Viết lúc 4AM- Những người vác thập tự giá

Tôi bỗng nhớ đến những  người lính thám kích của trung đội tôi. Lưng họ trĩu nặng bởi súng đạn lương khô. Họ có tội gì để mà phải gánh chịu những khối đá tảng của lịch sử ? Vậy mà họ đã gánh.   Như bài thơ Võ Hồng Nga, người lính mang đại liên của trung đội. Nga chết vì  mắt không chịu đeo kính… Nga chết vì không thấy đường.

Đó có phải là họ đã vác thập tự giá? Họ đã chết để cho kẻ khác được sống?

 
đọc tiếp

Ng~ : Bông phượng tím (tản mạn)

kinh ngạc ở chỗ cái vị canh cổng, giữ cữa nào đó vất toẹt cha nó ra bài tựa của chị Nguyễn Thị Hoàng cho tuyển tập thơ “Sương Mù Một Thuở”, còn thơ hơn những bài thơ kia, một cách rất chi là vũ phu, ngu ngốc, xuẩn động, vô lại… Tôi xin chép nguyên văn để bạn đọc coi có gì đáng xổ toẹt sỗ sàng như vậy không?

đọc tiếp

Một truyện ngắn cũ: Quán Biên Thùy

(trích từ Truyện từ Bách Khoa – vừa xuất bản)

Hát cho ai. Hát cho người nào. Con chim từ đâu đã bay lại, đậu trên đồi một đêm. Con chim từ đâu đến đây làm tôi nhớ lại ngôi trường Văn Khoa, con đường Nguyễn Du cây xanh bóng mát. Và gió Bạch Đằng. Và nhà thờ Đức Bà. Và ly chanh đường. Uống môi em ngọt.

đọc tiếp

Viết lúc 4AM- Về những trang sách cũ

 Vâng, hãy cho tôi trở về cùng những ngày tháng cũ. Chiếc bè đã đưa tôi vào dòng văn chương không phải đẹp và dịu dàng như một giấc mơ. Mà trái lại, văn chương bấy giờ là văn chương của lửa, lệ, và những gào thét, tra vấn, tử sinh. Văn chương bấy giờ là những ngày đêm trong lòng hỏa ngục, là những vết thương toé máu đớn đau, là tiếng kêu trầm thống của một thế hệ mà, nói theo ý Tolstoi, chỉ những ông già bụng phệ ký giấy tuyên chiến, còn phần chết thì dành cho bọn thanh niên.

đọc tiếp

Dương Nghiễm Mậu : Lẽ phải và ánh sáng (Bài ba)

Bài thứ ba là 2 đoạn ngắn trong một truyện vừa  gồm 22 đọan nhan đề “Về Nhà” được viết sau 1975 giữa lúc chúng ta nghĩ là sẽ vĩnh viễn không bao giờ được đọc văn ông nữa.

Bài này  được trích từ tập truyện ” Lênh đênh qua Cửa Thần Phù” do Văn Mới xuất bản tại Hoa Kỳ năm 2009.
Liên lạc nhà xuất bản: P.O Box 287 Gardena, CA 90248

DƯƠNG NGHIỄM MẬU
VỀ NHÀ

đọc tiếp

Dương Nghiễm Mậu : Lẽ phải và ánh sáng (Bài hai)

Bài thứ hai được sưu tập từ tạp chí THỜI TẬP số 23 THÁNG 4-1975, giai thích về lý do ông không chịu di tản…

DƯƠNG NGHIỄM MẬU

MỘT LỜI

1- Ngày lên đường ra đi, nơi phi trường, trước khi lên máy bay, người bạn tiễn chân nét mặt ưu tư cho tôi biết: giặc đã vào Ban Mê Thuột, trận đánh còn ở đó … lòng dạ không yên, những tin tức trên màn ảnh nhỏ, trên mặt báo nơi nước ngoài càng làm cho tôi lo âu hơn. Kontum, Pleiku … những nơi tôi đã từng sống. đọc tiếp

Dương Nghiễm Mậu : Lẽ phải và ánh sáng (bài một).

 Giới thiệu 

NHÀ VĂN

DƯƠNG NGHIỄM MẬU:

 LẼ PHẢI VÀ ÁNH SÁNG

 

LTS:

Trước 1975, Dương Nghiễm Mậu là một tên tuổi rất quen thuộc trên văn đàn miền Nam thời chiến.

Vào những ngày cuối cùng của tháng tư đen, thay vì có điều kiện để di tản, nhà văn Dương Nghiễm Mậu đã chọn ở lại. Không phải ở lại vì tin tưởng ở sự hòa hợp của chế độ mới  sau khi hết chiến tranh như một số người. Mà ngược lại. Thái độ này đã được ông trả lời trên tạp chí Thời Tập số 23 phát hành lúc miền Nam trong cơn hấp hối:

” Có người đến hỏi tôi: có đi ra ngoại quốc không? Tôi đã trả lời dứt khoát: Tôi sống và chết tại nơi này. Người ấy hỏi: anh chấp nhận sống chung với người Cộng Sản? Tôi nói: tôi không phải là một con chó để nay sống với chủ này, mai sống với chủ khác chỉ vì miếng xương chúng liệng ra. Tôi tin tưởng con đường tôi đi. đọc tiếp

Viết lúc 4 AM – Đôi lời tâm sự về việc góp ý & trích bài

Như bạn thấy đó, hôm nay trên Blog chúng tôi đã post một trang điều lệ về việc góp ý và trích đăng lại những bài trên Blog này.

Chúng tôi rất hãnh diện được quí bạn dành cho những cảm tình đặc biệt. Mỗi ngày con số vào thăm hoặc tò mò ghé qua, càng nhiều đã giúp chúng tôi càng biết rõ hơn về con đường mình đi. Tuy nhiên, vẫn có nhiều sai sót. Lý do, chúng tôi tự biên, tự diễn, tự làm administrator, tự làm thầy cò, và nhất là xem Blog này như một  tập nhật ký điện tử, viết khi cần viết, có thể sửa chữa hay cập nhật bất cứ lúc nào chứ không phải viết để xuất bản hay gởi các báo hoặc các website khác… Bởi vậy, nếu quí bạn nào có nhã ý download để đăng lại, xin vui lòng tin cho chúng tôi biết trước, để chúng tôi sửa lại hoàn chỉnh hơn. Một ví dụ là lỗi chính tả quá nhiều. (Chắc quí bạn đã thấy).

Những bài trên blog này quí bạn cứ tự nhiên sử dụng miễn là ghi rõ nguồn gốc: ” nguồn: Blog trần hoài thư  http: //tranhoaithu.wordpress.com.

Xin vui lòng ghi như vậy để tránh những ngộ nhận có thể có.
Ngộ nhận ấy có thể đến từ sự tự ý sửa đổi bài văn.

Mặt khác, chúng tôi cũng xin lưu ý đến quí vị nào, khi thấy bài của chúng  tôi đăng ở đâu đó mà quí vị dị ứng, xin vui lòng tìm tờ báo mà đọc, trước khi “phang búa” hay dạy chúng tôi yêu nước hay liêm sỉ. Sở dĩ tôi phải rào trước đón sau vì cách đây vài năm, qua một ý kiến trên Tiền Vệ, một vị đã dùng những danh từ rất hạ cấp và đầy trịch thượng dạy đời khi  thấy tên một truyện ngắn của chúng tôi xuất hiện trên tờ tạp chí trong nước. (truyện ngắn Đêm Mơ đăng trên tạp chí Văn Nghệ của Hội Nhà Văn)

Sự thật, vị ấy chỉ đọc qua  mục lục của số báo Xuân của tạp chí ấy được post trên website phongdiep  mà không đọc lời chú thích xuất xứ  của tòa sọan khi đăng lại bài này:  “rút từ www.thuanquan.com” (một địa chỉ  nhà  của chúng tôi cách đây khoảng 10 năm).

Gần đến Giáng sinh, nhớ một bài thơ cũ :Ta bán cà rem hề !

ta bán cà rem hề, ta bán ca rem (Hình internet)


Ngày tốt nghiệp Master (1995)  bên vợ bên con

Ta đã về ôm những nhánh tang thương
Cúi đầu bước đi giữa lòng phố cũ
Con phố của ta, ruột rà trăm ngõ
Sao bây giờ mỗi khúc mỗi đau
Ta đã trở về, bốn năm phù du
Hồn hóa đá, người thành dã thú
Ta dỗ dành ta tai trời ách nước
Thôi đã hết rồi, món nợ tiền khiên

Thì tại sao xin một chỗ dung thân
Cố xứ  ơi, cây đào trước ngõ
Ngôi nhà ta, trời ơi bỗng lạ
Con đường xưa, thay đổi não nùng

Ngày xưa Từ Thức trở về, hương bưởi bâng khuâng
Đất trời quê hương dễ thương thế đó
Hôm nay ta trở về, đóng vai ông lão
Đi giữa lòng âm phủ trần gian

Ông lão buồn trong tuổi thanh niên
Ngày tháng lửa binh, già hơn quả đất
Sau cuộc chiến tranh làm tên sống sót
Sau cuộc tội tù đi bán cà rem

Ta bán cà rem hề, ta bán cà rem!
Lắc chiếc chuông đồng, khua làng khua ấp
Ôi những hồi chuông lâu rồi đã tắt
Bỗng hôm nay, thức dậy, ngỡ ngàng
Trên đầu ta, mây trắng thênh thang
Dưới chân ta, vòng xe nhật nguyệt
Chuông đồng leng keng, thay người đào huyệt
Gọi những âm hồn trong buổi đảo điên

Ta đạp qua cầu, qua bến, qua sông
Qua những trạm canh gầm gừ chó sói
Chiếc áo trận xanh, sạm mùi lửa khói
Chiếc mũ rơm đan, vương miện tội tù
Ta qua những miền thiên cổ âm u
Ta đập vào thùng, nghêu ngao ca hát
Ta bán cà rem hề, kem đường kem chảy
Thêm kem oan cừu chất ngất miền Nam

Ta bán cà rem hề, thì bán cà rem
Bà con ơi, đừng nhìn ta mà khóc
Ta đang đứng trong chuồng thú vật
Ít ra ta vẫn là một con người

Em bé quê ơi, nghèo lắm, phải không
Lại đây anh tặng em một cây kem chuối
Có phải em là con một người lính ngụy
Nên cuộc đời toàn là những cơn mơ ?

Ôi những tiếng reo giòn, ông già cà rem
Chưa đầy bốn mươi, ta già thế đó
Ta không buồn đâu, tóc ta bạc trắng
Như một ông già chuyện cổ phương Tây

Ông già Noel vào mùa Giáng Sinh

Lắc chiếc chuông đồng phát quà phát bánh
Ta cũng như ông đầu làng cuối xóm
Lắc chiếc chuông đồng, phát cả trái tim

Nhân một bài viết của Thế Uyên về HPNT…

Nhà văn  Thế Uyên qua bài viết  nhan đề: Trịnh Công Sơn : Cuộc hành trình làm người Việt Nam được đăng trên tạp chí Bách Khoa số 327 ra ngày 15-8-1970,  có nhắc đến  một trong những người bạn thân nhất của ông ở viện đại học SG – nhảy núi và đã bị bắn chết… Ông còn nói thêm: Không biết viên đạn bên nào.  Người ấy là Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Sự thật, như chúng ta thấy là HPNT đã không chết. Hay là thoát chết. Tuy nhiên, một câu hỏi là  HPNT có thật  bị  những họng súng kia chỉa vào hay là chỉ là tin đồn phóng đại. Tại sao nhà văn Thế Uyên lại chấp nhận đăng một mẫu tin mà chắc chẵn ông biết rằng HPNT vẫn còn sống kể từ sau biến cố năm Mậu Thân. (Bài này vẫn được đăng lại trong tác phẩm Đọan đường chiến binh của ông, sau này,  giữ y nguyên văn  mà không cần  cải chính, hay đính chánh, hoặc làm sáng tỏ).

Quí vị nào muốn đọc toàn bài xin click  vào địa chỉ: Cuộc hành trình của một nguời Việt Nam qua Trịnh Công Sơn  của Thế Uyên

Truyện ngắn Đêm Phục Kích Người Thầy cũ  Ngày người tù binh trở về   mà tôi đã post được viết dựa vào lời kể của một người bạn thân của đại úy Minh – nhân vật chính trong truyện. Ít ra, hai truyện ngắn này cũng là câu trả lời cho  nhà văn Thế Uyên tại sao HPNT lại sống sót