6 thoughts on “Lâm Vị Thủy: Nhà thơ giữa cõi không cùng”

  1. Tháng Mười Hai 15, 2016 lúc 6:56 sáng
    Xin cảm ơn Ngoc Tran. Cảm ơn chú Trần Hoài Thư. Cảm ơn tất cả. Cảm ơn những người đã đi qua và để lại một nét son trên trang thơ của bố Lâm Vị Thuỷ. Nếu như bố còn sống hẳn cảm thấy rất an ủi vì vẫn có người nhớ đến bố và yêu thơ bố.
    I missed you so much,bố ạ…😞😢😔

  2. Xin cảm ơn Ngoc Tran. Cảm ơn chú Trần Hoài Thư. Cảm ơn tất cả. Cảm ơn những người đã đi qua và để lại một nét son trên trang thơ của bố Lâm Vị Thuỷ. Nếu như bố còn sống hẳn cảm thấy rất an ủi vì vẫn có người nhớ đến bố và yêu thơ bố.
    I missed you so much,bố ạ…😞😢😔

  3. Kính thưa nhà văn Trần Hoài Thư,
    Em là một nữ độc giả của trang Tương Tri của cô Tôn Nữ Thu Dung, nhờ trang này mà được biết đến tác giả Trần Hoài Thư và tạp chí Thư Quán Bản Thảo.
    So với các anh chị trên văn đàn miền Nam trước 1975 thì tuổi đời em còn rất nhỏ, năm đó em đang học lớp 11 trường Nữ Trung Học Trưng Vương Sài Gòn.
    Tuổi đó thời đó thì em cũng chỉ đang đọc Tuổi Hoa, một số bạn cùng lớp trưởng thành hơn thì đọc Tuổi Ngọc.
    Em chỉ biết đến văn học miền Nam nhiều hơn là về sau và trên mạng internet, và biết được vông trình đồ sộ của nhà văn Trần Hoài Thư là khôi phục lại văn học miền Nam trước 1975.
    Qua trang này xin cho phép em được bày tỏ lòng ngưỡng mộ và khâm phục nhà văn Trần Hoài Thư: một người rất có tâm, có tài và nặng lòng với một nền văn học tự do và đa dạng một thời của Việt Nam.

    Sở học của em không nhiều, tài năng văn chương em không có, em chỉ biết thưởng ngoạn và luôn thấy đau đau trong lòng khi đọc những tác phẩm văn học Việt Nam trước 1975.

    Em mạo muội viết lá thư này bày tỏ chân tình của em trước công việc vĩ đại của nhà văn Trần Hoài Thư.

    Xin kính chúc nhà văn Trần Hoài Thư và gia đình luôn bình an mạnh khoẻ và công việc của nhà văn được thành công tốt đẹp.

    Kính thư,
    Nguyễn Thị Thông.

  4. Ông Trền Hoài Thư quả ư là người ác . Thú thật tôi đã quên hẳn nhà thơ Lâm Vị Thủy từ lâu lắm vì những truân chuyên mình gặp phải đã xóa nhòa đi thời kì hoa mộng thuở còn là học sinh . Tôi đã mua tập thơ Sao Em Không Về Làm Chim Thành Phố vào những năm 1966- ?- vì sách in đẹp vì tựa sách đọc lên nghe như thơ mộng và trên hết là tên tác giả sao mà hay hay chứ thật ra lúc ấy tên Lâm Vị Thủy còn xa lạ với tôi nhiều lắm. Sau đó người bạn nối khố cùng chung quê hương , cùng học chung trường đã dạy cho tôi biết trong tập thơ đó có những câu mà đến hôm nay bạn tôi đã qui tiên coôn tôi thì qua tuổi thất thập vẫn còn nhớ như in : Tôi bỏ đơôi tôi quê hương tôi/ Đi hoang từ độ mất em rồi / nghìn phương không đủ làm nguôi mộng / Khôn g đủ làm phai một nét môi.

    Nay được nhớ lại lòng tôi không khỏi nghẹn ngào vì nhớ người bạn cũ và hoài niệm thời vàng son hoa mộng tuối học trò ở quê mẹ thân yeu . Trân trọng ghi ân nhà văn Trần Hoài Thư

  5. Năm 17 tuổi tôi được một người bạn của ông anh tặng cho tập thơ” Sao em không về làm chim thành phố”. Tôi say mê, miệt mài với tập thơ này nhưng không biết Lâm Vị Thủy là ai …Tôi còn nhớ trong phầm mở đầu của tập thơ có câu” Ở đây mau tối mà chậm sáng, bốn mùa sương mù qua kẻ tay, cảnh trí chỉ là những tỉnh vật, con người chìm đắm trong những nổi nhớ nhung muôn đời như không bao giờ muốn mở miệng ….Anh thường nghĩ đến em như nghĩ đến những ngày mai dù những ngày mai ấy tràn đầy bóng tối…”
    Tập thơ có những bài rất hay, như những bài mà ông Trần Hoài Thư đã sưu tầm được.Tôi tò mò muốn biết nhiều về tác giả này, nhưng chỉ biết đước rằng ông đã từng dạy trường Văn Lang- Saigon mà thôi. Tôi luôn nghĩ rằng: không phải người tài hoa nào cũng nổi tiếng vì lẽ rằng làm thơ như Lâm Vị Thủy mà không có tên trong danh sách những nhà thơ lớn của miền Nam trước 75 thì thật là một điều thiếu sót lớn. Cách đây 2 năm tình cờ vào web:phodatron.net của nhà văn Vĩnh Khanh đọc được một bài thơ của Lâm Vị Thủy tôi vội email hỏi về Lâm Vị Thủy thì biết rằng ông Khanh đã từng ở tù với Lâm Vị Thủy ở Khám Chí Hòa, ông cho biết rất quý mến nhà thơ này và cũng rất mong được liên lạc với Lâm Vị Thủy:
    những câu cuối của bài thơ Sao em không về làm chim thành phố là:
    Kẻ nào đứng lên thề trên hồn mình
    Kẻ nào đứng lên chửi thầm đồng loại
    Sao em không về làm chim thành phố
    Nắng đổ hai hàng khép đỉnh ngọn cây
    Bây giờ tôi thật hài lòng mà biết rằng không phải chỉ mình tôi ở tuổi đôi mươi đã và luôn yêu thơ Lâm Vị Thủy, mà cũng có rất nhiều người đã yêu thơ ông. Tôi hy vọng trong một góc ẩn khuất nào đó trong ngôi nhà xưa tập thơ “Sao em không về làm chim thành phố” vẫn còn đó. Bao nhiêu năm rồi tôi chưa có dịp trở về nên hy vọng vẫn là hy vọng.
    Xin chân thành cảm ơn ông Trần Hoài Thư và quý đọc giả gần xa đã đóng góp tin tức, tài liệu về nhà thơ Lâm Vị Thủy, một người tài hoa trong văn đàn miền Nam Việt Nam trước 1975
    Kính bút
    Mimosa Phương Vinh
    Berryhill-TN

  6. Tôi tên Lâm Tường Thoại, người con trai thứ hai của nhà thơ Lâm Vị Thủy. Chúng tôi gồm hai trai, một gái là con của người vợ đầu. Ba tôi có thêm 1 gái, 1 trai với người vợ thứ hai. Thời điểm những năm sau giải phóng cả ba tôi và chúng tôi đều rất khó khăn. Má chúng tôi đã đưa chúng tôi đi ở nơi khác, không ở chung với ba Thủy từ năm 1972 khi ông có người vợ thứ hai, tuy nhiên chúng tôi vẫn giữ liên lạc với ba Thủy và thăm viếng ông, ngay cả khi ba tôi ở Chí Hòa. Sau đó khi chúng tôi lớn, tốt nghiệp ra trường, làm việc … cuộc sống tương đối dễ thở hơn. Ba tôi mất năm 2002 nhưng khi đó không phải ở một mình mà vẫn đang ở với gia đình thứ hai tại Thị Nghè, khu vực gần ngôi trường Phước An mà ba tôi từng dạy. Chúng tôi gồm 2 con trai và đứa em gái ở Úc về đã chu toàn mọi việc cho ba đến nơi an nghĩ cuối cùng. Dự đám tang còn có chú tôi (em ruột của ba ở Hà Nội vào), một số anh chị là cựu học sinh của ba. Chân thành cảm ơn anh Trần Hoài Thu, những anh chị là cựu học sinh của ba tôi, những bạn bè của ba, những độc giả quan tâm đến ba tôi đã cất công sưu tầm những vần thơ của ba, đã cung cấp những thông tin về ba để đăng tải trên blog của anh Trần Hoài Thu.

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.