Thơ Lữ Quỳnh

 

 

CÓ MỘT GIẤC MƠ NHƯ THẾ

tuyết bắt đầu rơi bên miền đông
miền tây tuyết chỉ rơi trong những giấc mơ
giấc mơ thì không có mùa đông mùa hạ
tuyết đuổi tôi trong nhiều đêm dài

dù  Trần Hoài Thư ở New Jersey
có nhìn tuyết mà buồn
cũng không thể buồn bằng nỗi buồn tôi
khi tuyết tan trong bóng tối
thức giấc với bàn tay lạnh đặt lên trái tim mình
nghe nhịp đập thời gian

dù đêm vẫn có giấc mơ hồng
nhưng tuyết biến thành cơn bão trắng

thổi hồng tan theo hư không

LỮ QUỲNH

San Jose, Oct.30-2011

Kinh nghiệm phỏng vấn (tản mạn 1)

Ông bà chúng ta có một câu để đời: “Không thầy đố mày làm nên”. Thầy ở đây bao gồm trong nhiều ý nghĩa. Trong học đường, thầy là người đi trước, có học thức, bằng cấp, trải qua những năm được huấn luyện trong môi trường giáo dục. Ngoài đời, thầy là người có kinh nghiệm, có khả năng hướng dẫn ta, giúp đở ta chu toàn một công việc nào đó.
Continue reading “Kinh nghiệm phỏng vấn (tản mạn 1)”

Văn chương miền Nam thời chiến

… Thời ấy, thời những năm 60,  nói đến văn học miền Nam là nói đến nhóm, là phải nhắc đến  Sáng Tạo, Hiện đại, Thế Kỷ 20 v.v…  Những đề tài thì quanh quẩn những hiện sinh, nôn mữa, làm mới văn học, hay viết về những kinh nghiệm bản thân về một chủ nghĩa là Cộng Sản mà họ đã trải qua… Họ sống ở thủ đô, ít hiểu, ít chất liệu để nói về con quái vật chiến tranh và những hệ lụy của nó. Và nếu có viết thì chỉ đứng ở ngoài nhìn vào, Continue reading “Văn chương miền Nam thời chiến”

Cuối Năm trong Quán Cà Phê Mỹ

Bạn,

Tôi mới tìm ra hai chữ mà tôi thích quá, sáng nay. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao những cụ xưa, mỗi lần đọc thơ Đường, có khi rung đùi sảng khoái… Câu thơ như thế này:
Những nhánh cây gầy chở lạnh mùa đông.
Trước kia, tôi viết:
Những nhánh cây gầy chở cả mùa đông.

Xin đừng hỏi tôi tại sao tôi lại thích tiếng “ lạnh” thay vì “cả”. Tùy theo cảm nhận của mỗi người. Có thể tôi thích mà bạn không. Phải không.

Nhớ lại, tội nghiệp cho những cậu học trò như chúng ta, thuở ấy và bây giờ. Kiều phải như thế này. Chinh Phụ Ngâm phải như thế kia. Tại sao Nguyễn Công Trứ lại ước ao làm cây thông. Chỉ tội nghiệp cho  cụ Tiên Điền, Nguyễn Công Trứ, Chu Mạnh Trinh, Cao Bá Quát…bị tròng dây vào cổ dẫn đi theo ý của mấy ngài viết văn học sử. Trời ơi, mấy ngài hàn lâm, thật ra, dù bằng cấp cao, nhưng là bằng cấp Tây, Mỹ… Nhiều khi mấy ngài còn quên tiếng Việt nữa… Vậy mà mấy ngài lại viết văn học sử, soạn chương trình giáo khoa…

Xin được post lại một bài thơ đã làm cách đây rất lâu, khi ghé một quán bên đường.
Continue reading “Cuối Năm trong Quán Cà Phê Mỹ”

Quà tặng

Xin cảm ơn những miểng lựu đạn này
Chúng mày đã theo ta mấy mươi năm mà không đòi nợ
Chúng mày không than thở
Chúng mày vẫn nằm ngoan ngoản ngủ yên
Có miểng thì đen xì nổi lên trên lớp da non
Có miểng thì ẩn sâu trong lòng thịt nạc
Để rồi thành di vật
Cho ta tự hào
ân nghĩa với miền Nam
Để xem như món quà sau khi hết chiến tranh
Khi con hỏi về một miền Nam nuôi ba khôn lớn…

Rong bút – Sưu tầm thơ Lâm Vị Thủy

Tôi mới download gần 60 trang tài liệu hướng dẫn của WORDPRESS để nghiền ngẫm. Hy vọng trong tương lai, trang Blog này sẽ được tươi mát hơn, dễ dàng truy cập hơn, và ít ra cũng mang một điều gì có thể giúp  quí bạn  trong  công việc hồi phục di sản văn chương miền Nam.

Continue reading “Rong bút – Sưu tầm thơ Lâm Vị Thủy”

Tạp chí Thư Quán Bản Thảo bước vào năm thứ 11

Tạp chí Thư Quán Bản Thảo sau hơn 10 năm có mặt. Với 48 tập, in ấn bằng tay, không quảng cáo, chỉ tặng biếu. Từ hai số đầu dày 100 trang, bắt đầu số ba, dày 200 trang, và sau đó mỗi số dày khoảng 220 trang đến 230 trang. Bao gồm những chủ đề  giới thiệu văn chương miền Nam, những tác giả miền Nam, đặc biệt những tác giả  vừa viết vừa cầm súng. Họ không ở SG để được hưởng những điều kiện thuận tiện như xuất bản, phát hành, ra mắt sách…  Đôi chân họ lún sâu trong vũng bùn sình hay quị trên  những đỉnh đồi đỉnh núi. Có người chết tức tưởi. Có người bị thương tật. Có người mong chờ đứa con tinh thần được ra đời, nhưng cuối cùng, sách vở bị đốt, văn chương  miền Nam bị bôi nhọ, tận diệt….

Đó là lý do, chúng tôi thực hiện tạp chí Thư Quán Bản Thảo.

Thư Quán Bản Thảo Tập 1 tháng 10-2001 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 2 Tháng 11-2001 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 3 Tháng 1-2002 – Thơ văn từ trời cố xứ (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 4 – Tháng 3-2002 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 5 – Tháng 5-2002 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 6 – Tháng 7-2002 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 7 – Tháng 9-2002 (Xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 8 – tháng 11-2002(Xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 9 – tháng 1 -2003 (xem tiếp)

Thư Quán Bản Thảo Tập 10 – tháng 3-2003 (xem tiếp)

Chuyển đổi từ VNI sang Unicode qua Unikey

Ví dụ bạn nhận một bài  được đánh máy bằng font VNI-TIMES. Bạn cần phải hoán chuyển sang Unicode mới có thể đọc được. Unikey có một utility hay function (công cụ) có thể dễ dàng hoán chuyển.

Unikey là một nhu liệu rất phổ thông, dễ sử dụng, có thể chuyển đổi dễ dàng từ dạng này sang dạng khác. Ví dụ từ VNI sang Unicode.

Trước hết bạn phải install nhu liệu Unikey vào máy. Nhu liệu này miễn phí. Bạn có thể dùng Google search “Unikey”.

Sau khi install, nếu thành công, dưới cùng, góc phải của màn ảnh sẽ hiện ra icon nhỏ trong icon có chữ E (English). Bạn cần phải click vào cái ô icon này để chuyển qua V (Vietnamese).

– Muốn chuyển dạng (format conversion), bạn nhấp con chuột (bên phải), một list sẽ hiện ra. Bạn click vào “công cụ”. Một bảng khác sẽ hiện, và bạn theo cách chỉ dẫn trên screen. Nguồn: VNI Windows. Đích: Unicode. Check- box vào ô “Chuyển mã clipboard”

Nhớ rằng, trước khi check- box vào ô này, bạn cần phải copy hay có thể cut toàn bài vào clipboard  bài bạn muốn đổi dạng.

Sau khi click OK, screen sẽ cho biết sự chuyển đổi thành công. Bạn chỉ cần paste vào WORD document.

HÃY QUÊN

Em bảo tôi hãy quên những hồn ma cũ
Tôi hỏi em rồi tôi sống với ai ?
Tôi sống với ai giữa chập chùng xứ Mỹ
Cảnh lạ, người dưng, tuyết đổ miệt mài ?

Tôi thua trận, ừ –  thì có gì đâu
Thua với thắng, tôi chỉ là thằng lính
Tôi đâu có quyền, trừ quyền  được chết
Để cho người khác được sống. Phải không ?


Thì cứ nhủ trong tháng ngày chinh chiến
Tôi không làm gì hổ thẹn với quê hương