thơ làm ở phi trường

 khi chờ trực thăng bốc
(phi trường trực thăng Bà Gi, 1968)

Trưa bốc bụi mù, tàu lên tàu xuống
Mấy hàng quân ngồi, súng đạn ba lô
Anh bạn nghĩ gì khi nhìn tấm ảnh
Anh mang bên mình chụp đứa con thơ

Thì cũng quá quen cảnh  chờ tàu bốc
Sao mà không quen chống đở tấm thân
Khi chiếc trực thăng thả người xuống đất
Là ta với người tà lọt cùng lăn

Ôi tấm thân này trói gà không chặt
Sao mà mang đầy lịch sử ngàn cân ?
đọc tiếp

Viết lúc 4AM – Rồi có ngày, blog này sẽ không còn dấu vết

Vâng, rồi có một ngày, khi nỗi đam mê, hăm hở về một cuộc chơi trong thế giới ảo này không còn thích thú nữa, thì tôi sẽ click vào command DELETE. Như một  kẻ uy quyền, tôi cho sập đổ tan tành cái cơ đồ tôi tạo dựng.
đọc tiếp

Viết lúc 4AM – Từ Starbucks nhớ về quán xưa…

Tôi tìm một chỗ ngồi trong Starbucks . Lấy laptop, gắn điện, connect lại WIFI. Rồi lên mạng. Tìm lại vài địa chỉ quen thuộc. Rồi trở lại mái nhà của mình. A, hôm nay mình là Blogger!  Vui nhỉ. Tự do viết. Tự do xóa. Tự do đưa chữ nghĩa của mình đến cùng thế giới, cùng loài người, tự do giao lưu (một chiều)!  Tự do làm chủ nhiệm, chủ bút, administrator  một tạp chí điện tử (tại sao không)  trên mạng hoàn cầu như mọi blogger khác !!
đọc tiếp