Trời đã giêng rồi, em biết không

 Chỉ còn vài ngày nữa là Tết. Đối với kẻ xa hương, lúc này là những nỗi nhớ  nhung da diết… Càng da diết khi sáng nay, ngoài kia, tuyết trắng phủ ngập….

Tôi ở bên ni trời viễn biệt
Em xa. Xa ngái tận phương trời
Ở đây tuyết trắng giăng mờ ngõ
Tháng giêng em và tôi hai nơi
đọc tiếp

Viết lúc 4am – Nào ai biết được !

Ví dụ một tay programmer tài ba được giao viết một program  bao gồm những phần hành trong việc bắn một hỏa tiễn đầu đạn hạch nhân, chẳng hạn khi nào bấm nút, khi nào phi đạn sẽ được phóng lên về mục tiêu, sau khi phóng lên, làm sao phi đạn được hướng dẫn, và hướng dẫn cách nào…
Sau khi hắn viết xong, kết quả từ  bước “development” sẽ được chuyển giao đến một bộ phận khác. Bộ phận này gọi là bộ phần test hay nôm na gọi là quality assurance – bảo đảm tốt chất lượng – để  xem thử những yêu cầu được thỏa mãn không.
đọc tiếp

Viết lúc 4 AM- Ở cách chỗ tôi 1 tiếng rưỡi lái xe, có một thiên thần vừa rời bỏ thế gian

Má Bé ửng hồng khi tôi hay tin buồn đó
Quân y viện này nhiều thương binh màu xám xanh
ít bóng mát và một mình Bé ở đây
Như thiên thần lạc mất đâu rồi đôi cánh

Cuối cùng, em ngủ yên. Em bé gái 9 tuổi, tên Kathleen Edward — bị chứng bệnh Huntington đã qua đời vào đêm hôm qua thứ tư lúc 10 giờ tối tại Trenton thuộc tiểu bang NJ.

Đây là chứng bệnh chưa có thuốc chữa, liên quan đến sự rối loạn của hệ thống não bộ.
đọc tiếp

Viết lúc 4AM – thách đố của trí tuệ >>> Kinh nghiệm

Thế là hai cái máy in hiệu HP laserjet  5SI của tôi đã ngoan cố không chịu tuân phục những gì tôi muốn áp đặt lên chúng. Tội nghiệp chúng đã quá già nua, như tôi vậy, tại sao lại không bỏ vất đi,  hay chờ xe  chở rác công cộng tới hốt… Rồi mua một cái máy khác. Dễ lắm mà. Vậy mà tôi vẫn để chúng dưới hầm nhà. Vậy mà tôi vẫn rọi đèn pin vào những cơ phận máy móc, để xem máy chạy như thế nào, ngừng ở đâu. vì sao và vì sao… Vậy mà tôi cứ tháo, cứ tìm tòi,  cứ  đặt lên những câu hỏi và tiếp tục lui cui cùng chiếc screwdriver mò mẩm…

****

Người ta xữ dụng trí nảo để cố làm thêm tiền, cố học hành đổ đạt, hay cố mở mang kiến thức, còn tôi, với cái bộ bán cầu não hao mòn này, tôi đang cố chửa bệnh cho chíêc máy cũ lẽ ra bị vất đi. Vấn đề là có thành công hay không, nhưng phải cố gắng. Để cho nó -, những chiếc máy in đã góp phần trong việc thực hiện một tạp chí nghèo nhất thế gian nhưng cũng giàu nhất thế gian,  chẳng cần quảng cáo, chẳng cần bán buôn, ròng rả có mặt với văn chương chữ nghĩa suốt 11 năm nay – được hồi phục.  Tôi thương chúng quá, không thể một ngày bỏ vào một máy nghiến khổng lồ trongnhà làm recycle của thành phố…

Trí tuệ ở đây chính là một tặng vật mà tôi có từ Thượng Đế. Tôi sẽ cố gắng hết mình để làm hồi phục đứa con 5SI của tôi đang hấp hối tuyệt vọng. Cầu cho tôi có nghị lực và sự thông minh-  những thứ quí giá nhất của đời người mà tôi đã bị đánh mất trong suốt thời chiến tranh và sau 30/4/75…

Nhưng mà, đâu có hề gì nếu thành công hay thất bại. Ít ra, từ tay tôi mở những đinh ốc và lắp ráp, từ mắt tôi nhìn rõ các bộ phận, từ những lần test, tôi cũng học được bài học. Đó là kinh nghiệm. Dù là kinh nghiệm không thành.

Ít ra nó cũng có ích, nếu một ngày nào, có người cần đến tôi.

Như những kinh nghiệm mà thế hệ tôi đã trải qua….

Có phải vậy không ?