Đêm trở lại New Jersey

Từ giã bạn, 7 PM, Virginia
Từ giã những tiếng cười, tiếng nói
Âm vang chưa đủ vang cả nhà hàng
Mà sao cứ vang theo con đường dài đêm tối

Dù biết rằng, gặp rồi từ ly
Dù cái bắt tay chỉ níu theo ly biệt
Dù mỗi lần gặp là mỗi lần vui mừng
Như thấy mình còn may mắn
Được thấy lại người thân
Được sống lại một thời
Được nói với nhau bao nhiêu điều, bao nhiêu chuyện

Để rồi, xe lại trở về
Bỏ lại đàng sau
Đêm

Lao về  phía trước
Đêm

Con đường xuyên bang 5 lanes
Ta thênh thang cùng nỗi cô đơn chùng nặng
Qua những thị trấn lên đèn
Qua những khu rừng đen tối
Qua dốc, qua sông

Có chuyến xe nào chở nỗi buồn bã này
Để tôi trải chiếu chăn cho đêm còn lại
Mất ngủ.

5/14/2010

Chào bạn !

Bạn khỏe không?

Sáng nay, vùng tôi ngụ, trời lành lạnh. Dù biết rằng, vào trưa, sẽ không chịu nổi cảnh ngồi trong xe, nhưng giờ đây vẫn mang chiếc áo ấm. Pha ly trà. Nhai tóp tép vài hạt đậu rang, và ngồi lại bàn viết.

Viết gì. Đây là cái BLOG đầu tiên tôi có mặt. Trước đây, thời ngôn ngữ HTML bắt đầu, qua nó, tôi cũng đã tạo nên một trang nhà, rồi sau đó vài năm, làm thêm một cái nữa.  Nhưng lại bỏ. Thấy mình lười biếng quá.  Dọn đời chưa xong, mà dọn nhà dọn cửa làm gì.

Giờ đây, lại nổi hứng muốn xây lại căn nhà trên NET. Có đất sẵn, có tiện nghi sẵn, có giường có thảm sẵn, thì tại sao mình không lợi dụng nhỉ.

Chợt nhớ đến hai chữ Hello World! mà bất cứ một người sinh viên ban Điện Toán nào lại không biết khi thực hành bài LAB đầu tiên. Mấy mươi năm trước, hai người làm việc ở BELL LABS  đã phát minh ra UNIX, và ngôn ngữ C.  Họ đã nhìn xa qua hai chữ đầy ý nghĩa. Chúng nói lên sự gần gũi thân mật mà computer đã giúp mang lại cho loài người.  Chúng cũng nói lên một mẫu số chung của nhân loại là ước mơ hòa bình, cùng chia sẽ chung kiến thức văn mình của nhân lọai.

Và với tôi, không mơ ước gì hơn là Hello bạn. Chào bạn buổi sáng.

Trần Hoài Thư