Viết lúc 4AM – Cám ơn em, người con gái miền Nam

Mỗi sáng thức dậy, nằm thật yên trên giường. Để lắng nghe. Nghe gì. Hạnh phúc được thêm một ngày với đời, với vợ con, với cháu nội. Đã qua rồi những bỉ cực. Nhưng không phải vì vậy mà lại quên.  Sợi tóc người đàn bà trong đời ta vẫn là sợi tóc để ta gìn giữ:

Sợi tóc nhớ nhung

Chuyến đò  nào đưa em về trong mưa
Tôi mang đôi mắt em theo dòng kinh xám
Tôi nói một mình, tôi chỉ còn em
Chỉ còn em, có nghĩa là lòng tôi  cảm động

Thì đò đưa người xa khuất rừng lau
Rồi  tôi sẽ về  cùng đầm dạ trạch
Em còn mang cho tôi chiếc khăn sọc rằn
Vướng thêm sợi tóc dài bỏ sót
đọc tiếp

Phạm văn Nhàn: Thư Quán Bản Thảo bước qua năm thứ 11, nghĩ về một người bạn.

Từ trái sang phải: Phạm Ngọc Lư - Trần Hoài Thư - Nguyễn Lệ Uyên - Phạm văn Nhàn (chụp tại Tuy Hòa 1969 (?))

Thư Quán Bản Thảo mới đó đã bước qua năm thứ 11. 11 năm có phải là thời gian đủ dài để độc giả nhớ đến một tờ báo văn học, mà trên tiêu chỉ của tờ báo đã ghi. 11 năm hiện diện trên văn đàn hải ngoại vẫn còn tồn tại, dù có lúc “định kỳ” có khi “bất định kỳ”.
đọc tiếp

Viết lúc 4AM- Chiếc áo dài cho cháu tôi



Chúng tôi ở một vùng rất hiếm người Việt. Không có tiệm VN. Hai tiệm phở  ở hai thị trấn kế cận nhưng hình như họ chỉ nhắm vào khách ăn người Mỹ hay Đại Hàn nên chẳng bao giờ  thấy lọ/chai nước mắm đặt trên bàn. Muốn đi chợ Việt hoặc tìm lại hương vị của bát phở hay cơm tấm ở quê hương, chúng tôi phải lái xe  khoảng 2 tiếng đồng hồ mới tìm ra được một tiệm vừa ý.
đọc tiếp