tưởng ru đầy tuổi con

của tin Người dấu da xương

ơn công cứu chuộc ơn đường tái sinh

tội xưa ngọn giáo bạo quyền

máu con thập tự rao truyền ý cha

về đây nhánh huệ thân ta

lòng tin xin đến thiên thu vẫn còn

trái tim vừa mới như son

xác thân vừa sạch tâm hồn thanh cao

bàn tay những ngón ngồi hầu

bàn chân theo dấu bước vào đời riêng

vai thờ ngôi thánh thiêng liêng

tóc râu gội sạch ưu phiền thế gian

về đây sâu suốt ngày vàng

cao đôi cánh rộng thiên đường mai sau

và em phận nhỏ đời đau

kiếp này tư tưởng kiếp sau nước trời

cám ơn em, cám ơn đời

về đây trong trái tim Người, AMEN.

Khoa Hữu

4-1979